phòng, cũng có người tự đưa cơm tới đây, cô có thể không ăn, phong bếp cô có thể dùng.” hắn thản nhiên nói hai câu, cho đến khi bóng ma trước mặt Tử Lạc biến mất, người đàn ông kia cũng đã ra khỏi cửa, có chút vô tình, có chút cự tuyệt, lòng cô căng thẳng, cảm giác trống trải.
Tiếng bước chân vang lên, Vệ Thần giống như vừa mất nửa cái mạng, khuôn mặt tái nhợt, tựa vào tường nhà vệ sinh, hắn thật sự sắp mất mạng rồi, nhớ tới thứ nước hắn uống vào, hắn còn uống nhiều như vậy. Trong miệng hắn lại có cảm giác rất khó chịu.
“Lê Duệ Húc cứu mạng….” hắn uể oải nói. Một cốc nước đặt trước mặt hắn, lần này là cốc chứ không phải chậy, hắn lúc này mới nhận lấy, xác định đây không phải là nước lau bàn mới yên tâm uống.
“A.. Sống…” Hắn than một tiếng. Cầm chiếc cốc lắc lắc một chút, Lê Duệ Húc khi nào lại tốt như vậy, người đàn ông này lạnh lùng muốn chết, hắn có chết khát trước mặt anh ta, cùng lắm sẽ bị anh ta đá một cước, xem hắn đã chết hay chưa.
Hắn ngẩng đầu lên, người hắn nhìn thấy không phải Lê Duệ Húc, mà là Tô Tử Lạc.
“Ha ha, chị dâu, cảm ơn nước của chị.” hắn cung kính đưa cốc nước lên, mắt híp híp cười, thực ra tim của hắn đang rất lạnh, cô gái này đã cưới Lê Duệ Húc , cuộc sống sau này của cô, thật sự….
Người chồng máu lạnh – Chương 51
Hắn nghe thấy tiếng thở dài của chính mình, tận mắt nhìn thấy ánh mắt đơn thuần của cô gái này, không biết cuối cùng sẽ bị Lê Duệ Húc hủy hoại đến không còn chút cặn bã.
“Húc đâu rồi?” Hắn không muốn hỏi vấn đề này, chuyện này hắn không có thể quyết, người có thể quyết là Húc.
“Anh ấy đi rồi…” Tử Lạc cầm lấy cốc, rõ ràng nhìn thấy ánh mắt người này có cái gì đó.
Chẳng qua cô không hỏi, hắn cũng không nói.
“Đi rồi…” Vệ Thần nói lớn tiếng, “Cái tên kia đi như thế, đem tôi trở thành cái gì….” Hắn cũng biến vợ hắn thành cái gì chứ, nhưng những lời này chỉ có thể nói ở trong lòng, cô nam quả nữ, hắn cần tránh những hiểu nhầm, mặc dù hắn đối với Tử Lạc không chút động tâm, chỉ là vợ của bạn, nhưng vẫn là vợ của Duệ Húc, hắn cũng không thể yên tâm được.
Hắn vội vàng chạy ra ngoài.
Đúng rồi, rất nhanh, hắn lại chạy lại, trên trán đầy mồ hôi.
“Chị dâu, em tên là Vệ Thần, là cấp dưới và bạn tối của Húc, sau này em sẽ còn tới ăn thức ăn chị làm, chị nấu thật ngon.” Hắn không quên ca ngợi hai câu, đương nhiên đây không phải là nịnh nọt, mà là thực sự ăn rất ngon, trừ nước lau bàn ra.
Hắn lại đi nhanh ra ngoài, giống như sau lưng có ma đuổi, sau khi hắn đi ra ngoài cửa, quả nhiên đã tháy cái tên không tính người ngồi trên xe chờ hắn.
Hắn mở cửa xe, ngồi vào.
“Lê Duệ Húc, cậu cũng thật hào phóng, để tôi và vợ cậu ở cùng một chỗ, cậu không sợ chúng tôi cắm sừng cậu sao?” Vệ Thần mím môi, quả thực đối với tính cách này của Duệ Húc, hắn muốn phát điên.
“Tùy mấy người.” Lê Duệ Húc đặt tay lên tay lái, lái xe đi, bọn họ muốn làm gì cũng được, người phụ nữ kia, hắn không cần, đúng vậy, cũng bởi vì không cần, mới không có chút lo lắng.
Vệ Thần sờ sờ mũi mình, như chạm vào một cái đinh nhỏ, hắn đưa mắt mình ra hướng khác, cùng người này nói chuyện, vĩnh viễn hắn không thể chiếm ưu thế.
“Húc, hai người kết hôn khi nào?” Hắn cúi người xuống dưới ghế hỏi, hết sức tò mò. Nói kết liền kết, hắn là một người bạn tốt từ nhỏ mà cũng không biết, đây cũng thật là quá đáng đi.
“Mới…” Lê Duệ Húc thản nhiên nói, dường như chuyện đại sự cả đời của mình cũng giống thời tiết sáng tối rất đơn giản.
“Mới ?” Khóe miệng Vệ Thần không khỏi cong lên, hắn cũng thật là nhanh nhẹn.
“Có khách mời nào không?” Hắn hỏi.
“Không có.” Lê Duệ Húc trả lời.
“Như vậy, ai là người làm chứng?”
“Không có.”
“Vậy người thân của cậu ở nước ngoài cũng đến chứ?”
“Không có.”
“Vậy ai thấy các cậu kết hôn?”
“Cha sứ…”
Người chồng máu lạnh – Chương 52
“Cậu gọi đó là kết hôn sao?” Vệ Thần không nhịn được hét lớn, đây là kết hôn sao? Sao lại có cảm giác giống như đi họp, cũng làm theo ý mình quá rồi.
Lê Duệ Húc quang sang nhìn thoáng qua cơn giận của Vệ Thần, con mắt nhỏ lại, cậu có rằng, cô ấy xứng sao?
Một câu, khiến cho Vệ Thần rơi vào trầm lặng, sự tức giận vừa rồi, toàn bộ chuyển thành đồng tình, đồng tình đối với cô gái kia. Thật sự là một con thỏ đáng thương, Lê Duệ Húc, người này, tuyệt đối không có khẳ năng làm một người tốt.
“Húc…” Vệ Thần đặt tay lên vai Duệ Húc, Duệ Húc nhìn thấy tay hắn, trong mắt léo lên một cái, dường như không thích tay hắn động chạm như vậy.
Tay Vệ Thần đặt trên vai hắn dùng thêm sức, cũng không thèm để ý sự cảnh cáo trong mắt hắn.
“Húc, nếu có thể, đừng quá tàn nhẫn với cô ấy, dù sao cô ấy cũng vô tội, một cô gái vô tội bị cậu lập mưu, cô ấy không làm gì sai cả.” Vệ Thần rốt cuộc rời tay khỏi vai Duệ Húc, nhìn thấy sự lơ đễnh trong mắt hắn, hắn biết lời nói của hắn là vô ích, Húc người này, từ trước tới nay đều làm theo ý mình, cho tới bây giờ cũng không đem cái gì đặt trong mắt, mà những việc hắn làm, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ nghĩ là sai cho dù có tổn thương người khác.
Hắn có cảm giác, một ngày nào đó, Duệ Húc sẽ vì tính cách này mà hối hận vô cùng, chỉ là