rồi, hắn vẫn còn chưa về? Có phải công việc thực sự nhiều như vậy.
Cô lấy thức ăn trong nhà bếp, chuẩn bị nấu, khi cô bưng bát mì, ánh mắt lại có chút cô quạnh. Không biết đã là ngày thứ mấy, cũng không biết từ lúc nào, họ dường như lại trở về như hai năm trước.
Chiến tranh lạnh… Chỉ là… Họ cũng không có xảy ra cái gì? Vì sao lại biến thành như vậy.
Trong phòng, cô vô hồn nhìn bát mì trước mặt, đôi mắt đã mất đi vẻ tươi sáng ngày nào, từ từđi xung quanh nhà, từ khi nào côđã biến thành một người phụ nữ luôn biết chờđợi, còn hắn lại biến thành người đàn ông ít về nhà.
Tiếng mở cửa truyền tới, cô vội vàng đi ra, đúng lúc Duệ Húc bước vào, tầm mắt hai người nhìn nhau, lại là cô mở lời trước.
“Em làm cơm chiều chờ anh vềăn cơm, nhưng bây giờ chắc đã nguội rồi, không sao, để em đi hâm nóng lại.”
Tô Lạc hít hít chiếc mũi, trong lòng có tủi thân, không biết rốt cuộc là làm sao, hắn lại lạnh lùng như thê.s
“Không cần, anh ăn rồi,” Duệ Húc lãnh đạm nhìn cô, rồi đi lên tầng, hắn lướt đi như ngọn gió, mang theo mùi hương nước hoa của phụ nữ, không đậm không nhạt, cô dễ dàng ngửi thấy.
Người chồng máu lạnh 4 – Chương 55
Cô đứng ở đó, nhìn người đàn ông từng bước bước lên tầng, xoay người, hàng lông mi khẽ chớp, sự tổn thương như cơn gió thổi qua.
Trong phòng, Duệ Húc rút một điếu thuốc, gương mặt nhíu chặt lại, dường như cái thời khắc thả lỏng là chưa bao giừo có, gương mặt hắn thoáng qua nét thống khổ, nghe tiếng bước chân ngày một gần.
Tô Lạc đi tới, Duệ Húc dập tắt điếu thuốc trong tay.
“Anh về mình ngủ,” Hắn cầm quần áo rồi rời đi, nhưng một bàn tay nhanh chóng kéo lấy vạt áo hắn, một mùi hương tỏa ra, xen vào hơi thở của cô, khiến cô có chút buồn nôn.
“Có thể nói cho em biết, có chuyện gì xảy ra không?” Tô Lạc dùng sức, người đàn ông giống như pho tượng đứng đó không nói một lời, vẻ mặt cứng ngắc, cũng lộ ra sự vô tình giống như trước đây, tựa như mọi chuyện mới xảy ra, giữa họ có một khoảng cách, càng ngày càng lớn, còn cô lại bất lực.
“Không liên quan tới em,” Duệ Húc giật lại áo mình, bước nhanh ra ngoài, Tô Lạc đứng nguyên tại chỗ, cảm giác trái tim lạnh như băng, bởi vì cô nhìn thấy trên áo hắn, có một dấu son hồng hồng, đó không phải của cô, vì cô không có son môi màu như vậy, và cô với hắn đã lâu không ở cạnh nhau, căn phòng này dường như chỉ còn lại mình cô.
Côđi tới trước cửa sổ, mở cửa sổ ra, gió bên ngoài thổi tới, cả người cô run lên, cả người cô lạnh toát, từ thân thể tới trái tim.
“Uhm, cô nói tổng tài sao, không có việc gì, có thể gần đây công việc quá bận,” Hà Duyên thỉnh thoảng lại nhìn cánh cửa đang đóng kia, giọng nói có chút né tránh, tha thứ cho cô, cô không phải là người hay nói dối.
“Uhm, tôi biết rồi, cảm ơn cô, Hà Duyên,” Tô Lạc buông điện thoại xuống, ngồi trên ghế sa lon, khuôn mặt cảđêm không ngủ mệt mỏi tái nhợt, cô dựa người vào ghế, cảm giác bất lực, cô thở dài.
Nhắm mắt lại, cô nghe hơi thở của chính mình, một giọt nước mặt lăn dài.
Hà Duyên buông điện thoại xuống, khẽ cắn môi, nhìn cánh cửa đóng kín kia.
Cửa mở ra, bên trong đi ra là một một cô xinh đẹp, thân hình cao gầy, ngũ quan tuyệt đẹp, đôi chân dài trắng nõn, phải nói là hoàn mĩ, đây là người mẫu mới nổi trong công ty, nhưng lại khá thân thiết với tổng tài, mỗi ngày đều tới nơi này, cô không biết, tổng tài và Tô Lạc đã xảy ra chuyện gì, cả hai người đều trở nên kì quái.
Sau đó không lâu, Duệ Húc cũng từ văn phòng đi ra, thậm chí còn vừa đi vừa sửa sang quần áo, liếc mắt cũng có thể biết, bọn họ rốt cuộc ở trong đã làm cái chuyện tốt gì, chỉ là, cô không muốn nghĩ như vậy.
Duệ Húc đi qua Hà Duyên, bất ngờ dừng bước, “Cô có nói cho côấy biết không?” giọng nói vang tới khiến tập văn kiện trên tay Hà Duyên rơi xuống đất, Hà Duyên đứng lên, lắc đầu.
“Không có, tổng tài, tôi không có nói gì, nhưng tôi thật sự hi vọng, chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa, Tử Lạc là một cô gái tốt, tổng tài và côấy phải trải qua trăm nghìn cay đắng mới được ở cạnh nhau, tôi tin rằng, tổng tài sẽ không làm tổn thương côấy.”
Khóe môi hắn khẽđộng, hắn xoay người, thản nhiên để lại một câu, “Cô có thể nói cho côấy biết, tôi sẽ không trách cô.”
Ngón tay Hà Duyên cứng đờ, trong lòng có một dự cảm không tốt.
Biệt thự nhà họ Lêm Tô Lạc đứng ở cửa phòng Duệ Húc, bọn hắn đông một người, tây một người, mà cô thấy số lần hắn bước ra khỏi cửa có thểđếm trên đầu ngón tay.
Bang Bang… Cô gõ cửa, côđãđứng ở ngoài một lúc lâu, người đàn ông kia vẫn không mở cửa, cô lại gõ tiếp một tiếng… Bên trong không cóđộng tĩnh, cô cứđứng như vậy, cho tới khi hai chân tê rần, cánh cửa kia vẫn đóng kín như cũ.
Cô chỉ ngẩng đầu nhìn cánh cửa, không có nghĩ tới sẽ rời khỏi.
Cánh cửa mở ra, cô cảm giác có một bóng ma rơi trên người cô, hắn đứng trước mặt cô, thời khắc này, cô thật muốn khóc thật lớn. Hốc mắt côđỏ lên, vẻ mặt mệt mỏi, cả người không có chút tinh thần.
“Chồng… Chúng ta cần nói chuyện.”
Duệ Húc xoau người, tránh đường cho cô, cũng phát hiện áo mình bị cô kéo chặt… Hắn khẽ mím môi, trong mắt thoáng hiện nét đấu tranh, cuối cùng lại biến