Teya Salat
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210031

Bình chọn: 9.5.00/10/1003 lượt.

ong trẻo nhìn về phía cánh cửa đóng chặt, người đàn ông này đúng là khiến người khác dễ động tâm, dễ yêu hắn, nhưng là, Tô Tử Lạc cô vốn không thể.

Trái tim cô đã đau đớn một lần, rồi lại một lần, cô không thể không thừa nhận, khoảng cách của bọn họ, càng ngày càng thêm xa, hai người ở hai thế giới.

Cô ngồi trong phòng mình, từ cửa sổ thỉnh thoảng sẽ truyền lại tiếng nước, cô biết người đó đang bơi, dường như hắn rất thích, cơ hồ mỗi ngày vào giờ này sẽ đi bơi, cô ngồi dậy, do dự bước tới bên cửa sổ, nhìn thấy trong hồ bơi, thân thể tuyệt đẹp, cô không biết như thế nào mới được gọi là bơi tốt, chỉ là nhìn hắn, cô cảm giác đây là một loại hưởng thụ, mỗi một động tác của hắn, mỗi cái vung tay, thậm chí là mỗi lần ngẩng đầu, đều chứa đầy mị lực mà chỉ hắn mới có.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 3

Cô chăm chú nhìn, quên cả thời gian, cho tới kho đôi mắt kia khóa chặt lấy cô, cô mới vội vàng kéo rèm cửa lại, trài tim đập thật nhanh.

Cô quay về giường nằm úp xuống, lông mi dài khẽ dododngj, cho tới khi cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Cô không hề biết, khi cô đang ngủ say, cánh cửa phòng bị mở ra, một người đàn ông đi tới, hắn chỉ đứng ở đầu giường nhìn cô, cô có vẻ rất khó chịu, không còn cách nào khác, đầu cô bị thương, hiện tại chỉ có thể nằm sấp xuống mới có thể ngủ, như vậy cũng sẽ không động tới miệng vết thương.

Lê Duệ Húc nhìn gương mặt lộ ra một nửa của cô, lông mi thật dài như chiếc quạt gắn trên mắt, thân hình nhỏ co lại, cô thật sự rất nhỏ, cái gì cũng đều nhỏ, môi hắn khẽ mím, kéo một bên chăn đắp lên người cô.

Lúc này, môi Tô Lạc khẽ động, trong nháy mắt cái tên từ môi cô khiến mặt hắn sắc lạnh.

“Vũ Nhiên…” đầu Tô Lạc chôn trong chiếc gối mềm mại, không biết mình đã có hành động vô tâm như vậy, làm cho lòng tự trong của một người đàn ông bị đả kích rất lớn.

Hắn cười lạnh, ngồi bên cạnh giường cô, đứa tay lên mặt cô, nhẹ nhàng vỗ về, ngón tay dịu dàng nhưng trái tim cũng thật tàn khốc.

“Em thương hắn đến nhường nào, anh không cần biết, nhưng anh sẽ khiến sau này em sẽ yêu một người khác gập vạn lần.”

Tô Lạc có chút không thoải mái cọ cọ đầu vào gối, cô không biết ánh mắt người đàn ông trước mặt cô có bao nhiêu tàn nhẫn.

Đêm, tĩnh lặng như vậy, lại một đêm hắn không ngủ, nhưng cũng như một sự bắt đầu của hai người, có bắt đầu, sẽ có kết thúc, tương lai sẽ xảy ra những chuyện gì, không ai biết rõ.

Tô Lạc không biết, mà Duệ Húc cũng không rõ.

Bọn họ tin vào bản thân mà bước đi, không sợ hãi, cho dù đó là sai.

Trong quán cà phê, Duệ Húc nhẹ nhàng bưng cốc cà phê lên, đây là cà phê của Pháp được làm thủ công, hương vị rất đậm, rất chính thống, xung quanh là tiếng đàn vi-ô-lông dịu dàng, phía trên là một bể cá thủy tinh thật lớn, nhưng con cá xinh đẹp màu sắc tự do bơi lội bên trong, nhưng là dù có bơi tự do cũng chỉ có thể tự do trong bể cá mà thôi.

Cá cần nước mà con người cũng cần.

Có một số người cần một số thứ giống như cá cần nước, không thể rời đi, nếu rời đi sẽ không thể tiếp tục hít thở…

Tiếng giày cao gót liên tiếp truyền tới, tay Duệ Húc vô tình dừng lại, rất nhanh sau đó lại tiếp tục ngoày thìa trong cốc, động tác chậm rãi, khớp ngón tay gập lại, tuyệt đẹp lại có chút cô đơn, không có chút dịu dàng, chỉ có sự nam tính, mạnh mẽ.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 4

“Xin lỗi, Húc, em tới trễ.” Tề Trữ San ngồi đối diện hắn, rất nhanh, một cốc cà phê đã đặt trước mặt cô, cô không cần đưa tay, Duệ Húc đã cầm lấy thìa xúc một viên đường cho vào cốc của cô, đôi khi, hắn còn hiểu cô nhiều hơn chính cô hiểu cô. Một người đàn ông như vậy mới có thể che giấu cảm xúc của mình thật tốt.

Tề Trữ San rất tự nhiên nhận cốc cà phê, uống một ngụm, cô đánh giá xung quanh, vẫn là như ngày trước, đây là nơi cô thích nhất, ngay cả chiếc bàn này cũng vẫn như xưa.

“Húc, trí nhớ của anh thật tốt, anh vẫn nhớ em rất thích nơi này?” Cô cười dễ thương, cô đã làm một người vợ, cho dù hôn nhân của cô không hạnh phúc, vừa lòng như trong trí tưởng tượng của người khác, nhưng dù sao cô vẫn chiếm thứ cô muốn.

Nhưng lòng người là vô đấy, chiếm được người, còn muốn chiếm được tâm, chiếm được tâm lại muốn chiếm được toàn bộ.

Lê Duệ Húc uống một ngụm cà phê, cảm giác chua sót ở khóe môi, hắn nhớ, hắn nhớ tất cả những gì của cô, nét thống khổ xuất hiện trong mắt hắn rất nhanh biến mất.

“Húc, anh giúp em tìm người đàn bà kia được không, em nhất phải tìm cô ta trước khi anh ấy tìm thấy, cho ta bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần cô ta đi đi thật xa.” Tề Trữ San dùng sức đặt chiếc cốc trên bàn, cà phê tròng cốc sánh ra ngoài làm khăn trải bài có một vết bẩn sẫm nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới vẻ đẹp của nơi này, đây là tình yêu của một người với một người sao, muốn sở hữu tất cả những thứ gì của người đó.

Tề Trữ San dùng sức nắm chặt tay, tin rằng, nếu hiện tại Tô Lạc ở đây, Trữ San nhất định sẽ dùng ngón tay thon dài bóp chết cô.

“Anh biết cô ấy ở đâu, hơn nữa anh cũng đã nói, cô ấy sẽ không ảnh hưởng đến các em.’ Lê Duệ Húc thản nhiên nói, giọng nói lãnh đạm, không ai có thể hiểu gi