không?” Lê Duệ Húc đưa tay dùng sức xoa nhẹ tóc Tô Lạc, không thể không nói, hắn thích động tác này, tóc cô thật mềm, sờ giống như sờ tơ lụa, suôn mềm, một mái tóc màu đen phổ biến, có lẽ vì tóc cô không phải chịu tổn hại từ những hóa chất, cảm thấy thật thoải mái.
Mà hắn ghét nhất là bị từ chối, Lê Duệ Húc hắn còn chưa có bị ai từ chối nhiều như thế, cô gái này chính là không chịu nể mặt người khác.
“Anh đi lấy xe, chờ anh ở đây.”Hắn buông tay, lấy chùm chìa khóa rồi nói với cô, Tô Lạc còn muốn nói gì đó, vẻ mặt hắn không cảm xúc như đã rất rõ, hắn đã quyết định, không có khả năng thay đổi.
Một mình cô đứng đó, nhìn người đi đường đi tới đi lui, cảm giác cô đơn lạc lõng.
“Lạc Lạc…” Một âm thanh vang lên bên tai khiến cô giật mình, mắt cô như bị thứ gì đó đâm phải, rất khó chịu, cô còn chưa kịp phản ứng, hơi ấm quen thuộc đã bao quanh cô, một thân thể ôm chặt lấy cô.
“Vũ Nhiên…” Môi của cô khẽ động, cả người nóng lên, cô biết cô không phải đang làm mơ.
“Lạc Lạc, em đã đi đâu, em có biết anh luôn tìm em, anh rất lo lắng cho em.”
Tay hắn khẽ nâng lên gương mặt tái nhợt của Tô Lạc, đôi mắt cô chứa đầy sự chua xót, Vũ Nhiên cảm giác trái tim bị bóp chặt, sự tổn thương hiện rõ trên mặt, đều do hắn dùng chính tay mình phá hỏng.
“Xin lỗi, Lạc Lạc, em cứ trách anh đi, không cần tự làm khổ chính mình, quay về đi, quay về bên cạnh anh, chúng ta giống như trước đây có được không?” Ôn Vũ Nhiên ôm chặt cô vào trong lòng, những cảm xúc tưởng như đã biến mất đã quay trở lại toàn bộ.
Để hắn ích kỉ một lần có được không? Hắn thực sự không thể rời xa cô, thức sự không thể.
Đột nhiên Tô Lạc đẩy hắn ra, nhìn hắn giống như người lạ, “Vũ Nhiên, anh cũng biết chúng ta là không có khả nắng, em cũng không thể làm người thứ ba chen vào hôn nhân của người khác,” cô dùng sức hít hít chiếc mũi, đúng vậy, cô thừa nhận, cô vẫn yêu người đàn ông này, là rất yêu, nhưng cho dù là yêu, cô cũng không có khả năng đi phá hủy hạnh phúc của người khác, nếu cô làm như vậy, cô sẽ thấy mình thật thấp hèn.
Hắn đã lựa chọn ở bên cạnh vợ của hắn, lần sau sự lựa chọn vẫn sẽ là vợ của hắn mà thôi.
Tô Lạc đã bị bỏ rơi rồi.
“Lạc Lạc…” Ánh mắt luôn bình thản của Ôn Vũ Nhiên hiện lên sự đau đớn, cô, thực sự để ý đến chuyện đó sao?
Tô Lạc xoay người, lại bị hắn kéo tay lại, cô cảm giác cổ tay có chút đau.
“Lạc Lạc, chờ anh có được không? Anh sẽ nhanh chóng xử lý mọi việc.” Trên mặt Vũ Nhiên thoáng hiện sự kiên định, hắn sẽ nghĩ biện pháp, nhất định, hắn không muốn cuộc đời của hắn cứ trôi qua như vậy, Tô Tử Lạc, không có cô, hắn sẽ tiếc nuối cả đời, mà hắn không muốn phải tiếc nuối.
“Chúng ta, không còn cơ hội…” Đột nhiên Tô Lạc giật khỏi tay hắn, “Vũ Nhiên, anh đã kết hôn…” cô cúi đầu… Giọng nói có chút âm u, đây là sự thật không thể thay đổi, hắn đã thuộc về cô gái khác.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 13
“Anh có thể ly hôn,” Ôn Vũ Nhiên mím môi, hắn sẽ không thể nghe lời người đàn ông kia cả đời, hắn muốn, sẽ không có khả năng buông tha dễ dàng như vậy, nhất là người phụ nữ mà mình yêu, bỏ qua như vậy, hắn sẽ không có bất kì cơ hội nào nữa.
“Nhưng, em đã kết hôn…” Đột nhiên Tô Lạc ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn hắn quyết tâm, hắn có thể ly hôn, còn cô, chỉ cần người đó không đồng ý, cô có khả năng nói ra trước hay sao, dù sao là cô cũng đã đồng ý trước, hôn nhân không phải trò đùa, cho dù cuộc hôn nhân của cô đến một người chúc phúc cũng không có, cô vẫn rất tôn trọng nó.
“Em nói cái gì..” Ôn Vũ Nhiên nheo hai mắt, vừa rồi Tô Lạc nói gì, cô ấy nói…
Cô đã kết hôn, có phải là hắn nghe nhầm. Cô sao có thể kết hôn, sao có thể được, mới chỉ có nửa tháng trời ngắn ngủi.
“Đúng, em kết hôn, thực sự đã kết hôn,” cô nắm chặt ngón tay, để cho hắn nhìn rõ chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn ngoài ý nghĩa đính hôn cũng không có khả năng tượng trưng cho thứ khác.
Ôn Vũ Nhiên khiếp sợ nhìn cô, hắn không thể nghĩ rằng cô đã kết hôn, đã trở thành vợ một người đàn ông khác.
“Vũ Nhiên, chúng ta thực sự không có khả năng,” Lúc Vũ Nhiên đang thất thần, cô kéo tay mình khỏi tay hắn, sau đó chạy về phía trước, không biết đây là cảm giác gì, cô chỉ thấy cả người rất khó chịu, rất khó chịu, khó chịu, dường như có một thứ gì đó trong cơ thể cô bị kéo ra, rõ ràng yêu nhau, vì sao lại không thể ở cùng với nhau, hắn không thể mà cô cũng không thể.
“Lạc Lạc…” Một lúc sau, Ôn Vũ Nhiên mới tỉnh táo lại, hắn không tin, chi dù cô đã kết hôn, hắn cũng sẽ không buông tay, tuyệt đối không buông tay. Hắn đuổi theo cô, vất vả lắm mới nhìn thấy hình bóng cô, hắn sẽ không để cho cô rời đi nữa, cũng sẽ không khiến chính mình tìm không thấy bóng dáng cô, nếu như thế hắn sẽ phát điên, nhất định sẽ phát điên.
Tô Lạc chạy nhanh về phía trước, độ nhiên một chiếc xe dừng trước mặt cô, cửa xe mở ra, lộ ra gương mặt người đàn ông lạnh như băng.
“Lên xe.” giọng nói lạnh như băng vang lên khiến không khí lạnh đi vài phần, Tô Lạc nhìn thấy Vũ Nhiên giữ dòng người, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu, ngồi xuống đóng cửa xe, khi cửa xe đóng lại là lúc, hắn cùng với cô đã t