Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210805

Bình chọn: 7.00/10/1080 lượt.

gái nay quá bình thường, nằm mơ cũng không thể có, trong mắt bọn họ đầy sự xem thường cùng mỉa mai, những người làm việc trong tập đoàn Húc Nhật, ngoài trừ có năng lực làm việc còn phải có diện mạo tốt, hơn nữa nơi này là phòng thiết kế, nơi cho ra những sản phẩm quý báu của tập đoàn Húc Nhật, đương nhiên các nữ thiết kế ở đây, người nào không đẹp, vóc dáng cũng rất nóng bỏng.

Còn Tô Lạc, cô quá bình thường, một người chạy việc, có thể làm cái gì?

Tô Lạc chỉ cúi đầu, cô không có tự ti, cô chỉ cảm thấy không biết làm sao, đi ra ngoài, ôm chồng giấy tờ trong lòng, cô – Tô Tử Lạc chưa bao giờ đi làm những điều không thực tế trong mơ, cô biết, giấc mơ vốn rất đẹp, nhưng saukhi tỉnh lại, chỉ có cô đơn và tiếc nuối.

Cô đứng chờ thang máy từ tầng 45 đi xuống, đây là thang máy chuyên dụng, từ khi vào làm cô cũng chưa có lên qua, ở trong này, hắn là kẻ cao cao tại thượng, tổng tài của tập đoàn, còn cô chỉ là một nhân viên bình thường. Ở nhà, bọn hắn mới ở chung coi như là vợ chồng, không thể nào thân mật hơn, ngẫu nhiên cô cũng cảm nhận được sự dịu dàng trong lúc vô ý, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng.

Vào thang máy, cô nhìn bên ngoài qua tấm kính, nơi nay thật là tốt, có thể nhìn thấy mọi người đang làm việc, cô cúi đầu nhìn chồng giấy trong tay, dựa người vào tấm kính, cô lật qua vài tờ, trên mặt có chút suy tư.

“Chỗ này nếu đổi thành màu tím sẽ càng thuận mắt hơn,” cô lầm bầm nói, cô muốn xem nhiều hơn một chút nhưng cô biết cô phải đưa cái này đến cho hắn rồi.

Người chồng máu lạnh 2 – Chương 32

“Chị dâu….” Một người đàn ông vội đi tới, kinh ngạc chỉ vào Tô Lạc, mồm hắn mở to tới nỗi nhét được một quả trứng gà. Hắn không có nhìn lầm, tại sao cô ấy lại ở chỗ này.

Vợ của Húc a.. Ông trời, hắn nhất định nhìn lầm đi.

“Tôi tới đưa cái này, phó tổng,” Tô Lạc khẽ cười, vẫn bình tĩnh nhìn hắn, làm ở đây cũng được một thời gian, từ miệng của những cô gái khác cô cũng biết khá nhiều chuyện về công ty này, cả chuyện của người đàn ông ăn rất khỏe này lại chính là phó tổng công ty, mọi người xung quanh nói hắn giống như hồ ly cực khôn khéo, gian xảo, hắn đúng là hồ ly sao, không phải cái loài ăn nhiều … Heo sao?

“A, đưa đồ… Nơi này…” Vệ Thần ngây người một lúc mới phản ứng lại, cô gọi hắn là phó tổng, xem ra, Húc đã sắp xếp cô vào công ty làm.

Hắn chỉ cho cô tới phòng tổng tài, Tô Lạc cảm ơn hắn, đi thẳng về phía trước.

“Đợi một chút… Nơi đó, không được…” Vệ Thần chợt nhớ ra điều gì, vội vàng ngăn cản, quá muộn Tô Lạc đã đi tới cửa.

Hắn vội vàng cầm điện thoại di động, gọi một cuộc điện thoại, chỉ có tiếng tút tút không ngừng vang lên, không có ai nghe máy…

Trán hắn chảy xuống một giọt mồ hôi… Cái này xong rồi..

Tô Lạc đi qua thư ký, thư ký chỉ hỏi lí do sau đó để cô đi vào, xem bề ngoài cô bình thường, ăn mặc cũng bình thường, là tới đưa văn kiện, cũng sẽ không thể muốn được nhiều hơn, hơn nữa trong tay cô là những bản thiết kế, tư liệu của phòng thiết kế, không phải là những người thấp kém trà chộn vào.

Tô Lạc đưa tay gõ nhẹ lên cửa, đợi một lúc lâu không có ai mở cửa, bên trong cũng không có âm thanh nào truyền ra, cô lại nhìn thoáng qua cô thư kí đang cắm cúi làm việc, sau đó rời tầm mắt lên những bản thiết kế trên tay.

Cô lại đợi thêm một lúc lâu, cảm giác đứng ngồi không yên, dưới phòng còn đang chờ kết quả, cô không thể giống một kẻ ngốc cứ đứng đây chờ đợi. Cô cứ vậy đi vào, chắc hắn sẽ không tức giận đâu, cô chỉ tới đưa đồ, chỉ là đưa đồ, đây là công việc, tuyệt đối không phải việc tư.

Tay cô dặt trên nắm cửa, ngón tay dùng lực. Bên tai vang lên tiếng mở cửa.

Cửa từ từ mở ra, mọi thứ dần hiện ra trước mắt cô, khiến cô chết chân tại chỗ, toèn bộ tài liệu trên tay rơi xuống mặt đất.

Trên chiếc bàn làm việc lớn, một nam một nữ đang quấn lấy nhau, đôi chân thon dài trắng đẹp của cô gái vòng trên lưng người đàn ông, mái tóc uốn cong bồng bềnh không ngừng run trên bả vai, trên mặt đất áo lót, quần lót vương vãi khắp nơi, người đàn ông đứng, đôi mắt màu trà xinh đẹp híp lại, môi của hắn đang mím chặt, trong văn phòng thỉnh thoảng truyền tới tiếng rên rỉ của cô gái, còn có tiếng thở dốc của người đàn ông, động tác của hắn càng ngày càng nhanh, mạnh, cô gái kia sắp không chịu nổi rồi, khi cửa mở ra, cô gái mở to mắt, hét lên một tiếng chói tai.

Người đàn ông híp mắt, quay đầu lại, thấy được cô gái đứng ở cửa. Ánh mắt hắn sâu thêm, dùng sức ném đống tài liệu trên bàn.

“Biến.” Môi hắn giương lên nói một chữ lạnh như băng, động tác ở eo vẫn chưa ngừng, vẫn không ngừng va chạm vào chỗ nhạy cảm nhất của cô gái kia, cô gái nhanh chóng quên mất có một người đang nhìn, hoàn toàn chìm đắm vào động tác mãnh liệt của hắn.

“A, Húc, em còn muốn… Nhanh nữa…” Giọng nói khàn khàn kiều mị vang lên.

Ánh mắt nhìn qua thân thể bóng loáng của cô gái, một quyển tài liệu đập trúng chán của cô, cô không biết mình có đau hay không, nhưng lòng của cô thì rất đau, cô xoay người, trong nháy mắt không ai thấy trong mắt cô đã có một tầng sương mỏng, cô buông tay, cánh cửa phía sau cũng dần đóng lại, ngăn cách cô với thế giới


Ring ring