thực sự rất đáng sợ.
Ánh đèn sáng choang trong biệt thự nhà họ Lê, bên ngòa hồ bơi, từng gợn gió thổi làm sóng nước lăn tăn.
Trong phòng Duệ Húc, hắn cẩn thận kéo lại quần áo của Tô Lạc, làn da trắng nõn vì giãy dụa mà biến thành màu xanh tím, cho dù hắn có tiếp tục hận, cũng không nghĩ có người dám tổn thương thân thể của cô. Bọn hắn dám….
Chính hắn còn không nỡ tổn thương cô, bọn hắn lại dám tổn thương cô như vậy.
Hắn nắm chặt tay thành quyền, rất nhanh nghe thấy được tiếng khớp xương kêu lên kèn kẹt.
“Lê Duệ Húc…” Tô Lạc nhớ kĩ tên của hắn, thân thể rúc vào lồng ngực của hắn, chỉ nơi này cô mới cảm thấy không sợ hãi, cũng chỉ có nơi này….
“Không phải sợ, không có chuyện gì, anh ở đây.” Hắn nhẹ nhàng hôn bờ môi cô, ở khóe môi cô cảm nhận được mùi hưởng của máu, rất khó chịu, cũng rất khó nhịn.
“Có phải em rất bẩn không? Lê Duệ Húc…” Tô Lạc nhìn vết thương trên cánh tay, không thể nào quên được người kia đã sờ vào người cô, cô đưa tay đặt lên cổ, cảm giác ghê tởm, quá ghê tởm…
Ốc: Thù anh Húc luôn >”<
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 44
“Lúc ấy em đã nghĩ, nếu lúc đó em chết đi thì thật tốt, nhưng anh biết không, em rất yêu tính mạng của mình, cho dù cuộc sống có vất vả thế nào, em đều mong có thể sống sót, bởi vì, em còn chưa tìm được gia đình của mình.”
Trái tim Duệ Húc như bị một vật nhọn đâm vào, cảm giác đau đớn không thể diễn tả được, hắn đặt một nụ hôn lên trán cô, ánh mắt mờ mịt, ẩn chứa sự đau thương cùng áy náy, rất ít khi hắn phải hối hận, nhưng lúc này đây, dường như hắn đã biết cảm giác hối hận là như thế nào.
“Lê Duệ Húc, có phải em rất bẩn không?” Cô dùng sức nắm chặt lòng bàn tay, cô cảm thấy mình thật bẩn, nghĩ lại khi bị bàn tay đó chạm vào người, cô không muốn bị nó ám ảnh cả đời.
“Không, em vẫn là Tô Tử Lạc trước đấy, không bẩn, không hề bẩn,” tay hắn nhẹ nhàng vỗ về gò má vẫn còn lộ ra sự lãnh lẽo của cô, giọng nói bình ổn không ngừng truyền tới, hàng lông mi dài khẽ động giọt nước mắt từ từ chảy xuống, nếu như tối nay không có hắn, có thể Tô Lạc cô đã phải xuống địa ngục.
“Tử Lạc, bà xã…” Lê Duệ Húc nhìn chằm chằm giọt nước ở khóe mắt cô, trái tim hắn như bị bóp nghẹn, cả người cúi xuống, đặt đôi môi mình lên đôi môi lãnh lẽo của cô, một nụ hôn dịu dàng nhất của hắn giành cho cô, không biết là cô đáng thương, hay hắn cảm thấy hối hận, lúc này đây, nụ hôn của hắn không có bất kì sự xâm lược nào.
Hắn như đang an ủi cảm xúc của cô, dùng thân thể, dùng đôi mình, dùng cả đôi tay của chính mình.
“Anh sẽ nói cho em biết, em không hề bẩn,” Ở trong mắt Lê Duệ Húc, cô vĩnh viễn là một Tô Tử Lạc trong sạch nhất.
“Ông xã…” Tô Lạc ngẩng đầu, mờ mịt, chỉ là một từ xưng hô lại ẩn chứa nhiều tình cảm như vậy, cô gắt gao ôm cổ hắn, nước mắt không ngừng rơi xuống, rất nhanh liền bị nụ hôn của hắn làm cho biến mất. “Ừ, anh ở đây, bà xã…” Lê Duệ Húc đặt cô nằm lại trên giường, cả người hắn đè lên thân thể cô, người cô thật nhỏ, dường như một bàn tay của hắn cũng có thể bóp nát cô.
Môi của hắn không rời khỏi đôi môi cô và tay cô cũng không rời khỏi cổ hắn…
“Ông xã… ” Tô Lạc cảm nhận được sự vuốt ve của hắn, cảm nhận được thân thể nóng bỏng của hắn, cô lại không cảm thấy ghê tởm, chỉ có cảm giác lo lắng, thân thể lạnh lẽo của cô cũng bắt đầu nóng lên.
Lê Duệ Húc ôm thật chặt cô gái trong lòng, có một số cảm giác tưởng chừng đã mất từ lâu nay lại xuất hiện.
Đêm nay, giữa họ sẽ phát sinh chuyện gì.
Khi thân thể hai người không có gì ngăn cách dính sát vào nhau, quần áo của hắn vương vãi trên mặt đất, còn cả bộ quần áo đã bị xé rách không nhìn ra hình thù.
Cả người Tô Lạc khẽ run rẩy, hơi nước trong mắt càng dày, giống như muốn thoát khỏi, Lê Duệ Húc tiếp tục hôn môi cô, nụ hôn nồng cháy khiến đôi môi cô sưng đỏ, cô cố gắng hít thở, không ngăn cản mà cô cũng không muốn ngăn hắn lại.
“Em nguyện ý sao?” Trán hắn đặt trên trán cô, cơ thể căng lên như một cây cung, nếu như là cô gái khác, hắn đã đánh nhanh thắng nhanh, trực tiếp tiến công sau đó rời đi, hắn chưa bao giờ đặt tình cảm trên người phụ nữ, cô là người đầu tiên.
“Vâng…” Tô Lạc nhẹ nhàng gật đầu, từ từ nhắm mắt lại.
Phía dưới của Duệ Húc nóng như một ngọn lửa đốt cháy cả cánh đồng, khiến Tô Lạc không chịu được run rẩy sợ hãi, cho tới khi cô cảm giác được hai chân mình bị tách ra, sự kích thích đột ngột này khiến cho thân thể cô không khỏi văn vẹo, toàn thân cô đã bị hơi thở nam tính bao quanh, đôi măt Duệ Húc dần dần bị dục vọng che lấp, không còn sự lạnh giá âm u như băng nữa mà lại như đang ở giữa những đốm lửa, trong đêm đen, ánh mắt hắn hấp dẫn khiến người khác mê muội, thiêu đốt tất cả đam mê cháy bỏng.
“Đau…” Khi thân thể hắn chìm xuống, Tô Lạc cảm thấy cả người như bị xé rách, cô cắn chặt môi dưới, thật sự là rất đau.
“Xin lỗi, anh sẽ cẩn thận hơn…” Lê Duệ Húc có thể cảm nhận rõ mình đã phá tan một lớp màng mỏng manh, trong lòng hắn có sự vui sướng, thân thể của cô chưa bị bất kì kẻ nào động vào, ngay cả Vũ Nhiên cũng chưa từng, hắn cũng không phải để ý cô có phải xử nữ hay không, nhưng khi biết cô chỉ thuộc một mìn