Ring ring
Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326221

Bình chọn: 7.5.00/10/622 lượt.

g đến, bởi vì quá nhiều đồ nên những vật dụng nhà bếp đều khá đơn giản, chỉ có vài cái bếp than, dụng cụ nướng, hơn nữa trong núi quan trọng nhất là phòng cháy, thế nên chúng tôi đặc biệt quan sát kĩ mấy cái bếp than. Đồ ăn mỗi người chuẩn bị không thống nhất cũng không quản lí, riêng về rau cỏ, chỉ mang theo một ít có thể nấu với thịt, tôm cá, rau dưa, đậu và một ít gia vị … tuy rằng đơn giản nhưng tại vùng sơn dã không thôn không quán này cũng coi như là phong phú.

Tôi bưng cà mèn, chẹp chẹp nước miếng ngồi xổm cạnh cái nồi, gắp lên mấy miếng thịt dê cùng rau dưa, sau đó chạy qua một bên cẩn thận thêm chút gia vị, cuối cùng …. Cười nịnh đem mấy thứ này đến cống cho Chung Nguyên …

Xung quanh đồng loạt truyền đến những tiếng hừ hừ.

Chung Nguyên lại không khách khí tiếp nhận, ăn một miếng, gật đầu nói: “Cũng không tệ lắm.”

Nhìn bản mặt tư bản của hắn, tôi thật muốn giựt lại cái cà men rồi đổ lên đầu hắn luôn … nhưng mà tôi phải nhịn, vì cục cưng mà tôi phải nhịn!

Ngoại trừ gia vị còn những món khác đem nấu đều là tài nguyên hiếm có, đã phân phối định lượng cả rồi, nói cách khác, nếu Chung Nguyên ăn luôn phần của tôi thì tôi sẽ không còn để mà ăn nữa.

Tôi đang suy nghĩ làm thế nào không chọc tức Chung Nguyên mà vẫn bảo vệ được phần thịt dê của mình thì chị Linh lại đem chính phần thịt của mình cho Chung Nguyên, cười nói: “Chung Nguyên, mình không thích ăn thịt, cho bạn nè.”

Tôi vui sướng vụng trộm nhìn bọn họ, Linh sư tỷ, làm tốt lắm!

Nhưng mà, hỡi ôi, Chung Nguyên không có nhận cà mèn của chị Linh, hắn đối với chị ta cười rất là ôn hòa, trả lời: “Không cần, mình ăn phần của Mộc Đồng là tốt rồi.”

Nghe đi, nghe thử đi, nói thế mà nghe được à! Rõ ràng là hắn lấy của người khác, sao lúc nói mấy lời này ra lại làm như trung khí hào hùng lắm lắm, quả nhiên da mặt người cũng cần phải tu luyện, da mặt tôi tuy rằng dày, nhưng nếu đem so với Chung Nguyên thì không bằng mấy số lẻ.

Tôi tức giận xoay đi, thêm gia vị, gắp thịt, sau đó chưa để Chung Nguyên nói gì, tọng luôn một mồm to. Đáng tiếc vì quá sốt ruột nên tôi bị nghẹn trừng cả mắt, nước mắt trào ra, tôi ngoạm một mồm thịt, thở phì phì, luyến tiếc đành phải nhổ ra chứ không dám dũng cảm nuốt xuống.

Hình ảnh dọa chết người của tôi lại bị Chung Nguyên bắt gặp, hắn coi như có chút lương tâm, lập tức rót nước cho tôi, sau đó cười tủm tỉm nhìn tôi, nói: “muốn ăn nhiều thịt hơn à, em không đến mức đó chứ?”

Tôi uống một hớp nước lớn, phi thường hữu hiệu chữa được nóng, hơn nữa nuốt luôn miếng thịt kia như uống thuốc. Nhưng tôi thật không muốn mang ơn Chung Nguyên, nói đi nói lại tôi ra như vậy không phải tại hắn làm hại sao, hơn nữa biểu tình của hắn nhìn chả tốt lành gì, trên trán hình như còn đề mấy chữa to “Cười trên nỗi đau của người khác”.

Lúc này Chung Nguyên đang dựa vào lều, bộ điệu ra vẻ rất thoải mái vừa ý. Hắn làm như thể đại gia, sai tôi như dế: “Đầu gỗ, đi gắp thịt.”

Tôi phẫn hận liếc hắn một cái, sau đó ngoan ngoãn đi gắp …Dùng xong bữa chiều, mọi người vây quanh chơi trò chơi tập thể, trò đầu tiên là Bịt mắt bắt dê. Quy tắc là bịt kín mắt một người, mọi người đứng bất động để cho anh ấy hoặc cô ấy sờ sờ, nếu kêu được đúng tên đối phương mới tính là được, sau đó người bị sờ lại tiếp tục bị bịt mắt mà chơi tiếp, nếu trong thời gian quy định không sờ được ai người bị bịt mắt phải chịu trừng phạt, đương nhiên nếu người bị sờ lộ ra âm thanh hay dấu vết gì thì hai người phải chịu phạt chung.

Uỷ viên văn nghệ đặc biệt chuẩn bị một cái hòm to, bên trong chứa đủ loại phương pháp trừng phạt, làm cho người khác nhìn mà run … cũng không biết ủy viên văn nghệ này lượm đâu ra cái trò chơi này, đối với cá nhân tôi mà nói thật không công bằng, phải biết rằng tuy rằng tóc tôi lúc này đã dài thêm một chút nhưng y như cũ vẫn là ngắn nhất toàn đội …

Quả nhiên không ngoài dự đoán, cái đầu độc đáo có một không ai của tôi mới vòng thứ nhất đã hại chủ.

Đội trưởng đại nhân rất có tinh thần hy sinh đã tự nguyện là người đầu tiên bị bịt mắt, sau đó anh ta cứ quay mòng mòng tại chỗ một lúc thì đi thẳng về phía tôi. Tôi không thể động đậy, không thể nói chuyện, cứ ngu ngu ngơ ngơ để cho anh ta sờ sờ như quỷ sờ, khi đụng tới cái đầu thì anh chàng cười hihi lên, phi thường hiền lành thân ái vỗ vỗ đầu tôi, nói: “Mộc Đồng rồi?”

Tôi rất là buồn, tháo miếng vải đen trên mắt anh ta xuống, tự buộc che mắt mình, chạy ra giữa vòng vòng mấy cái sau đó dừng lại, tùy tiện chọn đại một hướng mà đi.

Rất nhanh đã đụng phải một người, người nọ sau khi bị tôi húc trúng, đứng tại chỗ vững vàng không nhúc nhích như Thái Sơn, bởi vì sợ đối phương là nữ nên tôi cũng không dám sờ vào ngực, sờ soạng mãi tìm được cánh tay của anh ta/cô ta, sau đó theo hướng cánh tay sờ lên trên. Cánh tay người này thô hơn tôi, hơn nữa cứng cáp, đội này làm gì nó nữ sinh nào hùng tráng như thế, chắc chắn là nam rồi. tôi lại sờ tới bờ vai của hắn, bờ vai cao ngang đầu ta, như vậy hắn ta chắc phải cao trên 178cm rồi, tôi suy tư một chút, trong 13 bạn nam đi cùng có mấy người cao cỡ đó, xem nào … năm người? như