Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc – Phần 2

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc – Phần 2

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220660

Bình chọn: 7.5.00/10/2066 lượt.

, anh đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm bác sĩ, mấy ngày nay bôn ba vất vả, luôn trong trạng thái lo lắng vô cùng, môi anh khô khốc, anh như già đi mười mấy tuổi trông tiều tụy không chịu nổi.

“Nhan Nhan, Nhan Nhan lại đã xảy ra chuyện gì sao?”

Nắm tay anh không khỏi siết chặt hơn, anh thực sự rất khẩn trương, lòng bàn tay rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, anh thật sự là không còn cách nào để có thể chịu thêm một sự đả kích nữa.

“Hứa tiểu thư, sợ rằng cả đời này sẽ không thể làm mẹ nữa.”

Vị bác sĩ có chút đồng tình nhìn anh, những người đàn ông bình thường sợ rằng cũng khó mà có thể tiếp nhận chuyện như vậy, huống chi anh còn là người thừa kế của cả một đại gia tộc.

Nhưng Thân Tống Hạo lại ngoài ý muốn thở một hơi dài nhẹ nhõm, trên mặt anh hiện lên vẻ mặt thoải máithậm chí còn mang theo một nụ cười dịu dàng: “Chỉ cần cô ấy không có chuyện gì là được, chuyện không thể sinh con tôi không ngại, huống chi chúng tôi đã có một bé gái xinh đẹp.”

Nhìn anh như vậy vị bác sĩ cũng không khỏi mỉm cười: “Như vậy thì được rồi, tôi sang phòng bệnh khác đây, Thân tiên sinh hẹn gặp lại.”

“Chào bác sĩ”. Thân Tống Hạo suy nghĩ một chút, Hoan Nhan vừa mới trải qua nhiều chuyện như vậy, anh chắc chắn sẽ không để cho cô phải chịu thêm một chút đả kích nào nữa, nhất là chuyện không thể có con nữa đối với mỗi người phụ nữ là chuyện kinh khủng thế nào.

“Chuyện này xin ngài giúp tôi, đừng nói cho cô ấy vội, tôi sợ nó sẽ làm ảnh hưởng tới tâm tình của cô ấy, sẽ làm trở ngại cho chuyện hồi phục”

“Được, tôi cũng cho là nên làm như vậy, chờ sau này khi Hứa tiểu thư từ từ khôi phục thì tìm thời điểm nào đó nói cho cô ấy.”

Thân Tống Hạo nói cám ơn một lần nữa, rồi đi vào phòng bệnh với Hoan Nhan, trong phòng bệnh màu trắng chiếc chăn mỏng bị kéo xuống, hé lộ ra khuôn mặt trắng bệch hòa với màu của áo gối.

Trên chiếc chăn mỏng, từng nhịp thở phập phồng bình thản giống như là căn bản không có người ngủ.

“Nhan Nhan.” Thân Tống Hạo cầm tay của cô nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay mình, hô hấp rất nông, hai lông mày cũng nhíu lại một chỗ.

Đợi đến khi cô tỉnh lại, tất cả mọi chuyện anh còn có thể gạt cô được không? Liệu cô có tin không? Anh cau mày không biết nên làm sao cho phải, chuyện cho tới bây giờ anh mới phát hiện mình căn bản không phải là vạn năng, trước sự an bài của số mệnh anh cũng chỉ là một con người nhỏ bé.

Chương 291: Đứ Bé

Cô vẫn như cũ không nhúc nhích ngủ nặng nề, anh thở dài một tiếng đem cánh tay cô đang buông thõng ra ngoài tém vào trong chăn, sau đó đi đến bên cửa sổ, gió thổi ào ạt hình như trời sắp mưa, anh đóng cửa sổ lại, đáy lòng bị đè nén nặng nề giống như mây đen đang che kín phủ bầu trời. Anh hy vọng Văn Tĩnh đang ở Singapore nơi xa kia sắp xếp xong công việc ngày mai sẽ đến đây, hy vọng cô có thể ở đây thật lâu an ủi, trợ giúp tinh thần cho Nhan Nhan.

Nhẹ nhàng ra khỏi phòng bệnh, đóng cửa lại, anh nghĩ nghĩ một chút liền xoay người đi xuống tầng dưới đến phòng bệnh trẻ sơ sinh, y tá dẫn anh đi tới một phòng điều hòa, cách cánh cửa thủy tinh nhìn thấy một đứa bé vừa mới sinh không lâu đang mút ngón tay ngủ, trong lòng anh thật đau xót quay mặt đi không muốn nhìn nữa.

Đứa bé trai này vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ, là Thân Tống Hạo nhận nuôi mang tới đây, ở thành phố này mỗi ngày không biết có bao nhiêu sinh mệnh bé bỏng chào đời, có người vì đứa bé này mà cảm thấy vui vẻ, nhưng cũng có người coi đứa bé mới sanh ra là một phiền phức liên lụy đến họ. Đối với Thân Tống Hạo việc muốn tìm một đứa bé bị bỏ rơi như vậy không phải là chuyện khó khăn gì, anh chỉ hy vọng Nhan Nhan được dễ chịu hơn mà thôi. ( Bạn đang xem truyện trên diễn đàn lê quý dôn.)

“Thân tiên sinh, ngài đến xem con trai ngài sao?” Y tà thấy anh đứng bất động liền hỏi thăm anh.

“Ừ, bé khỏe chưa?” Thân Tống Hạo cách cửa thủy tinh nhẹ nhàng nhìn một chút khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé, phải chi là đứa con do Nhan Nhan sinh ra.

Anh không dám nghĩ tới đứa bé nằm trong bụng mẹ đã tám tháng nay lại mất đi, khi anh chạy tới bệnh viện chỉ nhìn thấy cô người đầy máu tươi, ngay cả Á Hi cũng đã bất tỉnh nhân sự, anh thật sự rất bối rối.

Cô chỉ là mất đi một đứa bé, may mắn vẫn còn sống sót.

“Hiện tại sức khỏe của bé khôi phục rất tốt, ngày mai có thể ôm ra ngoài.” Y tá mỉm cười mở miệng nói lập tức cắt đứt suy nghĩ của Thân Tống Hạo, anh gật đầu xoay người đi ra ngoài.

Còn chưa đi tới phòng bệnh điện thoại của anh vang lên, nhìn thấy số gọi đến anh lập tức nhận cuộc gọi: “Xin chào, thế nào rồi?”

“Thật tệ, anh trước chuẩn bị tâm lý thật tốt đi, tôi sẽ cố hết sức.”

“Cám ơn anh, cám ơn anh.” Nỗi sợ hãi trong anh ngày càng dâng cao, nghe bác sĩ đầu dây bên kia thao thao bất tuyệt, mãi sau mới cúp máy.

Sống hay chết đều tùy theo ý trời!

Hoan Nhan cảm giác mình mơ một giấc mơ rất dài, giấc mơ kia quá mức đau thương, quá mức kinh khủng, làm cho cô ngay cả trong cơn ngủ say cũng khóc không biết bao nhiêu lần, cô mơ thấy Á Hi chết, mơ thấy đứa con của bọn họ cũng mất đi.

Trong mơ hình bóng Á Hi trước mắt cô dần dần biến mất, cô đưa tay muốn


Old school Swatch Watches