thẳng vào ánh mắt Kaka.
“Mặc cho cô về sau có dự định làm cái gì, nhưng tuyệt đối không được động đến Nhan nhi và Văn Tĩnh. Sáu năm trước tìm người để đánh cô là tôi, làm cô bị thương cũng là tôi, tôi nghĩ cô nhất định còn nhớ rõ, khi đó Văn Tĩnh còn cầu xin giúp cô, còn Hoan Nhan không hề biết tôi đã làm cái gì, cho nên, cô muốn làm gì, đều chỉ cần nhằm vào một mình tôi là được.”
“Tôi đồng ý với cô.” Lâm Thiến mỉm cười, “chỉ nhằm vào một mình ngươi? Ngươi cảm thấy có khả năng đó sao? Là ba người các ngươi, đã hủy cuộc đời của ta.”
Kaka chậm rãi đứng lên: “Lâm Thiến, tôi hi vọng cô luôn nhớ kỹ những lời hôm nay đã nói như thế nào. Nếu như Nhan nhi và Văn Tĩnh thiếu một sợi tóc, Kaka này dù có chết, cũng phải giết kẻ đã làm hại hai bạn của tôi!”
Kaka nói dứt lời lập tức liền xoay người, đi về hướng toilet. Lâm Thiến chậm rãi để cái chén trong tay xuống, cô ta tựa vào trên sô pha, hai chân thon dài vắt lên nhau, tao nhã mà lại mị hoặc.
Cô nở một nụ cười, kiểu cười nhếch một bên môi vừa mang vẻ âm trầm sắc sảo, lại vừa mang theo ánh tinh quái sau khi đã thực hiện được quỷ kế.
Dựa vào cái gì mà cô phải trở thành một con điếm chuyên dùng sắc đẹp đi hầu hạ người khác, trong khi một đám người bọn họ lại có cuộc sống hạnh phúc như vậy?
Sáu năm trước cô chẳng qua chỉ động vào Hứa Hoan Nhan một chút, vậy mà lại bị Kaka và Văn Tĩnh làm hại, thiếu chút nữa đã chết ở trên bàn mổ!
Một mình nằm trơ trọi ở trên bàn mổ hai chân vắt sang hai bên cho bác sĩ tìm gắp hết những mảnh thủy tinh vụn suốt mười giờ liền, mà kia mười giờ, cô không biết đã chết bao nhiêu lần!
“Lâm Thiến ta cho dù là tội ác tày trời như thế nào cũng vẫn là một phụ nữ, cái cô Kaka kia chẳng lẽ không biết làm như vậy đối một phụ nữ là tàn nhẫn đến mức nào sao?”
“Ta không thể quên, vĩnh viễn cũng không quên.”
***** Thời điểm Lâm Thiến đi ra ngoài quán bar, vừa hay nhìn thấy Hoan Nhan và các bạn của cô lên xe, chiếc xe kia thoạt nhìn rất quen thuộc. A, phải rồi, Thân Tống Hạo vốn dĩ luôn yêu thích xe Bentley… Lâm Thiến ôm áo ba-đờ-xuy, đứng ở bên đường, nhìn chiếc xe kia nổ máy rời đi chạy xa dần, trong lòng dấy lên một cảm xúc không nói nên lời.
Không chịu thua kém ai, ban đầu điều Lâm Thiến nghĩ đến muốn có chỉ là tiền tài và địa vị, nhưng cuối cùng lúc gặp được Thân Tống Hạo, cô ta mới biết được, chính người đàn ông kia mới là cái cô muốn có. Cho tới bây giờ, cô tình cờ trở lại giấc mơ, vẫn là gặp anh trong mơ, vì chỉ có trong mơ, anh mới chẳng có bộ dạng lạnh như băng, tàn nhẫn coi cô như cỏ rác.
Lâm Thiến xuôi theo con đường dài chậm rãi đi về phía trước, những bông tuyết đầu mùa đông bay lả tả theo chiều gió một lúc mới hạ xuống. Trên đường không một bóng người đi lại, chỉ có những cột đèn đường cô tịch, từng chiếc, từng chiếc tựa như ánh mắt đô thị.
Lâm Thiến cảm thấy như mình say rượu, lại vừa cảm thấy rất tỉnh táo. Cô lảo đảo, lắc lư, chậm chạp bước đi trên con đường đã dần trở nên ẩm ướt. Đặng Quang Duệ vẫn đang ở trong nhà trọ chờ cô trở về cùng nhau trải qua một trận mây mưa. Nhưng Lâm Thiến một chút cũng không muốn, không muốn lại bị cái loại mặt người dạ thú kia đặt ở dưới thân.
Chương 322: Sóng Không Ngừng Chuyển. Nợ Vẫn Còn Ghi
Cô ta lảo đảo, lắc lư chậm chạp bước đi trên con đường đã dần ẩm ướt, Đặng Quang Duệ vẫn còn ở trong nhà trọ chờ cô trở lại cùng nhau một trận mây mưa nữa, nhưng mà, một chút cô cũng không muốn, không muốn bị loại mặt người dạ thú kia đặt ở dưới thân… Cô vẫn bước đi từ từ, chiếc xe vẫn còn đậu trong bãi gởi ở phía ngoài quán bar. Mái tóc dài uốn quăn bị thấm ướt, dính bệt hai bên gò má, bông tuyết rơi từ phía ngoài chui vào cổ áo, lạnh lẽo khó chịu.
Cô quấn cao chiếc khăn choàng thật dài bằng lông lạc đà. Dừng lại ven đường, nơi đó có một băng ghế dài, bước tới, phủi đi một tầng mỏng bông tuyết, cô ngồi xuống.
Tuyết rơi càng lúc càng dày, dưới ánh đèn đường bông tuyết như những cánh bướm bay lượn khắp nơi. Lâm Thiến cúi đầu, từ từ úp mặt mình vùi xuống giửa hai đầu gối. Sáu năm trước, cố chịu đựng nhưng bây giờ rốt cuộc cũng không nhịn được cô khóc nấc lên, khóc đến muốn hôn mê ngất lịm đi.
Sáu năm trước, cô tìm được đường sống trong chỗ chết. Sáu năm sau, cô trở về thật nở mày nở mặt, nhưng vẫn không sánh bằng cô ta. Khi nghe nói Thân Tống Hạo ly hôn với Hứa Hoan Nhan, còn chưa kịp vui mừng, thì bọn họ đã quay trở lại với nhau.
Văn tĩnh cũng được gả vào nhà giàu, thậm chí là có con luôn, địa vị vững chắc. Ka Ka mặc dù không giống hai người kia nhưng cũng ổn định, có bạn trai lo lắng chăm sóc, còn cô đây thì sao?
Lâm Thiến sau khi khóc một trận lại nở nụ cười, chuông điện thoại di động không ngừng vang lên, không cần nhìn, cô cũng biết là Đặng Quang Duệ gọi tới. Lau khô nước mắt, cũng không chần chờ nữa, đó là chỗ dựa duy nhất, lợi thế lớn nhất, cô không dám đắc tội với ông ta.
Quay trở lại lấy xe, cô chậm rãi lái xe về khu nhà mình. Tiếng bánh xe nghiến trên mặt tuyết kêu lạo xạo. Cô chợt nhớ tới khi nãy len lén nhìn người đàn ông kia nhẹ nhàng xuống xe, đem khoăn quàng quấn choàng vào cổ