Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc – Phần 2

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc – Phần 2

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214354

Bình chọn: 9.5.00/10/1435 lượt.

c meo. Nếu em hay Noãn Noãn thích xé chơi cũng được.”

“Cũng may không đưa con gái đi theo chúng ta, nếu không bị anh chiều hư thành phụ nữ hám tiền thì thế nào? Dạy Noãn Noãn thành như vậy, đứa bé này có thể không được người yêu thích rồi.”

“Nuôi con trai phải nghèo, nuôi con gái phải giàu. Có như thế tương lai mới không bị hoa hoa công tử, người có tiền lừa gạt…”

“Con gái chúng ta đã bị một bé trai quyến rũ rồi…”

“Con bé còn nhỏ, biết cái gì, đừng bảo là con gái…”

Cô ngốc nghếch một hồi bừng tỉnh ngộ, mới hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, gương mặt đỏ bừng lên: “Thân Tống Hạo, anh không biết xấu hổ..”

Anh thấp giọng bật cười, cúi đầu hôn vào gương mặt nhỏ nhắn đang ngượng ngùng của cô: “Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu…”

“Ai thèm yêu anh, lưu manh, a…” Hoan Nhan đang định mắng anh, không ngờ lại sa vào bẫy của anh, nhìn anh thực hiện được ý đồ: “Em đừng ngại, vợ chồng cũng đã già…”

Qủa thật Hoan Nhan cảm giác mình đánh không lại anh, đến cuối cùng cô cũng ngây ngốc mặc anh định đoạt. Từ trước đến giờ cô cũng không phải loại người phóng túng, ai mà biết được, bây giờ vậy mà đảo khách thành chủ, sau cùng lại chủ động trước. Suy nghĩ lại mới vừa rồi dáng vẻ bám lấy anh sống chết không buông, cô cảm thấy thật mất mặt. Qủa là đã bị anh dạy hư mất rồi.

Chương 387: Bệnh Tình Giống Nhau.

“Biểu hiện không tệ, lần sau tiếp tục cố gắng. . . . . .” Anh ở sau lưng cô miễn cưỡng mở miệng. Gương mặt đỏ bừng, cô tức giận quay lưng lại với anh, không để ý tới anh nữa. Thế nhưng anh lại cực kỳ yêu thích dáng vẻ này của cô.

“Anh tránh xa. . . . . .” Cô hất tay anh ra, ánh chiều tà trãi vàng như mật ong bao phủ khắp phòng. Cô cảm thấy minh như vừa được thay da đổi thịt, cô nên sớm thay đổi, tự do làm theo ý thích của mình, sống cuộc sống của mình.

“Tránh xa rồi, không cần hất anh như thế…” Anh lật người qua, rồi lại lật trở lại, ở sau lưng cô ôm lấy cô: “Bà xã, mau ngủ…”

Cô cũng ngoan ngoãn nằm trong ngực anh, nhắm hai mắt lại.

Ngoài cửa sổ chập chờn bóng cây dừa, lá cây kêu xào xạc. Biển không gợn sóng, trời đêm lặng gió, biển cũng ngủ rồi không nô đùa với bờ cát nữa. Tối hôm qua ngủ không được ngon giấc, sáng sớm lại phải ra sân bay sớm , buổi chiều lại đùa giỡn rất lâu như vậy. Cảm giác vừa nhắm mắt lại đã ngủ mê mệt, màn đêm đã buông xuống, mãi đến sáng hôm sau mới tỉnh dậy, giấc ngủ này quả thật rất sâu…

Buổi sáng Hoan Nhan bị ánh mặt trời tràn vào mặt đánh thức , cô mở mắt ra, cảm giác một luồng hơi thở nhè nhẹ phả ngay cổ mình, khí nóng khiến cô cảm thấy hơi nhột, cô đưa tay đẩy nhẹ anh ra. . . . . .

“Đừng nháo nữa… Anh buồn ngủ.” Người đàn ông này nhìn ra vẻ thành thục, nhưng lại lầu bầu giống một đứa trẻ. Sau đó lật người lấy gối đầu che kín đầu mình lại.

Hoan Nhan cảm thấy buồn cười, cô chồm tới: “Này. . . . . . Thân Tống Hạo, cái người này nhìn thật giống heo ngốc mà, thức dậy thôi. . . . . .”

“Anh không muốn đi làm, hôm nay không cần đi làm, mệt quá, buồn ngủ quá, Nhan Nhan không cần nháo anh. . . . . .” Anh đè gối đầu lại chặn lỗ tai, rồi tiếp tục ngủ.

Hoan Nhan nghe giọng nói hơi mệt mõi của anh, không hiểu sao nỗi đau không nói nên lời dâng lên trong lòng. Anh cũng sẽ mệt mõi, thế mà sống chung với nhau được một thời gian khá lâu, cô giống như không có quan tâm đến phương diện sức khỏe của anh.

Cô ôm nhẹ thân hình anh, Hoan Nhan sợ gối đầu khiến anh khó thở ngủ không được ngon giấc, liền lấy ra, sau đó vỗ nhè nhẹ cô thì thầm nói: “Ngoan, ngủ đi, em không quấy rầy anh nữa…”

Anh xoay người lại, kéo cánh tay Hoan Nhan ôm vào trong ngực, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ. Cánh mũi Hoan Nhan chợt đau xót, bất chợt cô nhìn thấy trong mái tóc cắt cực ngắn bên thái dương của anh có một sợi tóc bạc. Hoan Nhan che miệng lại, anh mới vừa hơn ba mươi tuổi đã có tóc bạc rồi….

Là cô không tốt, giống như Văn Tĩnh nói. Vào lúc anh đang bị công kích nặng nề, rất cần sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối của cô, thế mà cô lại lựa chọn bỏ đi, người trong lòng khó chịu, tổn thương nhất hiển nhiên là anh.

Hoan Nhan vươn tay ra vuốt ve gương mặt của anh, trong ánh nắng sớm mai vụng trộm ngắm nhìn anh. Thậm chí còn có thể thấy vài nếp nhăn mờ mờ ở đuôi mắt của anh. Cô vẫn cho rằng anh mãi mãi trẻ trung và anh tuấn, thế nhưng thời gian vẫn vô tình lướt qua mặt anh…

Hoan Nhan lặng lẽ xuống giường, cô để chân trần đi tới trước gương quan sát khuôn mặt của mình. Làn da vẫn đầy đặn mịn màng như trước, xem ra, thật giống một thiếu nữ tuổi chừng hai mươi, ông trời quả thật ưu ái cô rất nhiều.

Cô quay người lại, giật mình thấy anh đang lim dim mắt nhìn mình, cô hỏi: “Sao không ngủ tiếp nữa thế anh?”

“Vừa nằm mơ, sau đó chợt tỉnh quơ tay không thấy em đâu, không thể ngủ tiếp được…” Anh cực kỳ vô tội nhìn cô, tóc tai hơi bù xù. Hoan Nhan cười rộ lên: ‘Anh mơ thấy gì thế?”

Cô đi tới bên giường, dựa vào trong ngực của anh cười tít mắt hỏi.

Anh nhìn cô, ánh mắt cực kỳ chăm chú: “Mơ thấy anh và em hai người chúng ta già đi, sau đó nắm tay cùng nhau tản bộ, đi theo phía sau mấy đứa cháu chắt. . . . . .”

“Gi


Disneyland 1972 Love the old s