XtGem Forum catalog
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc – Phần 2

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc – Phần 2

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213715

Bình chọn: 8.5.00/10/1371 lượt.

n môn này, khiêu vũ. . . . . .Ồ, tứ chi anh không chịu phối hợp với nhau. Lái xe, anh thích tự mình lái xe hơn.

Xem ra, những thứ cô biết, quả thật là không có điểm nào sử dụng được. . . . . .

Thiên Tình nhìn vẻ mặt của anh, ánh sáng trong đáy mắt lại ảm đạm hạ xuống: “Có phải. . . . . . Những thứ tôi biết, anh không sử dụng được?”

Thiên Tình lúng túng vuốt vuốt mái tóc, ngẩng đầu nhìn anh, vào lúc này cô mới phát hiện, khuôn mặt người đàn ông này lập thể rõ ràng, ngũ quan cường tráng, so với Mộ Cẩn Hiên, rõ ràng hai loại phong cách bất đồng, chỉ là. . . . . . Dáng vẻ này của anh ta tràn đầy nam tính, khiến cho con gái càng thêm yêu thích.

Nhưng cô vẫn yêu thích Mộ Cẩn Hiên hơn, cô thích Mộ Cẩn Hiên, bất kể anh là cái dạng gì, cho dù có tận thế long trời lở đất, cô vẫn thích cái cọc gỗ đó!

An Gia Khải không nghĩ mình chọn thư ký phải là một người toàn vẹn có khả năng vượt quá mức bình thường, có thể an bày tất cả mọi chuyện cho mình. Bây giờ anh vắt hết óc suy nghĩ nhìn cô gái nhỏ trước mặt, bản thân cô ấy có chút khả năng gì vừa vặn để anh có thể tuyển dụng.

“Cô hãy nghĩ kỹ coi. . . . . . Cô còn biết gì nữa?” Trong giọng nói An Gia Khải mang theo hương vị an ủi.

Thiên Tình ngạc nhiên nhìn anh, một lát sau, mới liên tiếp xua bàn tay nhỏ bé lấy lòng nói: “Không cần, anh không cần nhân nhượng tôi, hắc hắc, bên ngoài có một người tên là Sầm Tử, chị ấy rất giỏi, anh có thể tuyển dụng chị ấy. . . . . . Đúng rồi, ngàn vạn lần không được thấy Lâm Thư Mạt xinh đẹp mà chọn nhé, cô ấy không phải đến tìm công việc, cô ấy là đến tìm chồng, cẩn thận cô ấy dây dưa đến anh không rời, có thể anh sẽ gặp phiền toái. . . . . .”

Thiên Tình nói một hơi, lại thấy An Gia Khải ôm lấy tay cười nhìn cô, khẽ gật đầu.

“Không tệ, cô biết nhìn người, sở trường này của cô ngược lại có thể giúp ích cho tôi.” An Gia Khải cầm lấy lý lịch sơ lược của cô xoay người đi tới sau bàn làm việc, khi anh cầm bút lên tính ký tên, nhưng chợt dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt cơ trí và thâm thúy vững vàng khóa lại trên người cô: “Cô biết pha cà phê?”

Thiên Tình lập tức gật đầu, ba thích uống cà phê, cô có thể pha một tách cà phê cực ngon.

“Được, ngày mai cô đến nhận việc, trước tiên đi theo Coco rèn luyện mấy ngày, làm quen công việc một chút.”

An Gia Khải nói xong, liền cầm điện thoại trên bàn lên, nhấn nút nội tuyến: “Đưa Sầm tiểu thư và Lâm tiểu thư đến các phòng ban khác.”

“Tổng, Tổng giám đốc An. . . . . .” Thiên Tình thấy anh cúp điện thoại, đi đến trước mặt anh, giờ phút này cô cảm thấy trong đầu có chút lờ mờ, giống như đang nằm mơ, chỉ bằng những thứ này, liền được tuyển dụng?

“Thế nào?” An Gia Khải vừa ký tên vừa ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt cô rất to, cơ hồ chiếm cứ một phần ba khuôn mặt nhỏ nhắn, An Gia Khải một bên ký tên, một bên trong đầu xuất hiện bộ dáng Baby trên ti vi, Ách. . . . . . Tập trung vào chuyên môn thôi.

“Anh thật muốn tôi sao?” Thiên Tình muốn trêu chọc, liền thay đổi tùy ý, cô cười hì hì nằm trên bàn làm việc nhìn anh nghiêng đầu hỏi.

An Gia Khải nhíu mày, muốn cô? Trước mắt anh còn không có ý nghĩ như vậy. . . . . .

Chương 424: Nguyên Nhân Nhất Định Phải Kết Hôn.

“Phải, tôi tuyển cô.” Anh gật đầu thầm nghĩ, chẳng qua là mình nể mặt mũi ba cô ấy nên mới tuyển, chứ người như cô ấy thật chẳng khác gì một cô bé con, cái gì cũng không biết!

Ách. . . . . . Thật ra thì, thật ra thì mình cũng nhận thấy cô ấy rất có ý tứ, rất thú vị, sau này chỉ cần mình chú ý nhiều hơn một chút giúp cô ấy điều chỉnh lại một số thứ là được.

“Vậy anh có thể tuyển luôn cả Sầm Tử không, người có tiền như anh có thể tuyển nhiều thư ký mà?” Thiên Tình nịnh hót cười ngọt ngào, hoàn toàn không có cảm giác mình bây giờ vẫn chưa phải là người của công ty.

“Tiểu thư Sầm Tử rất có năng lực, tôi đã quyết định bố trí cô ấy vào phòng quan trọng hơn, để cô ấy làm thư ký thật uổng phí nhân tài.” Anh đóng bút lại đứng lên nói: “Tốt lắm, bây giờ cô trở về đi, sáng sớm ngày mai nhớ tám giờ rưỡi có mặt, không được đi trễ, lại đi sai thang máy. . . . . .”

Anh nói xong, hơi kinh ngạc phát hiện, hôm nay mình thế nào lại nói nhiều như vậy, từ trước đến giờ trong giới doanh thương anh nổi danh kiệm lời tiếc chữ như vàng, ra tay vừa chuẩn lại vừa ngoan, ôi chao!

“Vâng!” Thiên Tình lập tức ngoan ngoãn đứng lên ngay ngắn, theo sau anh bước ra ngoài.

An Gia Khải lập tức khẩn trương tập trung vào công việc, Thiên Tình nộp đơn thành công, vui mừng hớn hở tíu tít như chuột con.

Trước tiên cô gọi một cú điện thoại đi Mỹ: “Alô, ba, mẹ. . . . . .”

“Nộp đơn thành công chứ?” Thân Tống Hạo vừa tiếp điện thoại liền mở miệng hỏi ngắn gọn trực tiếp, Thiên Tình ngẩn người, lát sau hiểu ra, cười hì hì nói: “Ba, có phải ba biết con gái ba giỏi nhất, vừa ra tay là bách chiến bách thắng, nên mới hỏi như thế phải không?”

Thân Tống Hạo im lặng, thật lâu mới miễn cưỡng cười, gật đầu nói: “Đúng rồi, ba biết con gái ba giỏi nhất.”

Dong dài hồi lâu với ba mẹ, Thiên Tình lại gọi điện thoại cho cậu cũng đang ở đấy: “Cậu nhỏ! Cháu sắp được đứng vào hàng ngũ thành phần