chiếc thẻ tín dụng đến trước mặt cô: “Em sống cùng với tôi lâu như vậy cũng nên biết tính của tôi. Tôi không thích dây dưa không rõ với người khác. Tôi muốn kết hôn, cho nên, Ninh Ninh, chúng ta chia tay đi… Đương nhiên, căn nhà trọ này là của em, ngày trước tôi đã cho em tiền bạc, còn đây là thẻ tín dụng trong đó có ba trăm vạn, tôi đưa cho em coi như là số tiền bồi thường.”
“Kết hôn… Gia Khải, ý anh là… là… anh sẽ kết hôn với Sở Phỉ sao?” Rất nhanh chóng, nước mắt đã dâng đầy trong cặp mắt của Lâm Ninh Ninh. Cô nhìn anh đầy xót xa đau đớn, trong lòng đã rối loạn thành một mảnh… Cho dù thế nào cô cũng không nghĩ đến việc anh tới để nói cho cô biết loại chuyện như thế này.
Một căn nhà trọ cùng với ba trăm vạn kia có thể làm được cái gì? Cô là bạn gái mà anh thích nhất, cũng là người ở bên anh lâu nhất. Anh nói, anh thích cô vì cô vừa thông minh vừa tốt bụng, khiến cô cho rằng mình có hi vọng… nhưng mà bây giờ xem ra, cô đã hoàn toàn vọng tưởng rồi.
An Gia Khải nhẹ nhàng lắc đầu: “Không phải Sở Phỉ, dù là ai, em cũng đừng có hỏi.”
Anh đứng lên chuẩn bị đi, bỗng nhiên chợt nhớ ra Lâm Ninh Ninh có chuyện gì đó muốn nói với anh, liền dừng lại hỏi: “Ninh Ninh, em muốn nói với tôi điều gì?”
Sắc mặt Lâm Ninh Ninh trắng bệch, nghe xong lời này chỉ lắc đầu qua quít: “Không, không có chuyện gì đâu…”
An Gia Khải hồ nghi nhìn cô, thấy hai tay cô đặt ở trên bụng, mi tâm không khỏi nhíu lại, trầm giọng hỏi: “Em mang thai à?”
Lâm Ninh Ninh sợ hãi nhảy dựng lên, cuống quít lắc đầu: “Làm sao có thể? Chu kỳ của em vừa mới qua…”
Lúc này An Gia Khải mới thở phào: “Vậy thì tốt rồi, Ninh Ninh, em đã ở với tôi một khoảng thời gian quá lâu em nên hiểu tính nết của tôi, đừng có vọng tưởng muốn tôi thay đổi điều gì đó.”
Anh nói xong liền đi ra ngoài cửa. Bởi vì từ trước đến nay, anh đều tự cho mình là người lạnh lùng, cho nên không thể biết giờ phút này anh đã có hành động tàn nhẫn biết bao. Anh vốn luôn nghĩ, nam chưa cưới nữ chưa gả, chia tay nhau là một chuyện quá bình thường, huống chi hiện tại anh đang muốn kết hôn, đương nhiên không thể cùng một lúc mà chân đạp mấy thuyền, chuyện chia tay cũng là chuyện tất nhiên cần phải làm.
Lại nói, trước đây anh cảm thấy Lâm Ninh Ninh giống như một bạn gái vô cùng tốt, hiện tại chẳng qua anh chỉ cảm thấy có lỗi với cô, chứ không có điều gì để anh lưu luyến.
Anh chỉ là một người đàn ông bình thường, chẳng lẽ người đàn ông trước khi tìm được tình yêu đích thực của mình, ngay cả việc muốn giải quyết dục vọng sinh lý cũng không có quyền hay sao?…
Anh sẽ không để mình phải chịu uất ức như vậy…
Chẳng qua cứ nghĩ đến cô nhóc Thiên Tình kia, anh không khỏi thấy tâm phiền ý loạn một chút, vì sao anh lại có thể ăn luôn con cừu nhỏ kia chứ? Đây đúng là cả một vấn đề.
Hiển nhiên khi nhìn thấy anh ra đến cổng vòm, mở cửa ra, bước chân ung dung vừa bước ra bên ngoài, rốt cuộc Lâm Ninh Ninh cũng không gắng gượng được nữa, cô chạy vào bước đuổi theo anh, rồi đột nhiên ôm lấy thắt lưng An Gia Khải: “Gia Khải, em ở với anh lâu như vậy, chẳng lẽ anh không có một chút lưu luyến nào với khoảng thời gian ngày trước chúng ta ở bên nhau hay sao?”
“Ninh Ninh, em là cô gái tốt, kỳ thật nói đúng ra, lúc trước tôi quen biết em là thông qua Sở Phỉ. Đúng ra tôi rất không nên dây dưa không rõ với em, bởi vì em mà tôi đã làm tổn thương Sở Phỉ rất sâu. Nhưng mà lúc trước do say rượu, nên đã phát sinh quan hệ với em… lại là lần đầu tiên của em… Nếu như tôi dùng tiền để trả lại công bằng cho em thì cũng không khỏi quá bạc tình, mà em lại nói, lần đầu tiên gặp tôi, em đã rất thích tôi, tôi đối xử với em đều không hề tệ bạc. Nhưng Ninh Ninh à, chưa bao giờ em từng hỏi tôi rằng tôi có yêu em hay không. Nếu như lúc trước không có sự việc đáng tiếc kia thì tôi và em tuyệt nhiên không thể ở cùng một chỗ lâu như vậy. Hiện tại, tôi đã gặp được người con gái tôi yêu, tôi muốn cưới cô ấy, cho nên Ninh Ninh, thực xin lỗi…”
Chương 445: Sự Quả Quyết Của An An
An Gia Khải không chút do dự đẩy tay cô ra: “Ninh Ninh, coi như chúng ta đã yêu nhau một thời gian, có hợp có tan, sau này sẽ vẫn là bạn bè của nhau. Nếu như em gặp khó khăn gì, tôi cũng sẽ giúp em… Nhưng thật sự, tôi dứt khoát phải cắt đứt tình cảm với em.”
“Anh rất yêu cô ấy phải không? Chắc chắn là cô ấy cực kỳ đáng yêu, so với em, cô ấy nhìn đẹp hơn rất nhiều đúng không anh?” Lâm Ninh Ninh nghe những lời nói đầy chân tình tha thiết kia của anh, nước mắt cô đã lăn dài không sao kìm lại được . Cô ngơ ngẩn nhìn gương mặt anh tuấn kia… Cô biết anh rất bạc tình , nhưng mà cô lại cho rằng, ít ra anh cũng còn có chút tình cảm nào đó với cô…
Cũng không ngờ, cô trông đợi lâu như vậy, nhưng xem ra số phận của cô so với Sở Phỉ ngày trước chẳng có chỗ nào tốt hơn.
An Gia Khải nghe cô hỏi về Thiên Tình, lúc này ánh mắt anh vụt biến đổi, trở nên thật nhu hòa, khẽ cười một tiếng. Lâm Ninh Ninh càng không khỏi chợt giật mình… anh vậy mà, khi nghĩ đến người con gái kia vẻ mặt anh biểu lộ tình cảm dịu dàng đến thế, chẳng lẽ anh đã thật sự yêu người con gái đó sao?
“Cô