pacman, rainbows, and roller s
Người vô hình, tôi bắt được cậu rồi

Người vô hình, tôi bắt được cậu rồi

Tác giả: Sứa nhỏ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323873

Bình chọn: 7.5.00/10/387 lượt.

hịu nổi, mất hết kiên nhẫn mà cáu gắt.

Dương Quân Nhiên gắt gao cắn chặt răng, hốc mắt đỏ hồng xoay người bước ra ngoài.

“Tiểu Nhiên!”

Nghe tiếng gọi của hắn ở phía sau, Dương Quân Nhiên càng bước nhanh hơn. Cậu biết người Lý Thần Vũ yêu là cậu, nhưng cậu cũng yêu hắn, chính vì yêu nên mỗi lần nhìn hắn cùng người khác kề cận liền không nhịn được mà ghen tỵ, càng muốn giấu hắn đi làm của riêng, không cho bất cứ kẻ nào có cơ hội cướp đi.

“Tiểu Nhiên, em đừng như vậy, anh xin lỗi, sẽ không có lần sau nữa.” Lý Thần Vũ ôm lấy cậu từ phía sau, thật chặt.

“Buông, người ta nhìn…” Dương Quân Nhiên giãy giụa muốn thoát lại chỉ lãng phí sức lực, Lý Thần Vũ vốn khỏe hơn cậu rất nhiều.

“Mặc kệ, anh không quan tâm, anh ôm lão bà của anh, liên quan gì đến họ cơ chứ. Ai nhìn nhiều một lần anh đem mắt họ cả 2 cái đều móc ra.”

Lý Thần Vũ pha trò nhưng vẻ mặt lại thực nghiêm túc, chẳng giống như đang đùa. Dương Quân Nhiên phì cười, tức giận theo một chữ “lão bà” kia bỗng dưng tan biến.

“Nói lung tung, ai không biết nghe được còn tưởng anh là đại ca xã hội đen chứ không phải thương nhân nữa.”

“Có đại ca nào đẹp trai uy vũ như anh sao?”

“Bớt tự kỷ đi.” Dương Quân Nhiên giơ cùi chỏ thụi vào bụng hắn.

“Á,… Tiểu Nhiên em trở nên bạo lực như vậy từ bao giờ?”

Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của hắn, Dương Quân Nhiên sung sướng cười tít mắt, “Vương Lãng dạy em, anh ta đánh nhau rất lợi hại. Anh ấy còn nói dạy em những chiêu này để đặc biệt đối phó tên đại ác ma nhà anh.” Vương Lãng thời gian gần đây khá rảnh rỗi, thường xuyên mò đến nhà bọn họ ăn chực cơm do đầu bếp hạng A Lý Thần Vũ đích thân chế biến, tiện thể dạy cậu vài thế võ hữu dụng, y nói coi như đó là tiền cơm.

“Được được được, anh rất đáng đánh, em ra tay đúng lắm. Nào, lại đây đánh anh thêm vài cái, đánh đến khi em hả dạ mới thôi.” Lý Thần Vũ vẻ mặt nịnh nọt cười cười, trong lòng lại thầm ghi tên Vương Lãng vào sổ đen, tô mực đỏ roẹt roẹt chói mắt, trở thành đối tượng trả thù ưu tiên.

Dương Quân Nhiên liếc hắn khinh bỉ, “Em không muốn, thịt anh dày như thế đánh lên tay sẽ đau.”

“Vậy… Tiểu Nhiên, em đừng giận anh nữa nhé, anh sẽ nấu món ngon cho em ăn. Anh nhớ hôm qua hình như em có nhắc đến trứng tôm?”

“Nhìn Lý Thần Vũ chẳng chút e ngại ánh mắt của người đi đường, chỉ một mực chú ý đến cậu, cẩn thận như vậy, bảo vệ nâng niu từng chút một, cậu liền mềm lòng.

“Anh nói xem hôm đó nghe tin cô ta bị tai nạn tại sao anh lại lo lắng như vậy?”

“Chuyện này… ” Lý Thần Vũ ấp úng, bị Dương Quân Nhiên lườm liền vội vã khai báo, “Không phải anh lo lắng cho Vu Hải Lệ đâu, em đừng nghĩ nhiều. Thực ra hôm đó anh hẹn cô ấy đến, anh muốn xem lần cuối cặp nhẫn kia sau đó hoàn toàn hài lòng mới đem tên của chúng ta khắc vào trong lòng nhẫn. Khi cô ấy đi về gặp tai nạn anh lo có kẻ thừa cơ hỗn loạn đem nhẫn lấy đi. Em cũng biết cặp nhẫn đó trị giá gần 50 vạn, hơn nữa còn là vật chứng tình yêu của chúng ta, anh không muốn nó thất lạc, như vậy không may mắn chút nào.”

“Hừ, không nghĩ tới anh lại mê tín như vậy, một cặp nhẫn thì có thể nói lên điều gì. Đã như vậy mỗi năm đến ngày kỷ niệm anh phải tặng em một cặp nhẫn, mất đôi này liền còn đôi khác.”

“Đừng nói nhẫn, chỉ cần em muốn, mỗi năm anh có thể đổi một chiếc giường vàng nạm ngọc.”

“Giường vàng, đầu óc anh có còn tỉnh táo không vậy?” Dương Quân Nhiên trợn mắt, “Em cũng không phải nhà giàu mới nổi. Tóm lại, Từ lần sau không cho phép được cười với cô ta nữa.” Lý Thần Vũ vẻ mặt khi cười tương đối ôn hòa, nếu không sẽ biến thành vẻ mặt băng sương ngàn năm không đổi, đem người khác đuổi xa vạn dặm. Vậy nên Dương Quân Nhiên tự tin nếu hắn mỗi lần gặp Vu Hải Lệ đều trưng ra bản mặt đáng ghét ấy thì cô ta chắc chắn sẽ nuốt hận mà từ bỏ thôi.

“Được, tất cả mọi việc đều nghe theo em.”

“Vậy mới ngoan.” Dương Quân Nhiên tươi cười hài lòng, nhanh như chớp hôn lên môi hắn sau đó xoay người dẫn đầu bước trở lại siêu thị, không chút để ý đến người nào đó sung sướng đứng một chỗ cười như tên ngốc…

*** HẾT ***