của đám người.
Chỉ thấy trên đầu cô đội một cái mũ màu vàng nhạt, bên dưới lông mi dài rậm là một đôi mắt to đen nhánh mà tinh khiết, sống mũi cao thẳng đáng yêu, đôi môi mềm mại như nước. Một thân đơn giản áo T shirt, quần short yếm jean, đùi thon dài trắng nõn nhẵn nhụi cứ như vậy lộ ra dưới ánh mắt của mọi người.
Được ánh nắng mặt trời bên ngoài chiếu rọi, chung quanh thân thể thiếu nữ đều như được phủ lên một tầng sáng hư ảo, xinh đẹp khiến cho người ta không muốn rời mắt.
Không ít người đi đường ngang qua đó bởi vì bóng dáng giai nhân mà dừng bước.
Chỉ là thiếu nữ dường như đang đợi ai đó, đôi mắt to sáng ngời của cô không ngừng nhìn về phía đám người đang qua lại, rồi ánh mắt lại chợt thoáng qua thất vọng, đám người dừng lại cũng bởi vì trong mắt cô thoáng qua thất vọng mà tâm tình buồn bực.
Sau khi ăn bữa trưa, Hoàng Phu Tuyệt đưa Thủy Băng Nhu đi tới địa điểm du lịch ở gần đó ngắm cảnh, bởi vì cô đột nhiên khát nước, cho nên Hoàng Phu Tuyệt đến của hàng gần đó để mua.
Không nghĩ tới đến bây giờ anh cũng còn chưa có trở về, không biết là có chuyện gì xảy ra hay không, nếu không phải là vừa rồi anh liên tục dặn dò cô không thể chạy loạn, nhất định phải ngoan ngoãn chờ anh quay lại, thì cô đã sớm đi tìm anh, Thủy Băng Nhu thầm nghĩ.
Tuyệt vừa đi xong, thì liền có một nhóm người xông tới, may nhờ nhóm người vây ở bên cạnh cô cũng kông có ác ý, nếu không cho dù ở trong bóng tối có ám vệ do Hoàng Phu Tuyệt sắp đặt, cô cũng sẽ cảm thấy sợ hãi .
Một hồi gió nhẹ thổi tới, đột nhiên, cái mũ trên đầu Thủy Băng Nhu bị gió thổi rơi, một đầu tóc dài mềm mại như thác nước xõa tung, bay múa theo gió, kinh diễm ánh mắt của mọi người.
Từng trận mùi thơm từ trong mái tóc của cô lan tỏa, mọi người tham lam hít thỏa thích mùi thơm trong không khí.
Không để ý các loại ánh mắt của đám người chung quanh, Thủy Băng Nhu cúi đầu nhặt cái mũ, nhưng nó giống như cố ý muốn đối nghịch với cô, mỗi khi tay của cô sắp đụng tới cái mũ, nó lại bị gió thổi đi.
Cứ như vậy, cô không ngừng đuổi theo cái mũ, đám người chung quanh không có một người nào dám tiến lên quấy rầy thiếu nữ như tinh linh này, bởi vì ở trong mắt bọn họ, đó là tinh linh đang chơi đùa cùng cái mũ.
Đột nhiên một bàn tay to bắt được cái mũ đang bay theo gió, Thủy Băng Nhu ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một người đàn ông y hệt ánh mặt trời đang cầm cái mũ của cô, nhìn cô cười ôn hòa.
Thân thể hắn mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt đơn giản, áo sơ mi ngắn tay, vóc người vừa phải, làm cho người ta một loại cảm giác ngọc thụ lâm phong, ưu nhã lịch sự, lại lãng mạn không câu nệ. Ngũ quan thanh tú đẹp đẽ, một đôi mày kiếm đen nhánh tựa như mực, tròng mắt đen sâu thẳm trong suốt giống như đầm nước, sống mũi rất thẳng, bờ môi nở nang khêu gợi lóe sáng bóng đỏ thắm tự nhiên, gò má đẫy đà, da thịt trắng nõn, hình dáng đoan chánh ẩn chứa vẻ tao nhã lịch sự của người trí thức.
Cặp mắt màu đen mơ màng kia đối diện nhìn thẳng với đôi mắt của Thủy Băng Nhu, trong đó chớp động thần sắc vô cùng kinh ngạc, giữa những tiếng kinh hô của đám người chung quanh đi đến gần trước mặt Thủy Băng Nhu, khẽ cười nói: “Tiểu thư, là mũ của cô sao?”
“Đúng vậy, cám ơn anh!” trong mắt Thủy Băng Nhu cười nhẹ mà xa cách nói, vươn tay nhận lấy cái mũ của cô, xoay người muốn đi.
“Đợi chút ——” Người đàn ông thấy Thủy Băng Nhu xoay người rời đi, dưới tình thế cấp bách vội hô.
“Hả? Tiên sinh, còn có chuyện gì sao?” Thủy Băng Nhu nghi ngờ hỏi, hắn ta sao lại kì quái như vậy, vừa rồi cầm cái mũ của cô thật chặt, giống như rất không tình nguyện trả lại cho cô, vào lúc này gọi cô dừng chân, vẫn nhìn cô nhưng lại không hề lên tiếng.
“Tôi không gọi là tiên sinh, tên của tôi là Đường Thiếu Phong, tôi muốn hỏi cô tên là gì?” Đường Thiếu Phong mong đợi hỏi.
Hắn vừa rồi ở trong đám người đã chú ý cô rất lâu rồi, đây là người con gái xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp, thanh thuần không chút giả tạo, trong hơi thở lại mang theo sự xinh đẹp quyến rũ, đây là hắn lần đầu tiên nhìn thấy trên người một cô gái lại có thể đồng thời hiện hữu hai loại hơi thở hoàn toàn trái ngược, tất cả ở trên người cô đều hấp dẫn hắn.
Trong nháy mắt vừa rồi nhìn cô xoay người, hắn quá nóng vội mới có thể gọi cô như vậy, mặc dù biết làm vậy có chút có không hay, nhưng là cô không giống bất kỳ cô gái nào hắn từng gặp, hắn không nhìn thấy trong mắt tinh khiết của cô khi nhìn hắn có dù chỉ một tia kinh ngạc nào, từ trước đến giờ phụ nữ ở bên cạnh hắn có người nào không liều mạng muốn gần gũi hắn, vì hình dáng tuấn lãng của hắn, cũng vì đống của cải của hắn.
“Tiên sinh, tên chẳng qua là một danh hiệu, tên là gì thì có cái gì quan trọng đâu. Huống chi chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi, tên của tôi không đáng nhắc đến.” Thủy Băng Nhu cười nói.
Người đàn ông này thật vô cùng kỳ quái, gọi tiên sinh có cái gì không đúng sao, tối thiểu cô coi như là đáp lại hắn, huống chi bọn họ cũng không phải là rất quen. Nếu như bị Hoàng đại nhân nhà cô biết được cô trong lúc anh không có mặt ở đây, cùng người đàn ông khác chào hỏi, khẳng định đổ