Old school Swatch Watches
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Niếp Kiển Tù Đoàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212400

Bình chọn: 10.00/10/1240 lượt.

“Trong phòng… Có ai không?”, ta hỏi nhỏ.

“Bẩm Quận chúa, không có”. [@sieunhanu.wordpress '>dfb21t8y4

“Ừmm”, ta như có điều phải suy nghĩ.

“Quận chúa… Gà của người…”. [@sieunhanu.wordpress '>v5r4g8r7



“Nó là chim!”, ta khó chịu ôm lấy Tiểu Âu Âu, “Ngươi mới là gà, cả nhà ngươi đều là gà!”.

Tên thị vệ không hiểu nổi phụ nữ nhà mình sao lại là “gà” được, đành ngậm miệng một cách đáng thương. (*phụt*)

Bốn cung nữ độ tuổi trung niên vừa thấy ta bước xuống kiệu, lập tức di chuyển đến trước mặt của ta, ta sợ hãi lui về phía sau một bước.

“Nô tỳ hầu hạ Quận chúa nương nương thay quần áo”.

“Thay quần áo?”, ta đầu đầy hắc tuyến, nói: “Cần phải thay à?”.

Chân ta vừa mới bước vào, cánh cửa phía sau đã bị đóng kín, ngay sau đó một cung nữ cởi thắt lưng của ta ra, rồi lớp áo ngoài rơi xuống, một cung nữ khác cởi giày, cung nữ thứ ba lột luôn đồ lót của ta, ta nhanh chóng trần như nhộng, sau đó bị cung nữ thứ tư ném vào một cái thùng nước nóng lớn một cách cực kỳ không nhẹ nhàng.

Mùi thơm hoa đào chợt ập tới, bốn người tám cái móng vuốt không ngừng giở trò trên người ta, tắm bồn hoa kiểu này cũng chẳng có chút gì hay ho, ta thầm giận. Bỗng một trong số bốn cung nữ đột nhiên nói nhỏ: “Dáng người của Quận chúa nương nương thật đẹp”.

Cơn giận của ta lập tức bay mất, “A, ừ, cám ơn”.

“Đúng vậy a”, cung nữ đó nói: “Từng hầu hạ nhiều nương nương xuất giá, ai cũng gầy đến mức không chịu được, nhưng mà dáng người của Quận chúa nương nương, vừa nhìn là đã thấy rất dễ sinh con”.



Ta nghệt mặt ra, đành đáp: “Làm gì có”.

Sau đó ta bị lôi ra ngoài trong tình trạng ướt nhẹp, lau khô thân thể, rồi bắt đầu bôi một loại phấn có mùi thơm ngào ngạt, làm hại ta hắt xì hết mấy cái, áo váy từ trong ra ngoài đều đổi thành màu đỏ hoa hoa lệ lệ hoành tráng, còn đầu tóc thì do không đủ dài để bới nên đành phải gắn hoa lên cho có lệ, chính giữa cài thêm một cây trâm phượng nặng nề, lòng ta thoáng vui mừng, đó nhất định là vàng ròng, có phải đều là của ta không hả?

Việc cuối cùng chính là trang điểm, ta không được lộn xộn nhưng mà ta rất ngứa, thế cho nên ba cung nữ phải cùng nhau đè ta lại, cung nữ còn lại tô son điểm phấn trên mặt ta một cách bất đắc dĩ, thuận tiện còn cắt luôn móng tay móng chân. Kết cục là ta khiếp sợ nhìn cô gái trang điểm xinh đẹp trong gương đồng, thêm bộ váy đỏ hoa lệ lộng lẫy lại càng có vẻ đẫy đà quyến rũ, quả thật là khác xa một trời một vực so với khi ta tự trang điểm.

Bốn cung nữ đang thưởng thức kiệt tác của mình, bụng ta vang lên tiếng ọc ọc ọc, khiến cho bọn họ đen mặt. Một người có phản ứng trở lại, “Nô tỳ chuẩn bị bữa tối cho Quận chúa”.

“Không cần”, một giọng nữ nói. [@sieunhanu.wordpress '>5e4fw87ge

Ta vừa định hỏi ai, không ngờ Tư Mã Đồng Lạc liền xuất hiện. Thì ra vị đại tỷ này cô ăn no rồi, lão nương đói bụng thì cô mặc kệ a!

“Tham kiến Công chúa”, bốn cung nữ quỳ xuống.

Thấy Tư Mã Đồng Lạc không thèm quan tâm đến lý lẽ, ta khó chịu nói: “Ta đói bụng”.

“Ngày mai sau khi lên thuyền rồi dùng bữa cũng không muộn”, cô ta chậm rãi nói: “Còn có hai canh giờ nữa là trời sáng rồi, đừng làm phai màu son phấn trên miệng”.

Tây Trạch lớn như vậy, lại còn keo kiệt chút son phấn. Ta bĩu môi không muốn nhìn tới cô ta, khóe mắt liếc đến cái túi nhỏ của mình, ám khí đều để trong đó, nếu bây giờ đi qua đó, rồi len lén cầm tới đây, không biết có thể giải quyết luôn cái ả Tư Mã Đồng Lạc này hay không. Trong khoảnh khắc ta nổi lên ý muốn giết người, đột nhiên nghĩ đến mẫu cổ vẫn còn đang ở trong cơ thể cô ta, thật đúng là không thể đụng tới cô ta được. Sáu cái mạng của huynh đệ ta, vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.

Cho nên khoảng thời gian sau đó quả là hành hạ bản thân, ta dưới tình trạng đói bụng đến cực điểm, lại bị lôi lên một cỗ kiệu hoành tráng trước giờ chưa từng thấy, bên trong rộng như vậy êm như vậy, nhưng lại bị váy áo gò bó chỉ có thể ngồi yên một tư thế khó chịu. Miệng ta ngoan ngoãn ai nói gì cũng đồng ý, chờ đến khi cung nữ vừa buông rèm xuống, ta liền ngã vật ra nệm, mí mắt trên và mí mắt dưới lại bắt đầu điên cuồng chém giết nhau, chỉ khổ một cái là, mặc dù buồn ngủ muốn chết, nhưng ta lại không ngủ được chút nào.

Ta lo lắng về tất cả mọi chuyện, nhưng ta lại mắc kẹt ở cái chỗ này.

Tư Mã Đồng Lạc ra lệnh cấm, ngoại trừ thuyền của chúng ta, trong vòng nửa năm sau không cho bất kỳ thuyền nào ra biển, ai vi phạm thì trực tiếp chém chết. Chiêu này cũng rất độc a, cho dù lão Trương bọn họ có giải quyết được cổ độc hay không, thì ở nơi biển rộng mênh mông này, cho dù võ công có tuyệt đỉnh đi nữa, mà không có thuyền thì cũng không làm gì được. Mà thuyền bè thì rất lớn, có cố gắng giấu đến mức nào, ra tới biển cũng sẽ bị phát hiện thôi, lúc đó sẽ trở thành mục tiêu bị xử chết.

Bụng ta lại kêu ục ục một tiếng. Tiểu Âu Âu miễn cưỡng cuộn mình vào trong góc, ta ngây mắt tưởng tượng cảnh lông vũ của nó dần dần rơi sạch, vóc dáng khêu gợi từ từ lộ ra, lớp da nướng màu đồng có sức hấp dẫn không chịu nổi… Tiểu Âu Âu bị nhìn đến mức nổi da gà, lông cánh gì dựng hết lên, cúi đầu rên rỉ một tiếng.

Ta rốt cuộ