XtGem Forum catalog
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Niếp Kiển Tù Đoàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210845

Bình chọn: 9.00/10/1084 lượt.

ậu như vậy, khiến cho hôm nay bà ta cũng không biết đối phó thế nào. Ta đang mải suy nghĩ, các vị đại thần bên dưới cũng xì xào bàn luận, đột nhiên vang lên một giọng nói ngọt ngào.

“Mẫu hậu, người đang làm gì vậy?”. [@sieunhanu.wordpress '>sdfge5r4

Niệm Vãn! Là Dạ Kiếm Ly? Hay là chính y?

Tay ta giật giật, lại bị Độc Cô Bạch nắm thật chặt, dường như là sợ rằng một khi buông lỏng tay, ta sẽ lập tức biến mất.

“Niệm Nhi, mau lại đây”, Tiêu Thái hậu nói nhỏ.

Niệm Vãn cũng không trả lời bà ta, giọng nói vẫn ngọt ngào, “Nhị ca, huynh muốn làm Thái tử sao?”.

Những lời này nghe có vẻ ngây thơ, nhưng trong thời khắc giương cung giơ kiếm này, nghe vừa kỳ lạ mà vừa đáng sợ.

Độc Cô Bạch khựng lại một chút, ta thậm chí có thể tưởng tượng ra nụ cười bình tĩnh trên khóe môi hắn.

“Ta… Không muốn”.

Lần này quả thực ngoài dự đoán của mọi người, ta há hốc miệng, tiếng xì xào bàn tán lặn mất tăm, Tiêu Thái hậu cầm quyền đã lâu, các quan viên trong triều đương nhiên sẽ không đứng về phía hắn, nhưng hắn cũng đã tính toán rõ ràng, nói không chừng hắn thật sự có thể đoạt được ngôi vị Thái tử. Tiêu Thái hậu là người phản ứng đầu tiên, bà ta cất cao giọng: “Như vậy là tốt, vậy chiếu thư phong Thái tử liền…”.

“Mẫu hậu”, Độc Cô Bạch lại lên tiếng, đây đã là lần thứ hai hắn ngắt lời Thái hậu, ngay cả ta cũng cảm thấy sát khí tỏa ra, lạnh sống lưng.

“Nói”, giọng điệu của bà ta, rõ ràng là đang cố gắng nhẫn nại.

“Lẽ ra Nhi thần lên làm Thái tử mới đúng quy củ, nhưng Nhi thần cam lòng nhường lại cho hiền đệ. Chỉ xin mẫu hậu đồng ý với Nhi thần một thỉnh cầu”.

Ta bỗng dưng cảm giác được hắn định xin cái gì, trong đầu ong ong muốn nổ tung.

“Xin mẫu hậu cách chức Nhi thần và Quận chúa thành dân thường, cấp ột căn nhà nhỏ ở vùng sơn dã, thiên hạ này không còn liên quan đến chúng ta, từ nay về sau đời đời kiếp kiếp không bao giờ làm phiền mẫu hậu nữa, xin mẫu hậu thành toàn”.

Trong đại điện không còn bất kỳ tiếng động nào.

Ngón tay ta run rẩy, Độc Cô Bạch nhẹ nhàng nhấc khăn voan lên, ta chậm rãi nhìn thấy nụ cười bên khóe môi hắn, sau đó là ánh mắt dịu dàng như nước.

Chính là đôi mắt này, đen như mực, từ lần đầu gặp gỡ, ta không cách nào quên được.

Người đứng trước mặt ta, vô cùng tuấn tú, hắn nhẹ nhàng kéo bàn tay ta, nụ cười vẫn ấm áp như mùa xuân.

“Hòa Nhan”.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên người ta.

“Ta không cần thiên hạ này”, hắn nói nhỏ: “Ta chỉ cần nàng, có được không?”.

Chương 79 + 80

Chương 79

“Ta không cần thiên hạ này”, hắn nói nhỏ: “Ta chỉ cần nàng, có được không?”.

Một giây này, ta đứng ở đại điện hoàng cung, dưới một người trên vạn người, kinh ngạc nhìn Độc Cô Bạch.

Thì ra còn có một loại tình yêu, tuy ngươi chưa từng có được, nhưng trái tim ngươi đã bị đốt cháy trong đau đớn từ lâu.

Ta còn chưa trả lời, Niệm Vãn đã nở nụ cười tươi rói, ngả ngớn dựa người vào vào cây cột trước bậc thang lên điện ngọc, không hề có chút phong thái uy nghi của một hoàng tử, cất cao giọng, “Thật là nực cười, thiên hạ này, khi nào thì đến lượt huynh lựa chọn?”.

“Vậy Tam đệ muốn thế nào?”, Độc Cô Bạch không nhìn đến Niệm Vãn, khóe miệng vẫn mỉm cười.

Ta liếc nhìn sang, thật sự không nhận ra tí gì giống Dạ Kiếm Ly, chẳng lẽ… Chẳng lẽ đó thật sự là Niệm Vãn?

“Cô nhìn ta làm gì?”, Niệm Vãn đột nhiên có chút sượng sùng, “Quận chúa nương nương, chẳng lẽ cô đã thay lòng đổi dạ yêu Nhị ca? Quả là kẻ thức thời mới là tuấn kiệt nha…”.

Ta vốn đã khó chịu trong lòng, nghe thấy Niệm Vãn nói mấy câu như vậy lại càng mơ hồ tức giận. Còn Tiêu Thái hậu có vẻ lo lắng, “Niệm Nhi, nói nhăng nói cuội gì đó? Mau sang đây với Mẫu hậu”.

Niệm Vãn vẫn không thèm quan tâm đến lời Tiêu Thái hậu, lúc này, văn võ bá quan đã lấy lại nhịp thở bình thường, ta liếc mắt xuống phía dưới một cái, không hề thấy quân binh gì ở bên ngoài điện, trong triều cũng không có gì kỳ lạ, nhưng mà bình thường quá mức sẽ trở thành cực kỳ không bình thường.

Đại hôn của Hoàng tử, muốn vào được trong này, Tiêu Kiến Nhân chắc chắn sẽ không dám cứ thế mà đi vào, nhất định là phải cải trang a, như vậy, chỉ có thể cải trang làm quan viên trong triều.

Quan viên… Quan viên… Tại sao bỗng dưng ta lại mơ hồ có cảm giác hoảng hốt thế này, không rảnh để ý tới Niệm Vãn và Thái hậu nữa, ta nhìn một lượt quan viên văn võ trong triều, trong đầu đột nhiên lóe lên một cái bóng đèn, ta chợt hiểu ra tại sao ta cảm thấy hoảng hốt rồi, sợ hãi đến mức không đứng vững.

Độc Cô Bạch vẫn nắm tay ta, phát hiện ra ta có vẻ khác thường, nhẹ giọng hỏi: “Hòa Nhan?”.

“…”, ta siết chặt Độc Cô Bạch tay, run giọng hỏi: “Hải quan… Tướng quân… Ừm, có phải vào triều không?”.

Độc Cô Bạch ngạc nhiên trả lời: “Có vào triều…”.

Hắn còn chưa nói hết câu, ta đột nhiên lui về phía sau một bước, mắt đã nhìn thấy gương mặt tà mị của người nọ, ẩn trong hàng võ quan, người nọ hiển nhiên nhìn thấy ta đã nhận ra hắn, không hề tránh né, ngược lại còn nở nụ cười, vẻ mặt đắc ý.

Lộ Văn Phi! Lộ Văn Phi! Sao ta lại đánh giá thấp hắn cơ chứ? Hắn ta… Không ngờ dã tâm lớn như vậy… Chiếm được Thanh Phong Các chưa đủ