Nguyên Kỷ Nguyên Nhan
Tác giả: Niếp Kiển Tù Đoàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210370
Bình chọn: 9.5.00/10/1037 lượt.
hường cười nói, đột nhiên ra vẻ bí mật dựa sát vào tú bà Thưởng Thúy Các, “Sao không thấy cô nương của Vong Ưu Lâu tới?”.
“Hừ, Tiểu Như Ý của Vong Ưu Lâu, lúc trẻ rất tài hoa, lần này lựa chọn hoa khôi, vậy mà không hề có chút tin tức gì của bà ta”.
“Phải rồi, năm đó ba người chúng ta là ba đóa kỳ hoa của Tô Châu… Tiểu Như Ý chính là bông hoa đỏ nhất!”.
Tiểu Kỷ đi ngang qua bên cạnh, vô tình cảm thấy ớn lạnh bên tai: Ba đóa hoa này quả nhiên kỳ lạ.
Tú bà, cũng chính là Tiểu Như Ý trong lời đồn đại, mặt mày hớn hở bước vào quán rượu Kỷ gia.
Ba đóa kỳ hoa năm đó rốt cuộc gặp lại nhau, không khí trong phòng bỗng dưng kỳ quái, ba lão tú bà trước dùng ánh mắt thăm hỏi nhau một phen, sau dùng những câu khách sáo dối trá kinh khủng.
Tiểu Kỷ không hơi đâu nghe mấy bà già này nói nhảm, xoay người bước ra khỏi quán rượu Kỷ gia, quẹo sang khách điếm Kỷ gia, Yên Chi đang bày biện phòng. Nghe nói buổi tối không có đồ ăn, liền sai Tiểu Kỷ ra ngoài mua bánh trái gì đó về, đó cũng chính là việc Tiểu Kỷ thích làm nhất.
“Không được mua bánh thịt[4'>“, Yên Chi hung hăng dặn.
Không mua thì thôi, trên đời đâu phải cô chỉ biết ăn vụng mỗi món bánh thịt đâu?
…
Tiểu Kỷ ngân nga một điệu hát dân gian, trong tay xách một cân mứt hoa quả, ách, hình như là đã nhẹ bớt hai lạng.
Cô còn thuận tiện mua một ít kẹo dẻo, định bụng sẽ tìm Diệp Ôn Đường ôn lại chút tình cảm “mẹ con”.
Từ đằng xa, một cỗ kiệu dừng trước khách điếm Kỷ gia, cỗ xe ngựa đằng sau kiệu nhìn rất quen mắt, cô ráng nhớ lại, hình như rất giống cỗ xe ngựa xếp hàng ngay trước xe mình cái hôm trở về Tô Châu với Hắc đại nương.
Kỷ gia sai một tên phụ việc ra nghênh đón, kính cẩn vén rèm.
Không có gì kỳ lạ, nhưng có tiếng ho khan rất nhỏ vang ra.
Thân thể Tiểu Kỷ chấn động mạnh, suýt nữa đánh rơi mứt hoa quả trong tay.
Người đó đứng khá xa, cơ hồ không thể thấy rõ mặt mũi.
Nhưng khi hắn đứng lên, áo choàng trắng nhẹ nhàng lay động, gương mặt thanh tú tao nhã ngẩng lên, nhìn kỹ hai chữ “Kỷ gia”, một lúc lâu sau, khẽ cong khóe miệng.
Một nụ cười khuynh thành.
Không ngờ ngươi vẫn thích cười như thế, Độc Cô Bạch.
Chú thích:
[1'> bánh vân phiến:
Chương 91 + 92
Chương 91
Màn đêm buông xuống.
Phía trước quán rượu Kỷ gia đã dựng lên một cái khán đài từ sớm, đèn lồng đỏ rực tỏa sáng một vùng, không khí rất náo nhiệt. Các nhà quyền quý cũng lần lượt kéo đến khách điếm Kỷ gia, đã có chút sư nhiều miếu ít. Cũng may chưởng quỹ khách điếm đã sớm đoán trước việc này, đều sắp xếp thỏa đáng.
Các cô nương ở Vong Ưu Lâu cũng được xếp phòng đàng hoàng, Yên Chi có chút kỳ lạ, tuy nàng nói rằng không hài lòng với kế hoạch của Tiểu Kỷ, nhưng lúc tập luyện còn miễn cưỡng chấp nhận, vậy mà đến lúc này rồi cũng vẫn thẹn thùng, cứ trốn ở trong phòng không chịu đi ra ngoài xem náo nhiệt.
Tú bà đứng từ xa nhìn tới khán đài, ánh mắt mộng ảo. Bà lại tiếp tục chép miệng, “Nhớ năm đó ta là một trong ba đóa kỳ hoa của Tô Châu…”.
Người qua đường nhìn khinh bỉ: Mắt thẩm mỹ năm đó, chắc là hơi bị thấp a…
Đối diện khán đài có tổng cộng sáu chỗ ngồi, dành cho những người có quyền thế địa vị cao nhất. Lúc này chỉ còn trống năm ghế, đã có một người ngồi ghế ngoài cùng, yên lặng một mình uống rượu.
Vẻ mặt người này rất bình thản, thoạt nhìn không giống như đến xem hoa khôi. Nhưng cũng không ai để ý đến cảm giác đó, vì khi người đó vừa ngẩng gương mặt tuấn dật có chút âm tà, không ít cô nương đã đổ rầm rầm.
Có thể người khác không biết, nhưng các cô nương trong Vong Ưu Lâu đều rõ, vị công tử này chính là người thường xuyên đến tìm Yên Chi cô nương – Lộ Văn Phi.
Tú bà vui vẻ ra mặt, bà đã nói vị công tử này không đơn giản mà, không ngờ có thể ngồi ở vị trí đó, xem ra Yên Chi đã có thêm một phần thắng.
Bóng đêm dần dần đặc quánh, dưới khán đài càng lúc càng đông người đến xem. Mấy tú bà đều thoả thuê mãn nguyện đứng trong cánh gà, tự tin đăng ký cho giai nhân nhà mình, tú bà Vong Ưu Lâu cũng không ngoại lệ, mặc dù bà vẫn còn hơi không yên lòng về kế hoạch của Tiểu Kỷ, nhưng chuyện đã tới nước này, chỉ có thể tiếp tục cố gắng thử xem.
Tiểu Kỷ ở trong phòng ôm chăn, từ khung cửa sổ nhìn xuống khán đài phía dưới, tựa hồ muốn tìm bóng dáng một người, nhưng rồi lại sợ sẽ nhìn thấy người đó.
Phía trước khán đài, đột nhiên xuất hiện một cỗ kiệu.
… Chẳng lẽ?! Cô co quắp người trong chăn, chăm chú nhìn không dám chớp mắt.
Rèm vén lên, lộ ra một đôi giày màu vàng nhạt.
Nhưng lại là một cô gái. [@sieunhanu.wordpress '>v2df4g5
Chưởng quỹ của quán rượu Kỷ gia và khách điếm Kỷ gia đều cúi đầu khom lưng đứng trước cửa, kính cẩn còn hơn hoàng thượng giá lâm.
“Bà chủ Kỷ”, một công tử trẻ tuổi giơ quạt lên, “Sao lần này rảnh rỗi ghé chơi vậy?”.
Cô gái kia cười khúc khích, bước ra khỏi kiệu, vẻ mặt lãnh diễm yêu mị cuồng dã. Trong lòng Tiểu Kỷ thót lên, chẳng lẽ đó chính là người mà Tiểu Hồng và Lộ Văn Phi nhờ giả mạo cô – Kỷ Thủy Nhi? Cái tên dịu dàng như thế, quả thật không phù hợp với gương mặt nàng ta.
“Chuyện làm ăn nhà mình đương nhiên là mình phải quan tâm, Vương công tử gần đây có khỏe khô