đó lập tức quỳ gối trước mặt Lạc Anh.
Cả người Lạc Anh ngây dại, hiện ra trạng thái ngây ngốc, người chung quanh càng ngày càng nhiều, ánh mắt Lạc Anh đần độn nhìn Lục Tâm quỳ trên mặt đất khóc thầm, cô chỉ muốn rời khỏi chỗ này. Cô cầm túi lên vọt ra khỏi phòng cà phê.
Lục Tâm nhìn bóng lưng Lạc Anh rời đi, nụ cười âm mai dọa người xuất hiện trên mặt.
Lạc Anh đi ở trên đường cái, nhìn người đến người đi, xe tới xe lui, không thể suy tư, tại sao? Tối hôm qua rõ ràng còn gắn bó keo sơn, vẫn còn cam kết với đối phương, tại sao ông trời phải đối đãi với cô như vậy. Tại sao chứ? Hốc mắt Lạc Anh tràn ra nước mắt, không ngừng chảy, không ngừng chảy. Đôi con mắt đã sớm không có linh khí, trở nên trống rỗng vô hồn.
Một người tựa như không có linh hồn chạy ở trên đường cái, không biết đi đâu, nên đi nơi nào.
“Kiệt Thụy, lúc nào thì chúng ta trở về Anh quốc.” Nơi xa, một cô gái rúc vào trong ngực Kiệt Thụy nói nũng nịu.
Kiệt Thụy ôm Lâm Vũ Hinh, cong khóe miệng: “Mấy ngày nữa, anh muốn tham gia….” Kiệt Thụy vẫn chưa nói hết, đã nhìn thấy Lạc Anh đối diện giống như cô hồn dã quỷ. Nụ cười trên mặt Kiệt Thụy lập tức cứng ngắc, ôm Lâm Vũ Hinh chạy qua đó.
Kiệt Thụy đi tới trước mặt Lạc Anh, nhìn Lạc Anh mặt đầy nước mắt, giống như không nhìn thấy anh, Kiệt Thụy cũng biết đã xảy ra chuyện. Kiệt Thụy buông bả vai Lâm Vũ hinh ra, đè lại bả vai Lạc Anh, thanh âm có chút gấp gáp.
“Lạc Anh, em làm sao vậy? Sao khóc một mình, Phàm Niệm Ngự đâu? Có phải các người đã xảy ra chuyện rồi không?” Kiệt Thụy giữ Lạc Anh hỏi một đống vấn đề.
Lạc Anh bị Kiệt Thụy lay động thần trí, nhìn Kiệt Thụy trước mắt, nước mắt chảy xuôi, oa một tiếng liền khóc lớn ra ngoài.
“Oa huhu” Lạc Anh khóc, cũng không nói cái gì. Kiệt Thụy cũng không hỏi, bởi vì anh biết rõ, cô khổ thân, bằng không mình hỏi thế nào cũng không ra. Lâm Vũ Hinh bên cạnh cũng bị tình trạng này hù sợ. Đây không phải là nữ chính trong tin tức gần đây được báo chí viết sao?
Chẳng lẽ Kiệt Thụy muốn tham gia hôn lễ của bọn họ, nhưng mà bây giờ là tình huống thế nào. Lâm Vũ Hinh tiến lên nhìn Kiệt Thụy nói.
“Kiệt Thụy, về khách sạn trước rồi hãy nói. Nơi này khó mà nói.”
Lúc này Kiệt Thụy mới phản ứng được, nơi này là đường cái, kéo cả Lạc Anh cùng Lâm Vũ Hinh lên xe của mình.
Khách sạn
Kiệt Thụy cùng Lâm Vũ Hinh ngồi ở ghế sa lon đối diện nhìn Lạc Anh, thời gian đã thật dài rồi, chờ Lạc Anh nói chuyện, Lâm Vũ Hinh cũng không dám nói chuyện, chỉ nhìn Lạc Anh rồi lại nhìn Kiệt Thụy.
Lạc Anh khụt khịt cái mũi, sau đó nhìn Kiệt Thụy, lúc này mới phát hiện ra cô gái bên cạnh Kiệt Thụy, Lạc Anh đầu tiên là sửng sốt, sau đó mở miệng.
“Kiệt Thụy, không giới thiệu một chút à?” Giọng Lạc Anh hơi khàn khàn, hỏi.
Khuôn mặt cô gái đỏ lên, hiện tại Kiệt Thụy cũng không tâm tình, chỉ nói: “Cô gái của anh”
Lạc Anh nhìn Lâm Vũ Hinh, sau đó gật đầu một cái, không tệ. Cuối cùng nhìn Kiệt Thụy, phát hiện anh vẫn đang ngó chừng mình, bĩu môi sau đó nói.
“Lục Tâm mang thai, Tiểu Niệm.”
Lúc này Kiệt Thụy mới chợt hiểu ra, thì ra là vậy, Kiệt Thụy lo lắng nhìn Lạc Anh, sau đó hỏi: “Em nghĩ sao?”
Lạc Anh chỉ lắc đầu: “Không biết, hiện tại em không có cách nào đối mặt với anh ấy, em không thể nào làm mẹ nhỏ người ta, anh dẫn em trở về Anh quốc đi, sau này lại nói, yên tĩnh một chút, không cần nói cho Tiểu Niệm.”
Kiệt Thụy nghe xong, lông mày cau lại, hồi lâu hỏi: “Em quyết định ư? Không hối hận?”
Lạc Anh gật đầu một cái, nhìn Kiệt Thụy sau đó liếc Lâm Vũ Hinh bên cạnh nói: “Sẽ không phiền toái chứ?”
Kiệt Thụy dĩ nhiên hiểu ý cô, ôm chầm Lâm Vũ Hinh nói: “Sẽ không, cô gái của anh đương nhiên tâm địa tốt, cái gì cũng tốt!”
Khuôn mặt Lâm Vũ Hinh đỏ lên, giống như mèo con rúc vào trong ngực Kiệt Thụy. Lạc Anh nhìn hai người, khóe miệng khẽ cong. Lạc Anh nhìn phía ngoài cửa sổ, lại liếc nhìn thời gian.
“Chúng ta đi thôi, buổi tối, Tiểu Niệm sẽ biết, đến lúc đó chúng ta sẽ không đi được.”
Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh rồi nói: “Đi thôi”
Phi trường, trên máy bay, máy bay đã cất cánh, Lạc Anh rời nhà của mình lần nữa, bay đi Anh quốc, Lạc Anh ngồi ở khoang hạng nhất nhìn phía ngoài cửa sổ. Không biết mình rời đi, Tiểu Niệm sẽ như thế nào? Có thể trách mình hay không.
Một chỗ khác.
“Tra cho tôi, hôm nay cô làm cái gì? Nhanh.” Phàm Niệm Ngự ở biệt thự nhà họ Phàm rống giận, bao gồm Phàm Ngự cùng vợ chồng Lạc Trạch đều ở đây. Phàm Niệm Ngự đập bàn ăn, gương mặt lo lắng, gân xanh lộ rõ trên trán, gương mặt tuấn tú trắng nõn đã sớm xanh mét.
Giang Lệ Lệ nhìn bộ dạng Phàm Niệm Ngự, nhìn Lạc Trạch nói: “Trạch, anh nói xem, đứa nhỏ này ngược lại là thế nào? Thế nào đột nhiên liền…”
An Tuyết Thần nhìn con mình nổi trận lôi đình, trong lòng cũng rất không có tư vị, an ủi Giang Lệ Lệ: “Lệ Lệ, trước đừng lo lắng, chờ Mị Ảnh tra được rồi nói.”
Phàm Ngự cùng Lạc Trạch nhìn bộ dạng Phàm Niệm Ngự, rất có mấy phần bộ dáng năm đó của bọn họ, nhìn thấy bóng dáng bọn họ mê mang năm đó, cái loại tức giận đó.
Phàm Niệm Ngự đứng ở trước cửa, nhìn bàn ăn bị chính mình đập nát, lấy điện thoại di động ra gọi cho Lạ
