Nhật ký gái gọi

Nhật ký gái gọi

Tác giả: Hắc Nhan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326110

Bình chọn: 9.00/10/611 lượt.

ơm áo gạo tiền, nhưng cũng cảm nhận được sự cùng quẫn của cô, trong lòng luôn hy vọng có thể giúp ích chút gì đó.

Có lẽ vận đen cũng sắp đến hồi kết thúc, một hôm bà chủ nhà nghỉ đột nhiên nói với bọn họ gần đó có một căn nhà nhỏ muốn cho thuê, giá rất rẻ, mỗi tháng chỉ cần năm mươi đồng. Đó là một căn nhà ba gian có tường bao nằm kẹt giữa những ngôi nhà cao tầng, khi quy hoạch thành phố dường như quên mất nơi này. Bà chủ cũng không dối gạt cô, chỉ nói nơi đó có vấn đề, trước kia còn có người ở, tiền thuê cũng không rẻ như vậy. Mấy năm nay chẳng ai thuê nữa, chủ nhà cũng không dám ở, lại tiếc mảnh đất đó nên muốn tìm người trông coi, tiền thuê gọi là lấy cho có. Tuy nhiên có vấn đề ở chỗ nào thì bà chủ lại không nói.

Ngô Quế Lan bây giờ chỉ sợ không có chỗ ở, còn “có vấn đề” hay không, không quan trọng. Hơn nữa từ bé cô đã là đứa to gan, chưa bao giờ sợ mấy chuyện như thế, liền lập tức thuê nhà, cùng Thành Công dọn về ở ngay hôm đó.

Tuyết rơi rất dày, Ngô Quế Lan kéo theo một cái bao tải to đi dọc đường, hễ gặp thùng rác là dừng lại, thò bàn tay đeo chiếc găng cáu bẩn nhìn không ra màu sắc bới lộn bên trong xem có thứ gì có thể bán hoặc miễn cưỡng sử dụng được, đem quẳng vào bao.

Đã đến bước đường cùng, làm gì cũng không thuận lợi, ngoài việc nhặt rác cô không biết mình có thể làm gì để sống qua giai đoạn khốn khó này nữa.

Vừa lạnh vừa mệt, Ngô Quế Lan kéo cái bao lép kẹp đi rất lâu mà vẫn không ăn thua. Thời tiết thế này chẳng mấy ai uống nước giải khát, đương nhiên vỏ chai cũng không nhiều. Mấy ngày tuyết lớn thậm chí còn không kiếm được gì, chỉ là cô không muốn nằm chết dí ở xó nhà mà thôi. Cô ho khan một tiếng, tự nhiên cảm thấy bụng âm ỉ đau, không khỏi thở dài, thấy trước mặt có lối vào ga tàu điện ngầm bèn đi xuống.

Cô ngồi lên băng ghế, cũng không để ý đến ánh mắt kì thị của dòng người qua lại, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mong có thể làm ấm lên đôi chút.

Dù cô đã mặc đến mấy lớp, dưới chiếc áo khoác cũ là hai chiếc áo len, lại quàng thêm một chiếc khăn to che kín cả đầu cả cổ, nhưng gió lạnh vẫn tìm được cách luồn vào trong, buốt đến độ tưởng như cả máu cũng sắp đóng băng vậy. May mắn trong toa tàu điện ngầm so với bên ngoài ấm áp hơn rất nhiều, ít nhất cũng không có gió.

Mỗi ngày thế này tiền kiếm được có khi chẳng đủ chi dùng trong ngày, nhưng dù sao cũng còn hơn ngồi không. Miệng ăn núi lở, có lẽ mấy ngày nữa cô lại phải tính chuyện quay về nghề cũ. Aiz, thật không ngờ người sống trên đời lại có thể mạt vận đến nông nỗi này.

Nhẹ nhàng xoa xoa bụng, cô không khỏi ủ rũ. Cái thứ nho nhỏ trong này là một mối phiền to, giữ lại nó không thể nói là một quyết định sáng suốt. Nhưng ai bảo cô sợ kia chứ?

Nhớ tình cảnh ngày hôm đó lén lút trốn khỏi phòng khám, cô không nhịn được bật cười. Vừa thấy những dụng cụ phẫu thuật lạnh như băng, còn có chiếc gương phẫu thuật kì dị, trong lòng cô đột nhiên hoảng sợ, lông tóc trên người đều dựng ngược lên. Vì vậy, không hề nghĩ ngợi, cô lấy cớ muốn đi toilet rồi vắt chân bỏ chạy.

Thực ra, cô vẫn không quên chuyện trước kia có mấy chị em cùng nghề vì phá thai quá nhiều mà vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Có những người vừa làm tiểu phẫu xong không bao lâu đã phải đi tiếp khách, kết quả thành thân tàn ma dại, chuyện như vậy rất nhiều. Tất cả những việc đó hiện lên rõ mồn một trong đầu cô trước lúc vào phòng khám. Cho nên giữ lại đứa bé không rõ lai lịch này, thực tế là bởi vì cô sợ chết, sợ đau, chứ không phải vì cái gọi là tình mẫu tử thiêng liêng gì gì đó như người ta vẫn nói. Ngay cả cha nó là ai cô còn không biết, yêu với thương gì từ đâu mà ra chứ? Thật là…

Aiz… Không biết rốt cuộc là của gã nào nữa, sinh ra chắc không đến nỗi xấu xí khó coi chứ?

Cô bất giác cúi đầu nhớ lại những khách hàng dạo đó, nghĩ một hồi mới mang máng nhớ ra một tên ma men. Chỉ có tên khốn đó không chịu dùng biện pháp an toàn nào, nhìn bề ngoài hắn hình như cũng không đến nỗi tệ. Cô cũng không dám chắc, song vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Chân cô đã lạnh đến mức tê cứng, thử nhúc nhích vẫn cứ trơ ra không có cảm giác gì. Ngô Quế Lan vội vàng lấy chân này đạp chân kia liên tục cho đến khi thấy đau mới chậm rãi đứng dậy, rời ga tàu điện ngầm lên mặt đất.

Tuyết rơi còn dày hơn lúc đầu, mà người đi trên đường vẫn ồn ào đông đúc, phần nhiều là những người lao động dưới đáy cùng xã hội đang chật vật bôn ba kiếm sống giống như cô. Thành thị với nông thôn khác nhau ở điểm này. Ngày nhiều tuyết thế này, ở quê đâu còn có ai đi lại, chủ yếu là ở nhà làm mấy việc lúc nông nhàn như sửa chữa đồ lặt vặt.

“Bé Lan… Bé Lan!”

Đúng lúc Ngô Quế Lan vừa nhớ tới chiếc bếp lò ấm áp ở nhà, vừa dáo dác nhìn xuyên qua đám đông tìm kiếm những thùng rác ven đường, giọng nói của một người đàn ông chấp chới truyền đến tai cô, cô bèn dừng lại. Ở quê, ngay cả cha mẹ lẫn mọi người trong thôn đều gọi cô thế. Giọng nói này rất quen thuộc, trong đầu cô lập tức hiện lên một người, theo tiếng gọi nhìn lại, quả nhiên là anh ta.

Đó là bạn từ thời tiểu học của cô, Trương Vĩ. Khi cô ở tù, chính anh là người giúp cô gửi


Old school Swatch Watches