Insane
Nhật ký gái gọi

Nhật ký gái gọi

Tác giả: Hắc Nhan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325914

Bình chọn: 8.00/10/591 lượt.

nhẹ nhàng cho đến khi chạm được lưng cô.

Ngô Quế Lan nhắm mắt, tựa như đã ngủ say. Lúc này đây, cô không còn nói ra những lời làm anh đau lòng, cơ thể cũng trở nên thật ấm thật mềm, không cứng ngắc làm cho lòng người ta lạnh ngắt như vừa nãy.

“A Lan, anh thật sự rất yêu em!” Hôn nhẹ lên những sợi tóc xõa ra trên gối, Thành Công thốt ra những lời đầy mất mát đau thương. Anh rất yêu cô, cô nói vậy khiến anh đau đớn vô cùng… Nhưng hẳn là vì cô không thích anh, nên cũng không để ý đến nữa rồi.

Mà anh không hề biết, ở nơi tầm mắt anh không chạm đến được, mí mắt cô nhè nhẹ run lên, đôi mày nhàn nhạt cong cong nhíu lại đầy ai oán.

Một lần nữa gặp lại chàng trai nọ, Thành Công cũng không hề kinh ngạc. Hai ngày nay, Ngô Quế Lan không còn đi nhặt rác, hôm nào cũng trang điểm thật xinh đẹp rồi kéo anh đến mai phục ngoài Ngự Viên từ hừng đông đến chạng vạng, gặp được quả thực chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhìn Ngô Quế Lan cùng người đàn ông tự xưng là A Sâm đứng ở đó đàm phán điều kiện để anh trở về, anh gần như chết lặng. Kể từ đêm hôm đó, cô đối xử với anh lãnh đạm thờ ơ vô cùng, không cần biết người kia tìm nhầm người hay không, chỉ cần sự trở về này của anh có thể cho cô điều cô muốn, anh nhất định sẽ đi cùng người đàn ông kia mà không hề do dự.

Hiển nhiên điều kiện được thương lượng thỏa đáng, Ngô Quế Lan nhìn cực kì phấn khởi, cười đến nịnh nọt. Thành Công nhìn qua nụ cười của cô, cảm thấy trong lòng có một góc gần như chết lặng.

“Thành Công.” Ngô Quế Lan đi tới, anh biết cô muốn khuyên anh đi theo người đàn ông xa lạ kia, “Em đã hỏi rõ ràng rồi, thực ra anh tên là Lâm Tu Kiều, anh ta có giấy tờ tùy thân của anh, không hề sai.” Vừa giúp Thành Công sửa lại mớ tóc đen xõa xuống che hết vầng trán rộng, cô vừa dịu dàng nói. Rất nhanh thôi hai người sẽ chia tay, cô thật sự không có cách nào tiếp tục lạnh lùng với anh, ai biết sau lần từ biệt này, hai người còn có thể gặp lại hay không.

Lâm Tu Kiều ư? Thành Công đứng bất động, cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô gái mảnh mai trước mắt. Có thể thoát khỏi anh làm cô vui mừng như vậy sao? Thậm chí có thể tỏ ra dịu dàng với anh như trước.

“Anh nên về với anh ta thôi, về với cuộc sống thuộc về anh, đừng đến tìm em nữa.” Cô thấp giọng dặn dò, Ngô Quế Lan cảm thấy họng như nghẹn lại.

“A Lan, em ghét anh đến mức ấy sao?” Thành Công đột ngột hỏi một vấn đề mà trong lòng anh đã sớm có đáp án. Có lẽ vì không cam lòng, vì anh yêu cô nhiều, nhiều đến vô cùng.

Ngô Quế Lan ngây ra, không cách nào nói câu ghét bỏ với người đàn ông trước mặt. Một lúc lâu sau, cô đột nhiên xoay người, định cứ thế bỏ đi. Cho dù yêu thì sao, kết cục đều đã định sẵn, không phải ư?

“A Lan!” Thành Công kêu lên, ôm chặt lấy cô, thế nào cũng không chịu buông, “A Lan, anh không muốn đi… xin em… đừng vứt bỏ anh…” Anh hèn mọn cầu xin, vứt bỏ cả tôn nghiêm, vứt bỏ cả tự trọng, chỉ cần cô đồng ý giữ anh lại bên mình.

A Sâm đứng cách đó không xa, bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ, nhưng cũng không có bất kì hành động gì.

Ngô Quế Lan cứng đờ, trong nháy mắt bao nhiêu sự giằng xé, mâu thuẫn dâng lên, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo quyết đoán trở lại. Nụ cười lơi lả đọng trên môi, cô xoay người nũng nịu nói: “Anh làm gì vậy? Em làm nghề đó mà, nếu anh không quên được em, chờ đến khi có tiền thì đến. Còn nếu không có tiền… thôi không cần nói nữa vậy.”

Cô cố ý kéo dài giọng, tay Thành Công cuối cùng bất lực buông thõng xuống. Thất vọng và đau khổ tràn ngập trong mắt anh, che mờ cả ánh sáng long lanh chân thật vốn có.

Thừa dịp anh buông tay, Ngô Quế Lan lui về sau một bước, không dám nhìn vào mắt anh, xoay người đi về phía A Sâm, nhận lấy xấp tiền trong tay anh ta, sau đó rời đi không một chút lưu luyến.

Anh bị bỏ rơi rồi. Nhìn theo Ngô Quế Lan đong đưa trên đôi giầy cao gót đi càng lúc càng xa, ánh mắt Thành Công buồn bã rũ xuống, hai tay dần dần siết chặt thành quyền, móng tay găm sâu vào da thịt.

“Kiều, đi thôi.” Không biết từ lúc nào A Sâm đã đến bên cạnh, đồng thời với giọng nói vang đến, một bàn tay mạnh mẽ đặt lên vai anh, “Cô ta không thích hợp với cậu đâu.”

Thành Công ngước mắt nhìn kẻ xa lạ đột nhiên xông vào cuộc sống của mình, mặc kệ cho anh ta kéo mình lên xe không hề kháng cự. A Lan không cần anh, đi đến đâu cũng có nghĩa gì? Có người cưu mang anh, anh nên mừng mới đúng, có gì phải buồn lo?

Nhìn người kia mang Thành Công đi, Ngô Quế Lan mới từ sau một gốc cây đại thụ đi ra. Một bàn tay vịn vào thân cây chống đỡ cả cơ thể đã mất hết sức sống, ánh mắt của cô trở nên mờ mịt thê lương. Từ nay về sau, người đàn ông toàn tâm toàn ý chân thành với cô đó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mắt cô một lần nữa.

Cô… thực ra cũng rất yêu anh. Yêu anh… rất rất yêu anh!

Dường như toàn bộ sức lực trong cơ thể đều bị rút cạn, cô tựa trán lên thân cây thô ráp thở dốc, lê bước chân mỏi mệt trở về.

Trở về nhà, cô hơi do dự, lập tức đi về phía sau tường bao. Nơi đó là một khu nhà đang thi công, những đống cát đống đá cùng với cốt thép rồi gỗ la liệt, không biết vì sắp đến Tết hay nguyên nhân gì khác mà t