Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17

Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17

Tác giả: Võ Anh Thơ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327944

Bình chọn: 7.00/10/794 lượt.

Con trai gì, thiệt hết thuốc chữa. Oang oang cái mồm nói mãi từ có thai, vui thú lắm chắc!”Mệt mỏi lẫn chán chường, tôi bảo với Thuý Nga:“Cậu im lặng đi nào. Giờ đến lượt cậu muốn rao tin cho cả trường biết việc của tớ đấy hả?”Bấy giờ Thuý Nga mới đưa tay lên bịt cái miệng hay gây hoạ của mình. Vẻ như nó đã bắt đầu hiểu hành động vừa rồi là một sai lầm cực kỳ nghiêm trọng. Nó nhìn tôi, giọng lí nhí:“Tớ xin lỗi. Tại tức hai thằng mặt lợn đó quá. Lỗi là tại tớ.”“Thôi được rồi. Hiện tại tớ rối lắm, không muốn hờn trách ai hết. Cậu để tớ yên tĩnh một lát.”Dẫu không nhìn mặt Thuý Nga nhưng tôi hình dung được vẻ ủ rũ buồn bã của nó. Tôi biết Thuý Nga đang cảm thấy hối hận vì toàn gây ra phiền phức cho đứa bạn thân Min Min. Sự thật tôi chả còn lòng dạ nào để nghĩ về việc giận hờn nó. Lòng tôi ngổn ngang như trăm mối tơ vò. Nhưng với cái đà này thì không khéo nỗi lo lắng của tôi còn rối hơn cả tơ vò nữa ấy chứ. Tôi sẽ trở thành Tường Vi thứ hai, đó là điều chắc chắn rồi. Giờ đã biết cảm giác của cô bé “búp bê” lúc ấy và cả câu nói của Chí Hùng. Có đụng chuyện thì mới hiểu. Tôi không rõ sẽ phải giải quyết vấn đề nan giải này thế nào nữa. Ôi! Điên cái đầu! Chả ngờ có lúc Min Min tôi lại rơi vào trường hợp oái ăm khổ sở như vậy đây. Trời cao thương tình con với ạ!… Chiều, chuông tan học vừa reo lên là tôi và Thuý Nga từ trong lớp phóng như bay ra ngoài. Tốt nhất là chuồn lẹ khỏi trường để khỏi rước phiền phức vào người. Đúng lúc vừa phi ra cổng thì tôi gặp ngay anh Quang. Hôm nay ảnh chạy chiếc Yamaha. Chắc Thuý Nga gọi điện bảo ảnh đến chở hai đứa. Trông dáng vẻ hối hả gấp gáp của chúng tôi, anh Quang hỏi:“Hai em làm gì chạy dữ vậy? Bị ai rượt à?”“Đ… đừng hỏi nữ… a… Anh mau… chở bọn em đi…i… nhanh… ạ.” – Tôi nói không nên hơi.Mà cái số tôi đen đủi thật chứ. Anh Quang vừa rời lưng khỏi chiếc Yamaha thì đột ngột ngay phía sau lưng tôi với Thuý Nga tiếng reo ca hứng thú của một tên con trai vang vang: “Ê, là nhỏ Min Min lớp 11B10 kìa!” (20)Lập tức, hai chúng tôi liền quay lại. Ôi trời hỡi! Một đám học sinh nam nữ đang bu lại gần. Khỏi nói cũng biết, vấn đề trung tâm của bọn nó lại vẫn là chuyện tôi mang thai. Tôi nhắm mắt cắn môi trước cái cảnh đứa này khều vai đứa kia nói nhỏ, đứa nọ chỉ trỏ vào tôi cho đứa kế bên thấy. Giống hệt sáng nay trong căn tin, âm thanh bàn tán làm huyên náo cả cổng trường khiến hai bác bảo vệ chả hiểu chuyện gì. Những người đi đường cũng để ý đến.“Chuyện này là sao thế?” – Anh Quang gãi đầu khó hiểu bởi việc bỗng dưng bản thân trở thành trung tâm “tranh luận” sôi nổi của đám học sinh.Tôi còn chưa kịp giải thích thì quỷ tha ma bắt khi không một tên trong đám đứng ra hỏi ảnh: “Anh gì ơi, bộ anh là cha đứa bé hả?”Nghe xong câu hỏi chấn động đó là tôi muốn tát méo mặt thằng lếu láo đó ghê luôn. Hết chuyện mang tôi ra châm chọc rồi giờ chúng còn định lôi cả anh Quang, người vô can trong việc này, vào cuộc bàn tán đáng khinh kia sao? Thiệt, tức dã man ta ơi! Tôi nóng người rồi.“Là sao?” – Anh Quang hỏi lại thằng nọ.“Bộ anh không biết bạn Min Min có thai ư? Anh có phải cha đứa bé không?”Trời đất ơi! Thằng quỷ đó bộ định thử thách lòng kiên nhẫn của tôi sao vậy??? Nó còn dám lặp lại câu hỏi đó lần thứ hai à? Tôi nhất định phải vả tét mồm tên bố láo này mới được.“Ừ, là anh đấy.”Ý định trả đũa trong tôi mau chóng biến mất mà thay vào đó là sự kinh ngạc quá đỗi khi tôi nghe rõ chính miệng anh Quang thừa nhận mình là cha đứa bé. Tôi thấy choáng váng quá.“Em đừng nói gì nữa.” – Anh Quang bảo với tôi rồi nhìn lại đám học sinh vẫn chưa hết bất ngờ – “Anh là cha đứa bé đó, sao nào? Mấy đứa mà còn mang Min Min ra chế giễu là anh đây không tha đâu nha! Giờ thì giải tán mau trước khi anh nổi giận.”Lời đe doạ táo tợn từ anh Quang vừa dứt, tôi và Thuý Nga chẳng kịp xem biểu hiện của đám học sinh cùng khối ra sao thì bất chợt một giọng nói rất tức giận cất lên: “Đừng có đùa!”Tôi cùng tất cả mọi người xoay qua và thấy Chan Chan xuất hiện tự lúc nào. Gương mặt lạnh tanh của cậu ta bất giác khiến tôi nghĩ rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra. Thật nhanh chóng, Chan Chan bước lại gần đồng thời vung tay đánh một cú vào mặt anh Quang. Hẳn tên cool boy ra “chiêu” khá mạnh vì làm một người to con như anh Quang chới với mém ngã ra sau nếu không có chiếc Yamaha chắn đỡ. Tôi ngỡ ngàng lẫn sửng sốt trước việc vừa xảy ra. Những đứa học sinh khác cũng thế. Còn Thuý Nga bỗng hét lên và chạy lại chỗ anh Quang:“Anh Quang! Anh có sao không vậy? Trời ơi chảy máu miệng rồi!”Thú thật, tôi hơi bất ngờ vể hành động lo lắng thái quá của Thuý Nga dành cho anh Quang. Chưa bao giờ tôi bắt gặp vẻ hoảng hốt đến mức đó từ nó.“Anh có biết mình đang nói cái gì không hả?”Tiếng quát của Chan Chan khiến tôi sực tỉnh. Bấy giờ tôi mới nhớ đến cậu ta. Tôi đưa mắt nhìn và cũng là lần đầu tiên tôi thấy Chan Chan giận dữ như vậy, trông hơi đáng sợ. (21)“Ai cho phép anh tuỳ tiện nhận là cha đứa bé chứ?”Anh Quang vì đau quá nên còn rờ mặt riêng Thuý Nga thì quay phắt qua, ánh mắt toé lửa: “Cậu điên à??? Tự dưng đánh người ta thế?”“Kẻ điên là anh ta thì có!