Nhật ký trưởng thành của tiểu bối

Nhật ký trưởng thành của tiểu bối

Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327543

Bình chọn: 9.00/10/754 lượt.

Bối Bối do không cẩn thận dọn vào ở sớm nên đã ngã bệnh, lần này không thể mạo hiểm được, tốt nhất là ba tháng sau hẵng dọn đi.

“Bé à”

“Ừm?” Bối Bối vừa liếc đống tài liệu cao ngất, vừa đánh chữ “lách cách”, cô chỉ ừm một tiếng chứ không ngẩng đầu lên.

“Em ngồi máy tính lâu lắm rồi đấy, nghỉ ngơi thôi” Anh dịch tới ngồi cạnh Bối Bối, ôm lấy cô từ phía sau lưng

“Ấy, đừng làm phiền em” cô đẩy Sa Nghị ra, “1 tháng nữa là phải bảo vệ rồi, em còn phải nộp cho giáo viên đọc qua một lần nữa, bọn Vân Vân đều nộp hết rồi”

“Đợi lát nữa làm tiếp được không, ngồi với anh một lúc đi, anh nhìn em nửa ngày rồi, hôm nay anh còn cố ý về sớm nữa này”

“Em vừa làm vừa ngồi cạnh anh, vậy nhé”

“Khụ, đây là em nói nhé, vậy em làm đi” Anh kéo bàn tay trái của Bối Bối đang đặt trên bàn phím ra, bàn tay cô rất đẹp, không hề gầy gò mà rất tròn trịa, mềm mại, ngón tay lại thon dài.

Bối Bối không để ý tới anh, cô dùng một tay để lật tài liệu, chưa tới một phút thì Bối Bối không thể không chú ý tới anh nữa.

Mới đầu, anh chỉ đặt tay cô trước ngực mình vuốt ve, một lát sau, anh kéo tay cô tới hông anh, kéo quần ra, rồi chậm rãi trượt xuống phía dưới, cuối cùng chạm vào vật to lớn ở đó, hai tay anh bao lấy tay cô cầm lấy nó. Bối Bối chợt nắm chặt tay lại, không thèm quan tâm tới anh.

“Á, em không nới lỏng ra chút thì anh biết làm sao đây” Sa Nghị cấp bách, vội gỡ nắm tay cô ra

“Em thì bận làm bài, anh thì tinh trùng xông lên n

“Bé à, anh muốn em, em sờ nó đi, khó chịu quá”

Bối Bối nổi ý xấu, giang tay rồi chợt bóp mạnh.

“Á, á” Sa Nghị kích động kêu lên, “Bé, em muốn chặt đứt *tính phúc* nửa đời sau của mình sao?”

“Hừ” định rút tay về thì cô không ngờ Sa Nghị lại nhanh tay hơn, đôi tay anh nắm lấy tay cô, không cho cô cử động, Bối Bối cảm thấy nơi ấy của anh cứ to lớn dần lên.

Anh chàng này vậy mà lại tự mình cử động, lôi kéo tay cô trượt lên trượt xuống, còn cố ý phát ra tiếng rên tiêu hồn, “A, a, bé làm anh thật thoải mái…”

Bối Bối: 囧

Thế này thì làm bài thế quái nào được nữa, cô đỏ mặt tía tai muốn rút tay nhưng bị anh dùng sức kéo giật lại.

“Ối, em sợ anh rồi đấy, dừng, dừng chút”

Sa Nghị bật cười xấu, nhào tới ôm cô, “Sao mà sợ anh hả?”

“Đồ háo sắc”

“Anh chỉ háo sắc em thôi, bé à, em đã mấy ngày không cho anh rồi đấy” Anh bắt đầu hôn lên cổ Bối Bối, trồng lên đó từng *quả dâu* một.

Anh chuẩn bị tấn công, tìm BCS ở đầu giường nhưng mà oái oăm thay lại dùng hết mất rồi, chỉ còn mỗi một cái hộp trống không, trời ạ, Sa Nghị la lên, hạ thân anh to lớn lắm rồi, anh trở mình lật tung cả căn phòng. Bối Bối thấy vậy cười ngất ở trên giường, “Này, này, không có vậy coi như thôi nhá, đừng làm nữa”

Sa Nghị đỏ cả mắt, “Tiểu yêu tinh em giấu đâu rồi”

“Hừ, oan cho người tốt, em nào dám” Bối Bối cười trộm, có điều cô thật sự không làm cái chuyện vô vị này mà

“Nghị Nghị, thôi đi, đừng làm nữa, nếu không thì anh tự mình giải quyết được không?” Bối Bối *tốt bụng* đề nghị.

Sa Nghị phớt lờ cô, anh leo lên giường, kéo mạnh Bối Bối nằm xuống bên dưới mình, gỡ chân cô ra, muốn đi vào.

“Á, á, anh làm gì thế, đừng mà, em không có, em không giấu mà”

“Vậy thì không cần nó nữa” nói, ấn cơ thể xuống.

“Huhu, anh đừng mà, nếu có thai thì phải làm sao, em còn chưa tốt nghiệp, tháng trước em vừa tròn 20 tuổi thôi, em vẫn còn là cô bé mà, huhu…” Bối Bối ra sức phản kháng

“Bé? Anh chính là ức hiếp bé con em đấy”

“Đừng mà, Nghị Nghị, anh trai, anh trai tốt của em, anh trai đáng yêu …”

“Không sao đâu, bé đừng sợ, em đang kỳ an toàn, lát nữa anh sẽ không ra ở bên trong đâu”

“Thật không, làm sao anh biết?” Cô nghi ngờ, chính cô cùng không biết kỳ an toàn của mình rơi vào những ngày nào nữa mà

“Anh vừa tính ra”

Không đợi Bối Bối mở miệng thêm, anh chợt nhấn mạnh xuống, Bối Bối khóc không ra nước mắt.

Cái người đàn ông này, trước khi lên giường thì cái gì cũng chiều theo cô, dù là sao trên trời cũng được, nhưng một khi tinh trùng xông lên não thì anh lại quên sạch, anh nói không ra bên trong cuối cùng lại quên mất, một khi kích động ai mà nhớ được chuyện này nữa, xong rồi, anh ra hết ở bên trong cô rồi

Được rồi, Bối Bối tin anh một lần vậy, cô đang trong kỳ an toàn, không sợ.

Chương 32: Sấm Sét Giữa Trời Quang

Trước buổi bảo vệ luận văn 1 tuần, rốt cục cô cũng hoàn thành luận văn, chỉ còn chờ giáo viên duyệt nữa là được.

Từ hôm đó, cô không cho Sa Nghị chạm vào mình nữa, thật quá đáng, anh dám cưỡng chế cô XXOO, quá lắm rồi. Về sau, Sa Nghị mua một tá *áo mưa* để xin lỗi, hừ, cô chẳng thèm nhìn nhé, không thương lượng gì cả, không cho anh chạm vào cô một tháng, muốn anh phải làm sao hả? Tự mình giải quyết chứ sao, nhìn xem, hai hũ mật ngọt, đảm bảo sẽ phục vụ khiến anh phải hài lòng. Hai hũ mật là gì hả? Tay trái, tay phải chứ sao!!!

Sa Nghị cực kỳ phiền muộn, chỉ trong chốc lát, hạnh phúc cả một tháng trời ròng rã của anh đã bị phá hủy, anh chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn, đúng là mèo cào chó gãi mà!

Ngược lại, Bối Bối rất vui sướng, thấy bộ dạng bứt rứt của Sa Nghị, tâm trạng cô cực kỳ tốt, ăn cũng ngon miệng hơn, một bữa cô l


XtGem Forum catalog