XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329153

Bình chọn: 7.5.00/10/915 lượt.

m nay tớ với anh Vũ đi chơi có gặp Nguyễn Phương đấy. Hắn ta bây giờ trông không còn xấu tệ hại như trước nữa. Đeo kính áp tròng, da trắng hơn, đầu tóc cũng thay đổi. Ăn nói cũng không khó chịu và đáng ghét như trước nữa. Thay đổi tới chóng mặt. Hay là lần bị anh Duy Phong nhà cậu đánh mạnh quá nên chấn thương đầu rồi nhỉ ?

Kem Bebe : Cậu thấy hắn ta dễ thương thế thì hay là bỏ Mạnh Vũ đi ?

Vũ Vũ : Đâu nào ! Là tớ thấy cậu bất mãn với anh Duy Phong như thế nên mới muốn gợi ý Nguyễn Phương cho cậu đấy chứ.

Kem Bebe : Hừ, bất mãn thế nào thì tớ cũng có thể châm chước và bỏ qua được. Vì anh ấy là thần tượng của cậu nên tớ sẽ nể mặt.

Vũ Vũ : Lại tự sướng kiểu chập chập nữa rồi. Anh Duy Phong ở với cậu chắc là khổ sở lắm nhỉ ?

Kem Bebe : Tớ mới khổ ấy ! Đi học về lại phải ngủ, ăn rồi lại phải ngủ ! Còn anh ta, chơi bời thâu đêm suốt sáng. Không thèm đụng tay vào bất kì việc nhà nào. Lười ! Đã thế lại còn ngang tàn !

Vũ Vũ : Chân anh Duy Phong hẳn là phải dài lắm nhỉ ?

Kem Bebe : …

Mặt tôi nghệt ra, suýt thì đứt phăng luôn thùy não.

Trong lúc tôi đang nghiêm túc than vãn như thế sao Trúc Vũ lại có thể xen vào một câu hỏi khó đỡ và có độ vô duyên cao ngất ngưởng như thế kia !

Vũ Vũ : Có khi nào dài gấp đôi chân cậu không nhỉ ?

Kem Bebe : …

Tôi đã rất muốn đập đầu luôn vào bàn phím, sắc mặt sa sầm .

Kem Bebe : Cậu thôi ngay ! Tớ không thích những lối so sánh đó đâu. 1 m 86 thì cao lắm chắc ? Đối với tớ, 2 m vẫn là thấp, cậu hiểu chưa hả !

Vũ Vũ : Haha, nấm lùn ơi ! Sao phải tự dằn vặt như thế. Mạnh Vũ nhà tớ cũng 1m81 đấy kìa, cao chán !

Kem Bebe : Đừng nói nữa. Tớ ghét tất cả những người có chiều cao trên 1m80 nhé. Còn nữa, từ nay trở đi, đừng nhắc đến Hoàng Duy Phong trước mặt tớ.

Tôi bặm môi ấn mạnh phím Enter, đang định gõ thêm vài dòng sặc mùi căm thù thì đột nhiên cảm nhận được mùi thơm dịu nhẹ…

Tim tôi thót lại, hơi thở ngưng lại…

Tay cứng đờ, mặt cứng ngắc…từ từ…từ từ…quay đầu.

Đập ngay vào mắt là một đôi chân dài mạnh mẽ.

Cơn gió lạnh chợt thổi qua khiến tôi rùng mình, ho vài tiếng.

Không gian xung quanh đột nhiên im bặt.

Chiếc cửa phòng màu trắng được mở toang…là do lúc nãy…tôi quên đóng.

Rèm cửa sổ màu vàng nhạt vẫn tung bay trước gió.

Thân người cao lớn của anh đứng ngay sát cạnh , dáng vẻ thanh tịnh tuyệt đối, đưa đôi mắt tĩnh lặng nhìn tôi .

Không khí ngày một thêm lạnh…

Tôi hít thật sâu một hơi, tay vô thức rời khỏi bàn phím , e dè mở miệng :

– Anh Duy Phong mới vào đây à ?

Anh gật đầu, vẻ mặt vẫn lạnh lẽo không cảm xúc, mắt lướt thoángqua màn hình máy tính.

Nào là khí thế, nào là lòng căm thù mạnh liệt lúc nãy bay đi đâu mất.

Tôi cắn môi , nhẹ giọng :

– Em chỉ đang nói chuyện linh tinh với Trúc Vũ. Anh đừng để ý gì nhé ?

Ánh mắt anh lóe lên những điểm kì lạ, im lặng đặt ly kem hạnh nhân trước mặt tôi, giọng trầm lạnh :

– Em quên .

– À , vâng.

Tôi hơi thả lòng người một chút.

Anh mới đến , có lẽ là vẫn chưa thấy gì và cũng không hiểu gì đâu.

Mà với lại anh cũng không để lộ thái độ gì cả, chắc chắn là anh không để ý rồi.

Anh tiện đường nên ghé qua đưa kem cho tôi thôi mà…

Nhưng hoàn toạn ngược lại với dự đoán của tôi, anh không rời khỏi mà đột nhiên cúi người nhấc tôi lên, ngồi vào chiếc ghế đấy sau đó đặt tôi lên hai chân.

Tôi vừa ngạc nhiên lại cả thêm sửng sốt trước loạt hành động bất ngờ của anh.

Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau, hơi thở nam tính khiến tim tôi đập loạn nhịp.

Để tránh né cảm giác bất ổn đang được thể hiện rõ rệt nên tôi cố gắng giữ bình tĩnh.

Định chào Trúc Vũ một tiếng rồi chuồn lẹ thì màn hình hiện lên dòng chữ to đoành của Vũ .

Vũ Vũ : Vy Anh, anh Duy Phong với cậu đến đâu rồi nhỉ ?

Tôi ngửi thấy mùi đen tối nhưng chưa kịp ngăn chặn thì…

Vũ Vũ : Nắm tay, ôm , hôn ? Làm tất cả rồi đúng không ?

Hự ! Biết ngay mà !

Là câu hỏi không thể đen tối hơn !

Tôi đưa tay với lấy bàn phím…

Kem Bebe : Ừ.

– …

Vũ à Vũ à, đó không phải là tớ trả lời cậu đâu …

Vũ à Vũ à…

Tôi không ngừng than thầm …cầu mong cho Trúc Vũ đừng nói gì thêm…

Nhưng mà ….

Thật không may !

God lúc nào cũng rất rất biến thái !

Vũ Vũ : Á ! Haha, biết ngay mà. Anh Duy Phong làm sao để cậu thoát. Còn gì nữa không Vy Anh ?

Kem Bebe : Ngủ chung .

– …

Tôi đánh rơi nhịp thở, tim đánh rơi nhịp đập.

Đầu choáng mạnh như bị ai đó giáng mạnh một cú !

Tôi mở to mắt, nhì chăm chăm vào người vừa viết ra câu ấy.

Cũng không còn thấy Trúc Vũ nói gì thêm…

Có lẽ…té ghế rồi…

Vẻ mặt anh rất đỗi thản nhiên , nhanh chóng thoát nick giúp tôi, nhanh chóng tắt máy.

Căn phòng phút chốc trở nên thật yên tĩnh.

Chỉ còn lại thứ ánh sáng xanh dịu phát ra từ chiếc đèn ngủ trên bàn.

Tôi được anh đặt trên giường, vẫn tròn mắt nhìn anh không dứt, rất lâu mà vẫn không thốt nên lời …

Tôi nói xấu anh cả buổi đầy khí thế vậy mà cuối cùng chỉ hai từ ngắn gọn, tôi đã bị anh hạ gục hoàn toàn…

Anh ngồi bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt đầy tia cười :

– Ngủ đi !

Tôi bật dậy, vẻ mặt đầy khổ sở :

– Anh có biết lúc nãy anh vừa nói gì không ?

Cho dù anh ấy có thù hằn như thế nào thì cũng khô