Snack's 1967
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327691

Bình chọn: 10.00/10/769 lượt.

ật bực mình mà, ngày nào cũng dậy vào tầm này quen rồi nên dù không có báo thức, Vy Anh vẫn tỉnh vào đúng giờ này !

Cô thở dài, , bỗng có ánh sáng xanh phát ra từ một vật ngay gần kề giường.

Vy Anh nhìn kĩ thì phát hiện ra đây là chiếc điện thoại đen của anh !

Đang có cuộc gọi đến, vì để chế độ im lặng nên không có chuông phát ra.

Duy Phong vẫn đang ngủ say nên Vy Anh đành cầm lấy điện thoại nghe máy .

Cô chưa biết nên chào hỏi thế nào thì đã có một giọng nam vang lên một cách khô khốc :

– Thủ lĩnh, ngày mai sẽ tử hình Phạm Trường Doãn !

Vy Anh chết lặng , đầu cô truyền đến một cơn đau buốt, cô hoảng loạn hét lên :

– Không được !

– Sao vậy ? – Duy Phong nghiêng người lấy đi chiếc máy đen từ tay Vy Anh.

– Em …- Vy Anh ngơ ngác, cô không hiểu tại sao mình lại như thế. Chỉ có cảm giác Phạm Trường Doãn kia rất quen thuộc với cô. Vẻ mặt Vy Anh bỗnh trở nên trắng bệch, cô sợ hãi chui vào chăn ôm chầm lấy anh.

Duy Phong ôm lại cô để trấn an.

Nhịp thở Vy Anh dần đều đặn hơn, cô e dè lên tiếng :

– Anh …tại sao phải tử hình người ta ?

– Gì cơ ? – Duy Phong nhíu mày rồi à lên một tiếng. – Người đó đáng bị như thế !

– Người đó làm gì à – Vy Anh có chút lạnh người, cô đang run rẩy.

– Sợ anh ? – Duy Phong siết chặt eo cô với đôi mắt tĩnh lặng . – Hoàng Vy Anh ! Anh có làm bất kì điều gì cũng sẽ không chạm vào em.

Vy Anh căng thẳng , không nhìn anh :

– Em biết. Nhưng mà …nhất định phải tử hình à ?

Duy Phong gật đầu, ánh mắt đầy kiên định.

– Anh Duy Phong, em sợ thật đấy. – Vy Anh hôn lên má anh – Anh đừng như thế ! Có gì bỏ qua được không ? Em không muốn anh tàn nhẫn đâu Duy Phong bất trị ạ !

Duy Phong cười nhẹ, tựa đầu lên mái tóc mềm của cô :

– Vy Anh, em chỉ cần ngoan ngoãn ở bên anh.

– Nhưng …anh như thế …em …sợ đấy.

– Xin lỗi em. – Duy Phong ngồi dậy mở cửa sổ rồi ném thẳng điện thoại đen ra ngoài , nhìn cô – Chuyện này kết thúc nhé !

– Có phải anh có rất nhiều bí mật không ? – Vy Anh ôm anh từ phía sau – Em hình như biết rất ít về anh ! Có thể nói cho em một chút không ?

– Được.

– Black Company làm gì vậy ?

– Em thấy họ chưa ?

– Thấy mỗi anh ! – Vy Anh ôm anh rất chặt – À, còn lần ở siêu thị ! Cao ráo này ,à hình như đẹp trai lắm ! Rất giống siêu sao ! Trang phục của họ là màu đen từ đầu đến cuối !

Duy Phong quay người lại cắn lấy môi cô :

– B.C là những người cuồng màu đen.

– Anh …không gạt em chứ ? – Vy Anh nhìn anh không chớp mắt.

– Ừ. Gạt em đấy ! – Duy Phong phá lên cười.

– Hoàng Duy Phong ! Anh có chịu nghiêm túc không ! Em thật sự rất muốn biết !

– Được rồi ! – Duy Phong kéo tay cô áp vào má mình – B.C anh lập ra để bảo vệ gia đình anh. Và bây giờ là bảo vệ cưng !

Vy Anh rùng mình, cô ngay lập tức nằm xuống giường, vùi mặt vào gối như chưa nghe thấy gì cả !

– Anh Duy Phong, anh có …đánh nhau không ? – Vy Anh hỏi như vậy là vì anh có đôi lúc trông như muốn …giết người !

– Không ! – Duy Phong thản nhiên đáp .

Vy Anh Vy Anh thở ra đầy nhẹ nhõm . Duy Phong của cô không dính tới bạo lực !

– Thế anh có bị ai đánh chưa ?

– Nhiều rồi .

Vy Anh lập tức bật ngay dây, lay mạnh anh :

– Ai dám đánh anh hả !Tại sao anh có B.C còn để người ta đánh hả ? Anh có đau không ? Quá đáng ! Người nào mà láo như thế !

– Em đấy. – Ánh mắt Duy Phong đầy ma mãnh.

Vy Anh nín bặt một lúc rồi lay tay anh :

– Người đó là nông nổi ! Anh hãy tha thứ cho người đó nhé ! Nhé Hoàng Duy Phong vĩ đại !

Duy Phong ừ hử một tiếng rồi đột nhiên cúi đầu sát với cô và nhắm mắt lại :

– Người đó bồi thường nhé !

Vy Anh nhăn mặt rồi cắn mạnh lên môi anh, sau đó trốn vào chăn.

– Em ngủ nhé ! Mệt thật đấy !

– Ừ, ngủ ngon !

– Anh …Phạm Trường Doãn …

– Sẽ không tử hình. – Duy Phong kéo cô ra , cắn lại cô – Yêu em !

– Em cũng …này, anh …anh đang làm gì vậy ! – Vy Anh hoảng hốt khi tay anh đang cởi áo khoác của cô ra.

– Anh làm gì hả ? – Vy Anh hét ầm lên, cô đẩy Duy Phong ra.

– Đừng ồn ! – Anh vứt hẳn chiếc áo khoác mỏng xuống sàn rồi nhìn cô …cười quỉ mị.

Vy Anh hoảng hốt lấy tay che ngực, nói năng không rõ ràng :

– Anh …anh định làm …gì gì đó với em hả ! Em cấm anh !

Duy Phong nhướn mày rồi tay anh vuốt nhẹ má cô :

– Tại sao cấm ?

Vy Anh nín thở, cầm gối ném vào người anh :

– Đồ sở khanh !

Duy Phong tiến sát lại gần cô, gương mặt điển trai của anh mang theo sự mờ ám cận kề với môi cô, anh lại cười , thì thầm :

– Thế có phải là anh nên làm gì gì đó với em không ?

Vy Anh như sắp khóc, cô căng thẳng đến mức bấu lấy ga giường nhưng vẫn cao giọng :

– Em …không sợ đâu ! Em sẽ…giết anh nếu anh làm thế với em !

Duy Phong nhét cô vào chăn :

– Em lạnh thật ! – Rồi anh nheo mắt – Nếu em thích thì cứ làm gì gì đó với anh. – Một nụ hôn đặt lên chóp mũi cô,anh thì thầm – Anh tự nguyện.

Vy Anh muốn cắn lưỡi, cô đập mặt vào gối giả vờ ngủ vùi rồi …ngủ thật.

Duy Phong lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, Vy Anh kê đầu lên tay anh, rất thích dụi dụi vào ngực anh và ôm anh thật chặt . Duy Phong cẩn thận lấy ra chiếc điện thoại đen còn nằm dưới gối , từng âm sắc lạnh vang lên :

– Đưa ông ta v