và hoảng hốt.
Trên bãi biển trống trải, 4 người quì rạp dưới đất, họ đều cúi gằm mặt, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra.
Xung quanh là đoàn người trong trang phục màu đen , những chiếc khuy hiệu B.C bí ẩn ánh lên trong những tinh thể nắng.
Có hơi thể bị tắc nghẹn, có hơi thở dồn dập, có hơi thở nhè nhẹ, có hơi thở lạnh lẽo…
Duy Phong đứng trên bãi biển, gió đưa vạt áo đen của anh tung bay , thứ uy quyền toát ra từ anh mang theo sự tàn nhẫn. Anh nhẹ nhàng xoay Vy Anh lại đối diện với mình, dáng mỏng manh của cô nằm gọn trong vong ôm của anh, đôi mắt vẫn chỉ một ánh nhìn đờ đẫn.
– Đã là một tuần. Em vẫn không chịu về bên anh ? – Duy Phong cười nhạt, làn sương mờ mịt bao quanh đáy mắt sâu hun hút, những âm từ sắc lạnh vang lên giữa không khí ngộp nắng – Tôi sẽ-giết-tất-cả-bọn-chúng !
Duy Phong rời khỏi cô, tiếng nhấc chân lạnh lùng và dứt khoát vùi trên cát.
Vy Anh ngơ ngác nhìn theo anh…
Hoài Thanh kinh khiếp khi thấy anh đang hướng về phía mình với dáng vẻ đáng sợ, miệng bà không thể la hét hay cầu xin bởi đã bị băng dán bịt chặt lại, đồng tử bà căng ra.Bà không ngờ quá khứ lại có ngày được lật giở, tội lỗi bà phải trả.
Nơi ngực áo Duy Phong có chiếc khuy hiệu B.C bằng vàng, gió không thể chạm tới, nắng không thể chiếu vào vật thể ma quái đó.
Anh nhấc tay, chĩa khẩu súng vào bà ta, sự thù hận của anh được thể hiện qua cú siết mạnh còi súng.
Pằng ! Đạn xé toạc không khí và xuyên thằng vào Hoài Thanh. Bà ta ngã nhoài , vùng cát quanh đó nhanh chóng chuyển sang màu đỏ, máu tươi từ thân bà ta trào ra.
Những hơi thở bị kìm lại và ghì chặt trong cổ họng, những ánh mắt kinh hoảng và tuyệt vọng.
Hoài Thanh nằm bất tỉnh trong vũng máu…chỉ với một tích tắc ngắn ngủi, khung cảnh đã nhuốm màu máu.
Duy Phong dịch tay về phía Hoài Mai…Không chút do dự …
Pằng !
Có ánh nhìn thẫn thờ đột nhiên sáng lên những tia mờ mịt, Vy Anh vô thức bám lấy chiếc váy trắng, đôi vai cô đang run rẩy.
Phạm Trường Doãn nhìn Vy Anh cô thật lâu rồi nhắm nghiền mắt, chờ bàn tay Thần Chết lôi xuống địa ngục. Suốt mười năm qua, ông luôn phải sống trong nỗi lo sợ nơm nớp. Từng mẩu ký ức luôn hiện ra thật rõ rệt, đan xen vào hiện tại của ông và cả vào những giấc mơ. Tội ác mà ông gây ra là không thể nào xóa bỏ.
Đây chính là sự giải thoát cho ông ! Phạm Trường Doãn mỉm cười mãn nguyện.
Duy Phong đột nhiên tiến lại gần và dí sát họng súng vào trung tâm trán của ông.
Hoài Vân đau đớn , cô khóc thét, tay bóp những nắm cát vụn.
Những điệp viên của B.C rơi vào trầm mặc…Viên đạn này nếu bay ra khỏi họng súng , thì một sinh mạng sẽ thật sự bị cướp đi…
Biển cả đem sóng phủ lấy bãi cát, vị mặn theo gió dâng lên thật nồng .
Duy Phong nhếch miệng, ngón trở đặt nơi còi súng chuẩn bị dùng lực…bỗng … tiếng gào thét đau đớn vang khắp bãi biển :
– Anh Duy Phong ! Không được !
Dáng người cao lớn khựng lại, chiếc súng trong tay anh rơi xuống. Trên gương mặt tối tăm hiện lên một tia cười. Ngay khi anh quay người liền chạm phải đôi mắt sợ sệt của Vy Anh …và đôi chân nhỏ nhắn ngã xuống …
Sau cuộc thanh trừng ở bãi biển, Vy Anh đã hôn mê suốt một tuần liền, dù mất đi ý thức nhưng cô vẫn luôn cảm nhận được khối ấm áp truyền đế bởi cô nắm lấy tay Duy Phong rất chặt.
Anh vẫn thế, lặng lẽ ngắm cô ngủ, lặng lẽ hôn cô nhưng dáng vẻ đã không còn chơi với như trước, bởi anh biết cô đã được đánh thức dù bằng cách thức tàn nhẫn !
Vy Anh chìm trong giấc ngủ rất sâu, quá khức tiếp hiện tại xuyên suốt trong từng giấc mơ và cơ quan cảm giác của cô đã dậy lên bởi những nỗi đau, những hạnh phúc, những thât vọng, nhưng khổ sở…những vị cảm xúc trộn lẫn.
Cô thấy một bé con mặc chiếc váy xanh dương co ro nơi góc căn nhà gỗ tối tăm, ngày ngày kể chuyện thật vui với gấu heo.
Thấy người phụ nữ mang đôi mắt buồn buồn dõi theo cô..
Cô cảm nhận được nỗi đau và màu đen vô tận khiết cô tê dại theo từng ngày.
Rồi cô thấy một cô gái giàu năng lượng luôn cười, một người đàn ông cương nghị luôn cưng chiều cô gái, một người phụ nữ có đôi mắt ấm áp luôn dõi theo hai bố con…
Cô thấy bão yêu thương đang ụp lấy tim cô …
“ Bé con …“
Giọng trầm lạnh của ai đó len lỏi và ăn sâu vào tiềm thức của cô , khơi dậy mọi cảm giác đã tê liệt của cô.
Ngày thứ 9…
Vy Anh tỉnh dậy, tia nắng gắt đâm thẳng vào mắt khiến cô muốn lấy tay chụp lại hàng mi chói chang nhưng tay cô không thể nào di dịch được.
Cô nhìn xuống và bắt gặp những ngón tay lạnh lẽo đan khít vào tay cô. Vy Anh cười yếu ớt, đôi mắt to tròn của cô đã trở nên thật sâu, nhìn đăm đăm vào người đang gục trên giường.
Cô đưa tay còn lại chạm vào gương mặt điển trai, chạm vào từng đường nét hoàn mĩ rồi chợt…tay cô bị gỡ ra và cô bị Duy Phong ôm ghì lấy. Anh siết thật chặt vòng ôm, muốn đem cô hòa lẫn vào anh, muốn chiếm lấy từng hơi thở đau khổ của cô.
– Dậy rồi à ? – Anh nhẹ nhàng hỏi, giọng nói bị tắc nghẹn.
Vy Anh lẳng lặng gật đầu, nhịp tim của cô thật hỗn loạn.
Chiều hè man mát , hương thơm trong lành căng tràn khắp không gian.
Trên chiếc xích đu gỗ nhỏ, Vy Anh ngắm nhìn những ngọn cỏ ba lá đang đung đưa trước
