lúc nào.
Cô lao nhanh vào đại sảnh và lại nhận được câu nói quen thuộc.
“ Xin lỗi, chủ tịch hiện rất bận . Tầng 10 không thể vào được ! ”
Vy Anh tìm đến chỗ bậu đá bao quanh bồn hoa và ngồi phịch xuống, nước mắt lặng lẽ rơi.
Lại ấu trĩ nữa rồi ! Cô cứ lì lợm, bướng bỉnh tìm đến anh bởi luôn nghĩ anh vẫn sẽ tha lỗi cho cô như bao lần.
Cô ngu ngốc, tin tưởng tuyệt đối là ngoài cô ra, anh không cho bất kì ai một cơ hội nào.
Thật ngu xuẩn ! Anh đã nói rõ ràng là quên cô rồi, kết thúc rồi …Còn chạy đến đây làm gì !
Vy Anh khóc nấc lên, mọi uất nghẹn hoá nước mắt rời khỏi cô, chẳng màng đến những ánh nhìn về phía mình, cô gục đầu vào chân và nấc lên hàng tràng dài. Thứ nước mặn bắn ra từ mắt như dần rút đi tinh thần vốn đã kiệt quệ của cô.
Điện thoại reo, cô không ngần ngại mà ấn nút nghe và hét lên :
– Bùi Quang, mau đến đón em !
Vy Anh dứt lời liền tháo tung sim điện thoại, vứt sạch vào lề đường rồi tiếp tục khóc nức nở , đơn độc và tội nghiệp như bị bỏ rơi.
Bước chân Duy Phong khựng lại, nắm tay anh siết chặt, ánh mắt da diết hôn sâu vào những giọt lệ của cô rồi lặng lẽ quay trở vào bên trong.
Đã quyết định thả cô ra thì phải chấp nhận việc cô chọn ai khác như lẽ tự nhiên.
***
– Có khó uống lắm không nhỉ ? – Vy Anh chần chừ nhìn vào lon bia mà Bùi Quang đã mở sẵn cho mình.
– Đối với em thì một giọt cũng khó – Bùi Quang ngồi trên môtô, chân đặt lên thành cầu, vứt một lon bia rỗng xuống sông.
– Anh không biết bảo vệ môi trường à ? – Vy Anh cau mày, rồi chợt tay đưa lon bia lên cao, ngửa cổ lên nhìn trời , hít vào thở ra thật mạnh – God, thiên sứ mà dùng chất cồn có bị phạt không ?
Bùi Quang cốc mạnh vào trán cô :
– Chưa uống mà say rồi à ?
Vy Anh phá lên cười, bạo dạn dốc thẳng lon bia vào miệng.
– Trời ạ ! Đầu đất, đó không phải trà sữa – Bùi Quang giằng tay cô ra, giật phăng lon bia .
Vy Anh im lặng rồi đột nhiên cắn chặt môi rất căng thẳng :
– Cho em mượn điện thoại !
Cầm lấy di động Bùi Quang đưa, Vy Anh rơi vào trầm mặc. Sắc mặt nhợt nhạt, nhiều đắn đo, nhiều đau xót. Ánh đèn đường quết vàng lên làn da xanh xao của cô.
Vy Anh ấn một dãy số, mắt cô nhoè đi, thu vào tầm nhìn những lấp lánh của bầu trời dày sao.
Từng hồi chuông vang lên khiến máu cô như ngừng lưu thông, người lạnh ngắt và cứng ngắc.
Bùi Quang thở dài, lắc lắc lon bia vừa nãy.
Có giọng trầm lạnh thật khô khốc phát ra :
– Sao ?
Vy Anh nín thở rồi nhẹ nhàng đáp :
– Em, Vy Anh đây ! Chỉ một phút thôi, anh làm ơn đừng ngắt máy !
Một khoảng lặng kéo tới, tĩnh mịch màn đêm và ghìm chặt những hơi thở.
Vy Anh ghì môi mình, mắt to tròn nhưng chỉ chứa màu ảm đạm.
– Còn 40 giây ! – Duy Phong lạnh nhạt nhắc nhở.
Vy Anh tốn thêm 10 giây thẫn thờ rồi nghẹn giọng :
– Em hết sạch cơ hội rồi phải không ? – cô nén tiếng nấc, không muốn mình quá yếu đuối trước anh – Em xin lỗi ! Em biết rồi, sẽ không xuất hiện và gây khó chịu cho anh nữa. Nhưng anh về nhà đi, mọi người rất nhớ anh. Em sẽ đi nơi khác nên anh không phải nhìn thấy em đâu ! Anh cũng đừng ghét em đến nỗi ngay cả điện thoại em cũng không nhận, tầng 10 không cho em vào. Anh có thể xem em là con chú Duy Thức, em họ anh mà bớt ghét em không ?
– Còn 2 giây !
– Em yêu anh !
Máy chỉ còn lại tiếng tút dài, Vy Anh cười yếu ớt trả máy cho Bùi Quang.
– Này xe ôm, em muốn về !
Bùi Quang nghiến răng cốc hẳn vài cái vào đầu cô :
– Đầu đất !
Vy Anh cúi gằm mặt đi nhanh lên tầng, tránh ánh mắt đầy thắc mắc của bố mẹ và ông bà Hoàng . Vì đi quá vội nên cô đã đâm sầm vào người đang đút tay vào túi đi xuống.
Ngay lập tức, cô lấy tay che mặt rồi vội vã chạy qua người anh.
Duy Phong thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi vào bàn ăn tối.
Trong căn phòng có những bức tường được phối màu tươi sáng, Vy Anh lục tìm chiếc túi du lịch thật lớn rồi nhét quần áo và vài đồ dùng cần thiết vào.
Tay thoăn thoắt còn đầu xoay quanh suy nghĩ liệu lúc nãy, anh có nhìn thấy cô không, mặc dù che mặt đi rồi nhưng có lẽ anh vẫn ghét lắm !
Vy Anh nhìn những con gấu bông mà tiếc ngẩn, không tìm ra cách để mang hết đi. Cô bắt đầu gom hết sách vở cho vào một túi lớn, chiếc laptop thì bỏ vào túi xách tay.
Xong hành lí, cô xếp hết gấu bông lên giường rồi trùm chăn lên, để bụi không bám vào.
Cô tưới nước cho những chậu hoa nhỏ và gỡ tất cả những bức ảnh của cô và anh nhét dưới đáy túi du lịch. Làm hết mọi việc , cô khệ nệ tay xách tay mang một đống đồ ra khỏi phòng.
Vừa quay người, cô lập tức nín thở khi chạm phải một ánh mắt sắc lạnh.
– Đi vội thế ? – Duy Phong nhếch hờ môi, vẻ truy bức hơn là đặt câu hỏi.
Vy Anh mím chặt môi, cô liên tục chớp chớp mắt.
– Đi đâu ?
– Em …về cô nhi viện.
– Nơi đó đâu có đại học ?
– Em …học xong 12 rồi sẽ sang Pháp.
– Ừ.
Vy Anh không kìm được mà để mình nấc lên một tiếng. Chợt nhớ ra điều gì đó, cô tìm tìm trong túi áo , e dè bước về phía anh, giơ lòng bàn tay ra.
– Anh Duy Phong, trả anh này.
Duy Phong cười nhạt nhìn cỏ ba lá đang loé sáng , anh nhướn mày , giọng trầm lạnh lẽo :
– Còn gì nữa ?
Vy Anh bối rối, cô nghĩ một lúc rồi nghiến răng, tút chiếc