XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326991

Bình chọn: 9.5.00/10/699 lượt.

ép :

– Em lấy gì để cầu hôn tôi ?

Vy Anh bối rối quay mặt đi nơi khác, cô nói như lầm bầm :

– Anh khô khan lắm mà, sai lại đòi hỏi những điều lãng mạn kia ? Bây giờ thì không thể ! Hoa , nhẫn em đều không có !

Là cô đang giận dỗi …là cô đang ám chỉ màn cầu hôn như ép người của anh …

Duy Phong làm ra vẻ đắn đo , bóng tối che lấp đi nét cười tinh quái đang ẩn hiện trên môi :

– Cho em một cơ hội để suy nghĩ. Lời cầu hôn của em, tôi sẽ chỉ đồng ý với điều kiện – giọng anh trầm xuống – ngay khi em tốt nghiệp, đám cưới sẽ diễn ra.

***

Theo dọc hành lang học viện báo chí, Minh Thư bị vây bởi vài ba chàng trai . Họ giúp cô cầm túi, dúi vào tay cô những hộp quà.

Minh Thư lầm bầm vài câu nguyền rủa . Lũ mê gái này , cớ gì lại biết ngày sinh nhật của cô !

– Tránh ra ! Mấy người thật phiền phức đấy ! – Minh Thư cau có ra mặt nhưng lại càng khiến lũ biến thái ấy thích thú hơn.

Có tên đặt tay lên vai cô, có tên rỉ vào tai cô những lời đường mật …

Minh Thư phát hoảng giằng mạnh tay rồi giáng thẳng vào một tên đang có ý định động chạm vào cô. Chúng cậy thế là sinh viên khóa trên đây mà !

– Mẹ kiếp ! Con ranh này ! – Tên kia đẩy mạnh cô vào tường, khuôn mặt ghê gớm tiến sát gần cô …

Minh Thư kinh hoảng nhưng vẫn trừng mắt nhìn hắn, nếu dám hôn cô, cô sẽ cắn đứt lưỡi hắn !

Bỗng …một cánh tay nắm lấy đầu tên đó lôi ra …

Bùi Quang thở dồn dập, nắm đấm của anh bồi liên tiếp vào mặt hắn.

Rồi đến thứ hai …tên thứ ba …

– Đủ rồi đấy ! – Minh Thư kéo Bùi Quang ra và gắt lên.

Bùi Quang nhìn khắp người cô một lượt :

– Sang đại học kinh tế với tôi đi !

– Thần kinh à ? Việc gì tôi phải sang đó ? – Minh Thư dứ dứ nắm đấm về phía ba tên đang bỏ chạy.

– Đó là ước muốn của em mà ! Nếu vì tôi mà em thế này thì tôi sẽ rời khỏi trường đó, ok ? – Bùi Quang ngả người vào tường, hạ giọng vừa đề nghị vừa ép buộc.

– Anh buồn cười thật đấy ! Tôi thì liên quan gì tới anh hả ?

– Người lớn cả rồi ! Giải quyết mọi chuyện rõ ràng đi ! Em đừng có cái kiểu giận dỗi trẻ con như Vy Anh thế !

Minh Thư đột nhiên hét lớn :

– Đồ chết bầm ! Tôi mà thèm giận à !

Bùi Quang nén cơn bực mình, anh rất nghiêm túc đáp :

– Thời gian qua, tôi xin lỗi vì lấy em ra để diễn trò trước Vy Anh !

Minh Thư đến đứng cạnh bên Bùi Quang, hàng mi cụp xuống che đi đôi mắt buồn buồn :

– Anh không muốn cô nhóc ấy áy náy vì đã từ chối anh chứ gì ? Nhóc ấy hạnh phúc thật !

Chẳng cần ban cho anh tình yêu mà cũng nhận được nhiều như thế !

Bùi Quang đưa mắt nhìn lơ đãng :

– Vy Anh là hơi thở của anh.

– Đồ chết bầm này ! Anh gặp tôi để tương tư như thế à ? Anh thừa biết là tôi như thế nào với anh mà ? – Minh Thư ném túi xách,ngồi phệt xuống, cô thẳng thắn lải nhải – Buồn cười thật đấy ! Tôi biết anh chỉ đem tôi ra để diễn trò trước Vy Anh vậy mà còn hùa theo ! Là tôi thích anh, thích ngay từ cái lần anh phá máy ghi âm của tôi. Đến bây giờ là yêu anh. Là yêu đấy !

Bùi Quang cười nhạt …Anh và cô đều giống nhau …

Biết rõ người ấy không dành tình yêu cho mình nhưng vẫn sẵn sàng đi những bước âm thầm bên người ấy…

– Minh Thư, anh thích em nhưng …

– Tình cảm ấy không lớn bằng một góc mà anh đối với Vy Anh ! Vy Anh là hơi thở nên không thể thiếu đi được. – Minh Thư chặn trước lời anh, môi cô mím chặt, cánh mũi phập phồng – Cho nên, em hãy quên anh đi !

Bùi Quang cười phá lên, anh vỗ tay bốp bốp :

– Hay đấy ! Có điều anh không định nói những lời đó.

Minh Thư chép miệng một cái :

– Hay là thế này ! Anh xin lỗi, anh không xứng đáng với em. Hãy tìm một người khác, người mà không có tóc vàng choé, tính tình dị hợm và khinh đời như anh ! Là thế chứ gì ?

Bùi Quang ho liên tục :

– Rất nhiều gái muốn chết vì anh – tay anh gỡ chiếc khuyên tai nhỏ ra và đưa cho cô – Xem như lời hứa hẹn ! Hơi thở không thể mất đi nhưng có thể nén lại được.

Minh Thư nắm chặt vật đang loé sáng kia lên, cô xúc động nhưng vẫn đanh giọng :

– Thôi không cần ! Em sợ anh sẽ tắt thở ! – Cô đứng bật dậy, giúp anh đeo lại và tiện thể hôn nhẹ vào má anh – Nếu Vy Anh là hơi thở, em sẽ là cái nháy mắt !

Mỗi người đều chưa đến 5 giây thì sẽ phải nháy mắt một lần …

Hơi thở và nháy mắt sẽ cùng tồn tại …

Bùi Quang từ từ ôm lấy Minh Thư :

– Sẽ không giận nếu anh quan tâm và chăm sóc đặc biệt Vy Anh chứ ?

– Em sẽ cùng anh lo cho nhóc ấy !

– Sẽ không giận nếu anh ngủ mà gọi tên Vy Anh chứ ?

– Em sẽ thức anh dậy và bắt anh gọi 100 lần tên em.

– Sẽ không giận nếu anh cứ một phút lại nhắc đến Vy Anh ?

– Em sẽ bịt tai lại và viết tên em lên trán anh !

– Sẽ không giận nếu…

– Đủ rồi nhé đồ chết bầm !

– Kìa, em đang giận !

– Không phải, anh ôm chặt quá ! Thật khó thở ! – Minh Thư thoát ra khỏi Bùi Quang, cô ho sặc. Người này quá dã man, cũng may anh ta chỉ thích cô nếu không cô sẽ bẹp dí !

Bùi Quang khoanh tay lại, anh nghiêm mặt :

– Không được gọi anh là đồ chết bầm !

Minh Thư vênh mặt, tính cô vốn gan lì, càng dọa cô lại càng không sợ …

– Đồ chết bầm !

Ánh mắt Bùi Quang bỗng trở nên đôi chút tinh ranh :

– Tôi sẽ tặng em thứ này nếu em làm vừa lòng tôi – Anh rút từ túi quần ra một tờ gi