ặt.
– Em không có đồ để thay !
Đẩy cô nàng vào trong, Duy Phong nhờ nhân viên mua vài bộ đúng size ai đó nhưng đã thật lâu rồi mà vẫn chưa thấy ai đó ra.
– Vy Anh, làm gì thế ?
– Kệ em mà. Anh đừng quan tâm !
Chưa cần hỏi câu thứ 2, Duy Phong đã nhận ra vấn đề. Đến “ ngày ” của cô rồi …
Đích thân anh tự đi mua và đưa cho cô.
Vy Anh chỉ muốn chết quách cho xong, ai đời lại để anh tham gia vào chuyện con gái thế này …
Vừa thấy cô vợ nhỏ bước ra, Duy Phong đã cười tinh quái.
– Không sao chứ ?
Cô vợ nhỏ làm như không nghe thấy, mắt nhìn trần nhà đăm đăm.
– Lại đây !
Vẫn nhìn trần nhà nhưng chân bước …
Rầm !!!
Duy Phong không cười mặc dù cô vợ nhỏ ngớ ngẩn tới nỗi để trượt chân vì đôi dép ướt.
– Em sao thế ?
Duy Phong đợi cô vợ nhỏ tới gần rồi truy hỏi . Rõ ràng cô có biểu hiện rất lạ mỗi khi bị anh tóm lấy những điều riêng tư.
Vy Anh miễn cưỡng ngồi lên chân anh, cáu bẳn :
– Anh kệ em. Sao anh cứ biết hết như thế ! – giọng đột ngột nhỏ hẳn lại – Em ngượng lắm !
***
Chưa qua 8 giờ tối, trời còn nóng bức.
Duy Phong đội mũ bảo hiểm cho Vy Anh rồi đặt cô ngồi trên mô-tô đen.
Cô vợ nhỏ có chút thích thú bám chặt lưng anh, tựa má vào áo khoác da mát lạnh của anh, cười.
– Em sẵn sàng rồi đây ! Mình đi thôi.
Duy Phong uh huh một tiếng …chiếc mô tô đen như viên đạn bắn khỏi họng súng, lao vút xuyên màn đêm.
Thấy cô vợ nhỏ bấu chặt người anh, Duy Phong giảm tốc độ, cho xe lướt qua những khu phố.
Anh muốn để cô hóng mát, nếu không cô sẽ đâm ra cáu bẳn mất.
Tính cô vốn đã hay giận dỗi, giờ còn trong những ngày ấy thì hẳn là cô vô cùng bức bối nếu cứ mãi ở nhà xem hoạt hình.
– Oa, thích thật. Cứ như em đang đi tàu lượn siêu tốc này !
Vy Anh cười thành tiếng rồi bỗng ghì áo anh lại khi thấy một đôi tình nhân đang ngang nhiên âu yếm nhau giữa đường vắng .
Cô đột nhiên mất hứng với cảnh tượng này nên giục anh về.
Lúc sắp về biệt thự, cô lại than đói, buộc anh phải quay ra trung tâm thành phố, rẽ vào quán ăn nhỏ có chủ quán là bạn học ngày trước của bà Diệp.
Khá lắm chuyện !
– Hai đứa khi nào sinh em bé đây. Có con sớm tuy là mệt một chút nhưng vui. Vợ chồng trẻ, con non nữa thì thuận lợi mọi đường.
Vy Anh đỏ bừng mặt , ấp úng :
– Không…ạ. Cháu còn học mà !
– Học gì mà học. Chồng kiếm thừa tiền rồi còn gì. Con gái là chăm lo gia đình chứ !
Chủ quán luyên thuyên với chỉ mình Vy Anh vì người nào đó luôn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc.
Cô vợ nhỏ lườm anh , vì đói nên cô từ chối khéo cuộc trò chuyện để ăn.
Lúc người chủ quán sắp rời đi, còn thở dài lắc đầu :
– Thanh niên thời nay chỉ được cái yêu sớm , lập gia đình sớm !
Vy Anh lẳng lặng gặm cánh gà, thấy buồn bực trong lòng.
***
Gần 12 giờ, cô vợ nhỏ cứ mở to mắt, phàn nàn về việc ai cũng bảo cô là lấy chồng quá sớm.
– Trúc Vũ ra trường mới kết hôn với Mạnh Vũ kia kìa !
– Ừ, ngủ đi, em mệt đấy.
Duy Phong nằm cách cô vợ nhỏ ra một khoảng, sợ cô lại la toáng nếu anh ôm.
Qua nhiều lần, anh rút ra kinh ngiệm là không nên chạm vào người Vy Anh vào những ngày cô dính phải chuyện con gái.
Cô vợ nhỏ đột nhiên tự động leo lên người anh, rầu rĩ :
– Giá như anh để em học hành xong, ổn định nghề nghiệp đã nhỉ !
Duy Phong im lặng, anh có vẻ đã rất bực.
Cô vợ nhỏ thấy thế liền chuyển chủ đề :
– Sau này Mạnh Vũ và Trúc Vũ có con. Em nên đặt tên cho bé là gì nhỉ ?
Duy Phong vẫn im lặng …
Cô vợ nhỏ cắn nhẹ vào môi anh :
– Duy Phong vĩ đại của em thử đặt nhé !
Người nào đó lười biếng đáp :
– Mạnh Vũ, Trúc Vũ thì tên con là Vũ Trụ.
5.Ngoại Truyện : Anh hay Rin ?
Tháo hẳn chiếc head phones ra để âm nhạc thổi bùng không gian im lìm của căn phòng rộng lớn, Vy Anh phấn khích nhảy nhảy trên giường nệm .
Cô đang bấn loạn vì album mới của Rin đây !
Bài nào bài nấy chất không chịu được, vừa nghe đã nghiện như thể bị thôi miên.
– Aaaaa, Rin ơi, anh làm em phát điên mất !
Vy Anh ôm con gấu heo, lăn một vòng trên giường rồi dán đôi mắt mê mẩn vào lap top để xem MV của Rin.
Chợt, di động của cô nhóc reo vang giai điệu Lolli quen thuộc đúng vào lúc Vy Anh tập trung nhất.
Cô nhóc miễn cưỡng nghe máy, giọng bực bội :
– Gì nào Best CEO ?
– Em đâu ?
– Em ở nhà ! Em sẽ không tới công ty ! Tối gặp lại anh sau !
Vy Anh nhanh chóng tắt máy, cô không thích bị gián đoạn vào lúc bấn loạn thế này.
***
Thư kí Hoàng đặt trên bàn Duy Phong một suất ăn mới lấy về từ căng tin, đẩy cặp kính :
– Cậu ăn đi nào ! Bạn Vy Anh mà biết cậu bỏ bữa là sẽ lại khóc ầm lên đấy !
– Lát.
– Lát gì mà lát. Hai giờ chiều rồi còn lát. Cậu không ăn là tôi gọi Vy Anh cho xem.
Thư ký Hoàng lôi điện thoại ra để chứng minh lời nói của mình. Thầm đắc ý vì dọa được Duy Phong sau bao ngày bị CEO tàn ác đó đàn áp . Để xem. Dám không ăn đi, Vy Anh sẽ làm ầm !
Bốp !
Duy Phong lia mạnh suất ăn vào tên thư ký , mặt lạnh tanh :
– Ra ngoài !
Nhận thấy thái độ khác thường của anh, thư ký Hoàng liền leo hẳn lên bàn, ngồi ngầm nghĩ rồi reo lên.
– A, cậu với bạn Vy Anh giận nhau. Cho nên bạn ý mới không tới công ty hôm nay hả ?
– Uh huh.
– Ừ hử gì mà ừ hử. Cậu phải nói rõ thì tôi