nói.– Không được, em không yên tâm. – Rin cười đáp.– Chỉ xin của em hai giờ thôi mà. – Tuấn Kiệt ra vẻ nài nỉ.Rin im lặng suy nghĩ.– Ngọc Nhi, đồng ý đi. – Tuấn Kiệt tiếp tục thuyết phục.– Được rồi, chỉ hai giờ thôi. – Rin thấy vẻ mặt Tuấn Kiệt quá đáng thương nên đành chấp nhận.Tuấn Kiệt đưa Rin đến một nhà hàng sang trọng, anh đã bao trọn nhà hàng hôm nay. Sau khi Tuấn Kiệt nhấc ghế mời Rin ngồi xuống, một bài hát vang lên, đó chính là bài Only Love2 a.m. and the rain is fallingHere we are at the crossroads once againYou’re telling me you’re so confusedYou can’t make up your mindIs this meant to beYou’re asking meBut only love can say – try again or walk awayBut I believe for you and meThe sun will shine one daySo I’ll just play my partAnd pray you’ll have a change of heartBut I can’t make you see it throughThat’s something only love can doIn your arms as the dawn is breakingFace to face and a thousand miles apartI’ve tried my best to make you seeThere’s hope beyond the painIf we give enough, if we learn to trustBut only love can say – try again or walk awayBut I believe for you and meThe sun will shine one daySo I’ll just play my partAnd pray you’ll have a change of heartBut I can’t make you see it throughThat’s something only love can doI know if I could find the wordsTo touch you deep insideYou’d give our dream just one more chanceDon’t let this be our good-byeBut only love can say – try again or walk awayBut I believe for you and meThe sun will shine one daySo I’ll just play my partBut I can’t make you see it throughThat’s something only love can doThat’s something only love can doRin im lặng nghe bài hát này, cô bỗng nhớ lại trước kia cũng từng ngồi cùng một người đàn ông xa lạ kia, nghe bài hát lãng mạng này. Nhưng kí ức chỉ thoáng qua rồi lại vụt tắt đi, Tuấn Kiệt sau khi bản nhạc tắt đi liền cho gọi người bên trong mang ra hai phần ăn mà ăn đặt sẵn. Một chiếc dĩa lớn, được đậy kín đặt trước mặt Rin, cô tò mò không biết bên trong là món ngon gì lại cầu kì như vậy, Rin nhìn Tuấn Kiệt đang mỉm cười nhìn mình thì cô cũng cười đáp anh.– Nhà hàng này xem ra rất cầu kì, món ăn lại đậy kín như vậy.– Em mở ra xem, anh đã đặt món này dành riêng cho em. – Tuấn Kiệt cười đáp.Rin cũng không đợi Tuấn Kiệt nói, cô nhanh chóng mở chiếc dĩa lớn kia ra. Bên trong không có món ăn nào, chỉ có một chiếc hộp màu vàng, bên trong mà một chiếc nhẫn đính một viên kim cương lấp lánh, Rin cảm thấy bất ngờ và khó xữ.Tuấn Kiệt đứng lên, đi tới phía Rin cầm chiếc nhẫn bên trong chiếc dĩa lên. Anh quỳ xuống hướng mắt về Rin.– Ngọc Nhi, em đồng ý lấy anh chứ.Rin thật không biết phải trả lời anh như thế nào. Cô mang ơn anh quá nhiều, anh lại chăm sóc ẹ con cô rất chu đáo. Hai năm qua anh luôn tôn trọng cô và không đi quá giới hạn, anh chỉ như một người cha của Tuấn Khôi mà quan tâm đến thằng bé. Rin cảm động trước tình cảm của Tuấn Kiệt dành ình.Rin nhìn Tuấn Kiệt, khẽ mỉm cười rồi gật đầu.Tuấn Kiệt vui sướng ôm chầm lấy cô, sau đó đeo chiếc nhẫn lấp lánh kia vào tay Rin.Đọc tiếp Nhị tiểu thư, em sẽ thuộc về ta – Chương 88 Chương 88: Gặp lạiSau khi nhận được điện thoại của Minh Trí, Trần Hậu cũng nhanh chóng cho người đến nơi Rin đang sống mà tìm kiếm cô. Những nỗ lực của mọi người đều thất bại, một lần nữa không thể tìm ra người tên Hà My tại nơi này.Đang ngồi trong khách sạn, những ngày qua tìm kiếm Rin khắp nơi nhưng vẫn chưa lộ ra một thông tin. Lần này Minh Trí nhất định phải lật hết cái thành phố biển nhỏ bé này.Tiếng cửa phòng của Minh Trí vang lên, sau đó Trần Hậu bước vào.– Thiếu gia, tôi đã đến bệnh viện và bên công an nữa, họ đều không có thông tin gì về Hà My cả, tôi con xem cả danh sách những cô gái bị tai nạn, bị giết hay tự tử đều không có cô ấy.– Như vậy thì tốt, ít ra cô ấy vẫn còn sống, nhưng vì sao còn sống lại không quay về. – Minh Trí nhìn ra cửa số với ánh đèn bên ngoài, cảnh sắc thật đẹp nhưng đối với Minh Trí thật chán ghét.– Thiếu gia, cậu có chắc rằng Hà My đến nơi này. Những ngày qua chúng ta đã đi đến tất cả những ngỏ ngách để dò hỏi về cô ấy.– Kim Mai con gái của Kim Thành đang đeo trên người chiếc dây “Tình Yêu Trọn Vẹn” mà tôi đã tặng Rin. Cô ta nói nó được mua tại nơi này.– Nghĩa là Hà My đã bán sợi dây ấy đi sao? – Trần Hậu tỏ ra ngạc nhiên.– Chuyện này phải gặp Rin mới có thể biết được.– Thiếu gia hãy gọi tiểu thư Kim Mai để hỏi thăm, chúng ta phải xác định nơi bán cho cô ấy sợi dây của Hà My.– Là một người bạn cô ta tặng, lần trước đã hỏi thì họ nói đã rất lâu nên không thể nhớ.– Theo tôi thiếu gia hãy mời hai cô gái ấy đến đây, thành phố nhỏ bé này nơi bán những thứ xa xỉ kia cũng không nhiều. Chúng ta đưa họ đến từng nơi không phải khó.Minh Trí nghe Trần Hậu nói cũng có lý, Minh Trí nhanh chóng gọi điện cho Kim Thành để gặp Kim Mai.Thật ra khi điều tra biết Minh Trí đến nơi này thì Kim Mai cũng đã tự sắp xếp mà đi theo, cô muốn tạo ra một tình huống vô tình gặp nhau tại thành phố biển xinh đẹp này. Không ngờ cha cô lại thông báo rằng Minh Trí gọi tìm và muốn mời cô cùng Hải Yến đến nơi này, chắ