Old school Swatch Watches
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328501

Bình chọn: 9.5.00/10/850 lượt.

h ngợm, Vĩnh Khoa tinh ranh nhếch môi rối quay sang Diễm My, nở nụ cười chết người và cố ý để ai kia trông thấy.

_ Là anh họ… yêu em gái.

_ Dạ? – Diễm My tròn mắt nhìn thái độ trả lời của Vĩnh Khoa, câu trả lời hoàn toàn khác hẳn với nét mặt tươi cười kia. Cô nàng ngờ vực hiểu ra vấn đề gì đó…

_ Vậy đó. Tạm biệt!

Đáp gọn, Vĩnh Khoa dịch chân sang hướng bên cạnh, bước thẳng đến trước mặt Thiên Di, cười nham hiểm.

Nãy giờ, sóc con đã tận mắt chứng kiến ai kia nói nói cười cười với cô bạn cùng bàn của mình nên rất bực bội. Mặc dù không biết hai người nói gì với nhau nhưng sóc con vẫn hậm hực lườm chồng yêu một cái sắc lẻm.

Đón lấy chiếc balo to kình của Thiên Di, Vĩnh Khoa thản nhiên bước về phía con BMW đang dừng bánh. Diễm My đã đi từ lúc nào không ai hay biết.

“Hừ, đồ đáng ghét, không giải thích gì à?”

Nghĩ bụng, Thiên Di liếc nhìn tên đáng ghét đang ung dung bước đi rồi nhoẻn miệng lém lỉnh.

Cuối xuống. Chuẩn bị. Sẵn sàng. Go

Bộp!

Với tốc độ nhanh cực, sóc con phóng nhanh đến cái dáng trước mặt rồi dùng lực thật mạnh từ hai bàn tay nhỏ nhắn đẩy cái lưng to rộng của ai kia khiến ai kia xém ngã nhào.

_ Xin lỗi nhé, chồng yêu!

Cười cợt rồi chuồn lên xe, đóng cửa cái rầm, hả hê vì chiêu báo thù vừa rồi.

Vĩnh Khoa trừng mắt nhìn con người tinh nghịch vừa chui vào xe mình, đôi mày rậm giận dữ nhíu lại. Đúng lắm trò. Mỗi khi cậu chọc sóc con là y như rằng cô nhóc đều có sẵn tuyệt chiêu để chơi lại con người lắm trò trêu chọc kia.

Trong mọi cuộc tranh luận, Vĩnh Khoa luôn luôn thắng!

Trong mọi cuộc đấu trí, Vĩnh Khoa luôn luôn thắng!

Trong những trận trêu ghẹo, Vĩnh Khoa thua thảm hại…

PHẦN 2 CHƯƠNG 4

Áng mây thứ 4 : Lại ghen

Trong vắt.

Áng mây đầu tiên của ngày mới lướt nhẹ trên mặt phẳng ngang, vi vu chầm chậm trên nền thảm xanh xanh trông thật yên bình. Ông mặt trời dần dụi mắt đón ngày mới qua khung mây mềm, ban phát những tia sáng đầu tiên cho muôn loài.

Sớm hơn bình minh kia, một vài người đã dạy từ trước và tất bật vào công việc bận rộn của ngày mới với năng lượng tràn mình.

Một quán nước ven đường, có hai người đang ngồi đó, một trung niên, một trai trẻ. Cả hai cùng nhìn đối phương, không nói gì mặc cho những tia sáng ban mai kia khẽ chạm nhẹ tay họ.

Tách cà phê đen trên bàn cũng thế, nó đặc sánh mùi ngột ngạt. Những viên đá nhỏ tan dần trong thứ nước đen đắng ngắt nhiều người thích ấy, chúng cứ tan dần, tan dần cho đến khi có một nhân viên phục vụ nhẹ nhàng bước đến và thực hiện công việc của mình, cho thêm đá vào.

Chàng thanh niên đối diện đưa tay lấy tách cà phê của mình rồi thư thả nhâm nhi từng ngụm nước đắng của thứ nước ưa chuộng kia. Vị đắng chạy dài xuống cổ họng rồi tràn vào cơ thể cường tráng, tạo cho người đó cảm giác thích thú vô cùng.

Đặt lại tách cà phê xuống chiếc bàn kính đã ố vệt nước do tách nước động lại, chàng thanh niên đặt luôn hai tay lên bàn, mắt hướng sang người trung niên đang nhìn con đường thưa thớt xe dưới kia.

_ Thế nào?

Bất giác, người trung niên quay sang chàng trai trẻ, hơi thở của ông đều đặn lẫn vào không khí. Tựa hẳn ra thành ghế phía sau, ông từ tốn nói :

_ Chuyện gì?

Như đã đặt câu hỏi này cả ngàn lần và chẳng có lời đáp đàng hoàng, chàng trai kia khá bực bội. Đôi mày rậm nhíu lại đầy giận dữ, chàng trai nói như hét :

_ Ông đùa tôi chắc? Còn chuyện gì?

_ Lớn tiếng đấy, cậu bình tĩnh không được sao? Chỉ vì cái tính hiếu thắng của cậu mà đã vào tù khá lâu, giờ vẫn không đổi, thế mà đòi làm việc lớn? Tôi tưởng vào đó ra cậu sẽ khác chứ, Hiếu Thiên!

Đáp lại chất giọng hung hăng kia lại là một giọng nói khá chậm và từ tốn. Khác với lối suy nghĩ của chàng trai kia, rằng ông sẽ cáu lên và mắng cho cậu một trận ra trò, nhưng không, ông vẫn bình tĩnh thật sự, không có dấu hiệu nào cho thấy là ông sẽ nổi giận cả. Thật đáng khâm phục!

Nghĩ lại, những lời lẻ kia cũng có phần đúng đấy, nếu chẳng vì hiếu thắng mà ra tay bắt cóc cô nhóc nào kia thì có lẽ giờ cậu đã chẳng mang một quá khứ vào nhà đá thế rồi. Cái tính này, chắc sẽ phải sửa đổi, không thì chẳng làm nên việc lớn được…

_ Xin lỗi đã lớn tiếng – Cụp mắt, Hiếu Thiên tỏ vẻ biết lỗi của mình rồi nói khẽ. – Thế chuyện đó tính thế nào?

_ Tôi đã sắp xếp cho cậu một chân vào bệnh viện…

_ Lại đùa à? Tôi biết khám gì? Khám cho ai? Ông bảo tôi làm bác sĩ khác nào biến tôi thành kẻ sát nhân?

Trố mắt ngạc nhiên, Hiếu Thiên hung hăng nhìn người trước mặt rồi nói nhanh sự thật. Đáp lại cậu là cái nhìn hờ hững từ ông.

_ Phụ tá cho tôi thôi, tôi không dại gì mà giao tính mạng người khác cho cậu. Rồi mọi thứ sẽ thuộc về chúng ta, nhanh thôi! Chẳng phải chúng ta đã mơ ước khá lâu rồi sao? Cũng tại cậu phải vào tù mà mơ kia gián đoạn cả, một ngày nào đó, tất cả những thứ thuộc kia sẽ nằm trong tay ta. Vì, con mồi khá tin tưởng nên ta dễ dàng hành động hơn rồi. Ha ha ha…

_ Ông thật… lắm mưu nhiều kế!

Buông câu nói nhạt, Hiếu Thiên tiếp tục nhâm nhi tách cà phê đen rồi đảo mắt xung quanh như để ghi lại hình ảnh đẹp đẽ của buổi sớm tinh sương.



_ Gì đây?

Vờ ngu ngơ nhìn vào “thứ trên tay”, Vĩnh K