XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326381

Bình chọn: 8.00/10/638 lượt.

hĩ, triệt tiêu mọi buồn phiền.

Đã có những khi, cậu muốn bay ngay về nơi nào đó thật nhanh. Và, cô nhóc con đã gây ra nỗi nhớ trong cậu sẽ hiện diện ngay trước tầm với, cậu sẽ chạy đến cạnh cô và thì thầm vào tai “Anh nhớ em!”.

Nhưng, điều đó chắc chỉ có trong mơ.

Hiện giờ, ngay cả một cú gọi cậu cũng chẳng dám thực hiện để gởi gấm nỗi nhớ của mình nữa là. Không phải vì cậu không muốn. Mà là vì, cậu đã trót hứa với một người, rằng cậu phải “mất tích” trong một thời gian khá dài. Chẳng biết là bao lâu nữa.

Chỉ mong rằng, nhóc con kia đừng suy nghĩ lung tung, đừng khóc vì cậu. Và quan trọng là, đừng hận cậu…

Thế đã đủ!

——

Tích tắc.

Tích tắc.

11h đêm, tổ chức DemonWhite :

Cạch. Cạch. Cạch

Màn hình máy tính sáng trưng liên tục hoạt động và đưa ra những dòng chữ cần thiết cho người xem. Bàn tay thon dài gõ miệt mài lên bàn phím, tạo ra những con chữ chạy dài trên màn hình đang bật sáng.

1 sáng, tổ chức DemonWhite :

Chính An ngồi đó, mắt dán chặt vào chiếc máy tính đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng giúp mình. Gương mặt anh tuấn có phần hốc hác sau nhiều ngày liền làm việc miệt mài cùng những khoảng thời gian u buồn vô tận. Nhưng bây giờ, nét mặt hăng say vì “công việc quan trọng” đã làm gương mặt ấy bừng sáng, không phải do ảnh hưởng từ ánh sáng của chiếc máy tính kia mà là ánh sáng từ tia hy vọng mới vừa lóe lên sau những cuộc nói chuyện trong ngày hôm qua.

Trước đó, khi vừa trò chuyện và mách “sự thật dối lòng” cho cô nhóc Thiên Di nghe thì lập tức, Chính An liền nhớ đến một việc khá quan trọng mà cậu đã có “dính dáng ngầm” đến.

Để lại Thiên Di và mối nghi ngờ to đùng về việc chồng mình cả gan đi ngoại tình trong lúc đi công tác ở ngôi nhà đầy ánh đèn điện, Chính An vội tức tốc phi như bay đến phòng làm việc của tổ chức để thực thi những ý nghĩ ban nãy lóe lên trong đầu cậu.

Và, đã có kết quả cho sự thành khẩn của Chính An.

Là thế này, khi xưa, vì để tiện bề theo dõi mọi hành động trong tổ chức và quan sát “bằng tai” hết thảy mọi thứ diễn ra vào mỗi giờ nên anh chàng chủ tịch lắm trí đa mưu Trương Vĩnh Khoa đã cho gắn máy nghe “nhí” vào toàn bộ các khu trong tổ chức. Lẽ tất nhiên, ở phòng của chủ tịch cũng có một chiếc. Hôm đó, Chính An tình cờ biết được nên đã nảy ra một ý định nho nhỏ cho riêng mình.

Với tài năng của mình và những am hiểu về các máy móc cũng như thiết bị hiện đại, Chính An đã dễ dàng lòng ghép chương trình đặc biệt của mình vào trong chiếc máy kia và kết nói vào vi tính riêng của mình trong tổ chức – chiếc máy mà chỉ mình Chính An có quyền sử dụng.

Việc làm “lén” đó, Vĩnh Khoa nào hay biết!

Xem ra, lúc đó, trí thông minh của Chính An không phải thừa thãi. Nhờ thế mà lúc này cậu mới có thể dễ dành tìm vị trị của ai đó trong vài tiếng đồng hồ miệt mài gõ “cạch, cạch” trên bàn phím máy tính.

Bây giờ, Chính An chỉ việc kích hoạt chương trình đặc biệt kia là xong!

Mọi việc diễn ra khá suôn sẻ và thuận lợi với Chính An, cậu chỉ việc lưu lại số di động “bí mật” và địa chỉ cần đến.

Thật hoàn hảo!

Ý là, không phải “cách làm” của Chính An thật hoàn hảo mà là “âm mưu” của vị chủ tịch trẻ kia. Mọi thứ hoàn hảo đến không ngờ! Và, Chính An chính là người sẽ phá tan sự hoàn hảo kia một cách bất ngờ nhất.

Cứ chờ đó, Trương Vĩnh Khoa ạ!

——

Sương sớm.

Từng hạt sương long lanh nhẹ lăn dài trên tán lá xanh um sau trận mưa rào ban tối.

Đúng như người ta nói, sau cơn mưa trời lại sáng.

Hôm nay, quang cảnh thoáng đãng, tinh sạch hơn hẳn hôm qua.

Bầu trời trong vắt màu thiên nhiên tuyệt đẹp, trên nền trền trời chan hòa cung mây ấy là những hình thù đáng yêu, hóm hĩnh từng mỗi cụm mây xốp mịn như kẹo gòn, thu hút ánh nhìn từ chàng trai đang ngồi đó.

Nghiêng đầu tựa vào tấm kính trong suốt trong một khu khách sạn tiếng tâm ở một đất nước có vai trò lãnh đạo. Chàng thanh niên với gương mặt thoáng nét buồn khẽ đẩy tia một vòng quanh khung cảnh thơ mộng trước mắt, hững hờ theo dõi nhịp sống ngày một trôi đi với từng nhịp thời gian trống vắng, không một ai để tâm sự. Với khung cảnh tuyệt đến thế thì cậu rất cần một người ở bên cạnh, vào lúc này. Nhưng, bất lực, vì lúc này, chẳng một ai bên cạnh cậu cả!

Reng reng reng

– Alo?

Chán nản nhấc máy với mớ tâm trạng hỗn độn, chàng trai kia khẽ nói vào điện thoại với chất giọng mệt nhoài.

Chàng trai ấy thừa biết ai là người hay thường gọi điện cho mình nê