vào chiếc ghế này .
_ Ha ha ha , chắc cậu cũng biết luật của tổ chức , Vĩnh Khoa nhỉ ? Nếu trong thời hạn bắt buộc , người chủ tạm thời không tìm và kết thúc sinh mạng của “chìa khóa vàng” thì sẽ bị khước chức và ….tự kết thúc chính sinh mạng của mình .
Rầm !
Nói xong , không đợi Vĩnh Khoa trả lời , ông Kan đã bước ra cửa và đóng sầm nó lại . Tiếng cười của ông còn vang vọng lại từ xa .
Vĩnh Khoa nhếch mép cười , đôi mắt tinh anh , gương mặt mang đầy vẻ bí ẩn . Cậu cũng rất mệt mỏi khi đảm nhận chức vụ lớn lao này . Nhưng vì ông mình ( ngài Trương Tề ) đang có chuyến công tác dài hạn ở tổ chức nước ngoài , cậu phải thay ông quản lí tổ chức cho đến khi …mà cậu cũng không biết cho đến khi nào nữa . Ngồi vào chỗ , cậu lật lại sấp hồ sơ trên bàn , không có lấy một tin tức của “chìa khóa vàng” , khẽ thở dài , cậu đóng sấp giấy ấy lại :
_ Rốt cuộc , “chìa khóa vàng” là cái gì chứ?
CHƯƠNG 3
Hello my angle , long time no see you !
Mấy tiết học kết thúc , Thiên Di mau chóng về nhà . Vừa đóng cánh cửa lại , nó đã nghe một giọng nói quen thuộc vang lên trong nhà . Quay vội sang hướng đó , mắt nó long lanh nhìn người trước mặt , nói không nên lời …
Người trước mặt bước chậm đến chỗ Thiên Di , đưa tay ôm chầm lấy nó :
_ Anh rất nhớ em !
Lúc này , nó mới bừng tĩnh , miệng nở một nụ cười :
_ Anh Nhân …..
Suốt buổi tối hôm đó , nó và Hải Nhân “hàn uyên” cả mấy tiếng đồng hồ . Thiên Di không hề phủ nhận , anh Nhân của nó đẹp hơn trước rất nhiều và …..nó rất quý anh .
Áng mây thứ 5 : Lần chạm mặt đầu tiên
Em…người trao cho anh với trái tim này
Đã biết yêu những nụ cười
Từ khi em đến mang theo tình yêu
Với bao nhiêu ánh nắng , sưởi ấm tâm hồn trái tim …
Em người cho anh tiếng nói dịu dàng
Trong sáng như những thiên thần
Từ đây trái tim anh thầm mong , sẽ bên em mãi mãi
Tình yêu dành riêng trao em…
Người yên ơi có biết con tim anh
Nguyện xin trao riêng em riêng em mãi thôi
Đếm mong chờ ….
Phút giây tình yêu đến cùng sánh đôi …
Dù cho em đi xa xa nơi đâu
Lòng anh xin mãi mãi nguyện cùng với em
Đến chân trời chấp cánh cho tình yêu chúng ta
Và sẽ bên nhau trọn đời ….
—
Tại biệt thự Vương :
_ A lô , Tao nè.
Bách Nhật ngồi chễm chệ trước màn hình máy tính , một tay nghe điện thoại , một tay mân mê rê chuột trên màn hình máy tính
_ Chắc tao die quá mày ơi . Con nhỏ Lập Hân trong lớp cứ tìm tao hoài . – Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói đang đau khổ tột đỉnh
_ Ha ha ha , nhỏ đó là con của tập đoàn lớn đó , đại tiểu thư chứ không đùa . Tao thấy tụi bây cũng hợp gơ mà .
_ Vương Bách Nhật ! Mày tin là tao giết mày không ? – Lần này , giọng nói có phần thách thức hơn .
Bách Nhật nào hay …người đứng trước cửa phòng mình là Triết Minh . Vẫn với chất giọng đùa cợt , Bách Nhật nói vào điện thoại :
_ I don’t fear .
Rầm !
Triết Minh đưa chân đá vào cửa không do dự . Bách Nhật vẫn hướng mắt vào màn hình máy tính , không nghĩ đó là Triết Minh .
_ Đã bảo đừng có tự tiện vào phòng tôi như thế mà , Tiểu Na .
_ Tiểu Na ư ? Là ai thế cậu Vương ?
Bách Nhật dừng hẳn việc nhìn vaò máy tính , quay cả người sang nơi phát ra tiếng nói , ngạc nhiên :
_ Sao lại là mày ?
_ Thì tao đến để giết mày ! – Triết Minh ngã người trên chiếc giường êm ái , nói nữa thật nữa đùa .
_ Mày và tao có chung số phận rồi . Mày thì bị Lập Hân bám , còn tao thì tự nhiên khi không lại có một con nhỏ là em họ , đã vậy , còn ở trong lớp mình nữa chứ .
_ Ha ha , khổ nhỉ . Mặc kệ đi . Còn con nhỏ ban sáng , mày nghĩ sao ? – Triết Minh nhỏm người dậy , mắt đầy vẻ tinh nghịch .
_ Nhỏ đó ….rất thú vị . – Bách Nhật nhếch mép , gương mặt như người thợ săn đã bắt được con mồi nhỏ .
_ Tao cũng nghĩ thế .
—
Sáng hôm sau :
_ Thưa mẹ con đi học !
Vẫn như thường ngày , Thiên Di dắt “bấy bi” ra cổng , chào mẹ rồi leo lên xe chạy đi . Hôm nay , nó đã chuẩn bị tinh thần thật tốt để học tập . Vừa đạp xe nó vừa “nhâm nhi” bài hát quen thuộc . Lo mẩn mê hát theo , Thiên Di không để ý trước mặt mình có một chiếc BMW màu đen bóng loáng trước mặt . Và thế là …chiếc xe đạp “bấy bi” của Thiên Di đã làm cho chiếc xe bóng loáng ấy ……mất một bên kín chiếu hậu .
Két …
Thiên Di thắng gấp xe lại , gạt chân chóng xe xuống . Nó tò mò tiến quay người lại nhìn “vật chứng”
_ Ôi , thảm rồi .
Vừa lúc đó , từ trong công ty đối diện , một cậu thanh niên bước ra . Thêm một điều nữa , cậu ta chưa nhìn thấy “thảm cảnh” .
Thấy Thiên Di cứ dừng xe và đứng yên bên cạnh xe mình , cậu ta ngạc nhiên hỏi :
_ Này , cô làm thế hả ?
Giật mình , Thiên Di quay lại , nó đã nhận ra đây là “khổ chủ” của chiếc xe đáng yêu này . Nó lắp bắp :
_ Tôi …tôi ….
Thấy Thiên Di nói với vẻ mờ mờ ám ám , người thanh niên trước mặt hơi nghi ngờ , tưởng rằng “kẻ bất lương” , liền giở giọng :
_ Có tin là tôi báo cảnh sát không ?
Cậu hỏi có tính chất “mờ ám” này khiến Thiên Di hiểu nhầm . Nó cứ ngỡ người này đã biết “chân tướng sự việc” , leo xuống xe , nó đến trước mặt người đó , thành khẩn :
_ Xin lỗi anh , tôi không cố ý đâu . Anh muốn tôi làm gì cũng được nhưng đừng báo cảnh s