Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210753

Bình chọn: 8.00/10/1075 lượt.

iới không?

Có món ngon như thế sao?

Nghĩ thầm, Thiên Di khẽ gật đầu và không hề biết rằng mình đã sập bẫy một cách ngây thơ. Qủa thật anh em này rất có tài dụ khị người ta đến khi người đó sập bẫy một cách không ngờ nhất.

_ Vậy…mình đi ăn thôi. – Thiên Di hối thúc khi thấy người đối diện cứ im hơi lặng tiếng.

_ Không cần đi. Ăn….ở đây!

Sau câu nói, một bờ môi đỏ hạ cánh êm ái trên môi sóc con.

Cảm thấy là đủ để “nhấc” môi mình khỏi đôi môi chúm chím kia, Vĩnh Kỳ khẽ thì thầm vào tai Thiên Di :

_ Ngon không?

Lại thế nữa.

Thiên Di đưa tay sờ môi mình rồi nhìn Vĩnh Kỳ đầy giận giữ, nó nghiến răng :

_ Đồ điên. Không ngon chút nào.

Nhìn Thiên Di với vẻ mặt đầy “niềm tin”, Vĩnh Kỳ thản nhiên :

_ Không ngon sao? Chắc tại nhanh quá. Chúng ta làm lại nhé!

Không bao giờ.

Nghĩ bụng, Thiên Di co giò toan bỏ chạy, nhưng người kia đã kịp chụp lấy khuỷu tay nó bằng một lực không mạnh cho lắm nhưng đủ để giữ nó lại.

Căm phẫn nhìn tên “lưu manh” Vĩnh Kỳ, Thiên Di cố vùng tay khỏi bàn tay “quỷ quyệt” ấy nhưng không được. Không gian như lắng xuống, thời gian như ngưng động, nếu người trước mặt là Vĩnh Khoa thì tốt biết mấy nhỉ?

Nhưng tiếc là không phải, người này là Vĩnh Kỳ, nếu cái gương mặt ấy không đụng hàng với mặt của “chồng” nó thì nó đã dễ dàng xử lí bằng bạo lực rồi. Chỉ nghĩ đến gương mặt của Vĩnh Khoa thôi là không nở ra tay “tàn sát” chút nào. Tại sao ông trời lại bất công đến vậy? Tại sao lại đã có Vĩnh Khoa lại có thêm Vĩnh Kỳ làm gì?

(Ông trời : =.= làm sao mà ta lường trước được cơ chứ! Đây là chuyện ngoài tầm kiểm soát của ta.)

Xoạt.

Một tiếng động lạ vang lên, theo sau đó là một giọng nói quen thuộc đối với Thiên Di, chắc ông trời đã cử người này đến để giải nguy.

_ Xin lỗi, đã làm phiền!

Thầm cám ơn ông trời vì đã cứu nguy kịp lúc, nếu không thì chắc nó phải đứng đây và im re tới sáng mất thôi.

CHƯƠNG 34

Áng mây thứ 34 : Sự thật được phơi bày

Chỉ cần gió….……thì chuông sẽ kêu

Và…

….chỉ cần có niềm tin…….thì yêu thương sẽ đến.

_ Đây là trường học chứ không phải nơi ai muốn vào thì vào.

Chỉnh lại gọng kính, thầy Vinh lại ôn tồn, giọng chậm rãi nhìn Vĩnh Kỳ :

_ Sao cậu lại vào được đây? Bảo vệ không ngăn sao?

_ Mua chuộc.

Với chất giọng ngỗ ngáo, Vĩnh Kỳ dửng dưng buông ra hai từ từ cửa miệng mình rồi buông cánh tay Thiên Di ra, cậu quay đi và để lại cho Thiên Di một lời tạm biệt.

Khẽ thờ phào nhìn sang thầy Vinh – ân nhân của mình – Thiên Di cười nhẹ :

_ Cám ơn thầy.

_ Không có gì! Thôi, em về lớp đi.

Nói rồi, thầy ấy quay đi, theo như hướng mà thầy đang đi thì chắc rằng nơi thầy đến là phòng Hiệu trưởng.

Trước đó, thầy Vinh đang trên đường đến phòng Hiệu trưởng để bàn chuyện thì chợt nhìn thấy Thiên Di đang trong tình huống khó xử nên “tạt” qua giúp đỡ.

Đang ngồi trầm ngâm trong phòng y tế, bất chợt từ đâu, một nổi lo lắng dấy lên, bâu víu lấy tâm trí thầy. Vừa lúc đó, có cuộc gọi đến, từ Hiệu trưởng.

Cảm thấy có gì đó không được ổn cho lắm, Thiên Di nghĩ bụng rồi lén lút theo sau thầy Vinh, vì nó nhận ra vẻ mặt thầy ấy đang rất lo lắng, có vẻ là một chuyện quan trọng.

Mặc dù việc theo dõi thầy giáo là không đúng, nhưng …nó không sao ngăn nổi chân mình. Đôi chân ấy cứ guồng bước theo người phía trước.

Cạch!

Tiếng mở cửa làm Hiệu trưởng đứng bật dậy, mặt ông lộ rõ sự lo lắng lẫn sợ hãi, nắm chặt lấy tay thầy Vinh như muốn van xin một điều gì đó, ông run giọng :

_ Làm sao đây? Làm sao đây? Ông ta đã biết mọi chuyện rồi. Ta vừa nhận được tin từ danh tính của ông ta.

Khẽ nhíu mày, mồ hôi bắt đầu tủa ra trên trán, thầy Vinh dìu Hiệu trưởng ngồi lại vào ghế, trấn an ông :

_ Bình tĩnh đi Hiệu trưởng.

Gương mặt thất thần, cảm giác đau đớn chiếm lấy con người đã có tuổi khiến ông lặng đi như chết. Đôi tay cằn cõi run lên từng đợt, giọng ông gấp gáp :

_ Ông ta đã biết hết rồi. Biết “chìa khóa vàng” là ai rồi. Biết việc Thiên Di là con gái ta, biết ta đang là Hiệu trưởng ở đây, biết con bé đang gần ta… Và ông ta sắp trở về rồi.

Chuyện gì thế này?

Thiên Di như không tin nổi vào tai mình nữa. Nó tự cười rồi nghĩ “Chắc là trừng tên thôi. Cha mình đã qua đời rồi mà”.

_ Bé Di.

Hai từ ấy bật ra từ miệng một người phụ nữ đứng tuổi, cái giọng tha thiết quá đõi thân thương ấy làm sao nó không nhận ra cho được. Là mẹ.

Câu nói của bà làm Thiên Di sững người và làm cho không khí trong phòng Hiệu trưởng nghẹn lại khi biết có người đứng ngoài cửa.

Bà hiền hậu, trìu mến nhìn con gái mình rồi dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thiên Di, dắt nó vào phòng Hiệu trưởng. Cũng đã đến lúc cho con mình được biết sự thật rồi!

Xúc động không nói nên lời, Hiệu trưởng và thầy Vinh nhìn nhau như muốn trốn tránh sự việc sắp được phanh phui. Liệu ông có nhận được sự tha thứ từ con mình?

_ Chào Hiệu trưởng ạ. – Cuối đầu chào Hiệu trưởng, Thiên Di bắt đầu lí nhí với mẹ mình – Mẹ, sao mẹ kéo con vào đây?

_ Con gái ngoan, ta sẽ cho con biết một sự thật. Sự thật đã bị chôn vùi mấy năm nay.

Với ánh nhìn trìu mến, bà nhìn Hiệu trưởng Lâm để tiếp thêm sức mạnh cho ông. Không nên cứ giấu nhẹm mọi chu


Old school Swatch Watches