? – Mai hét lên – Ngôi mộ thấp quá nên tôi quỳ xuống cho đứng đỡ mỏi chần.
-Xin lỗi… – Tôi lí nhí.
Mai hướng về phía mộ Tiểu Huệ, quay lưng về phía tôi. Cô ấy vuốt tấm bia, nói với giọng rất vui vẻ :
-Chào em, chị tên là Tiểu Mai vợ chưa cưới của Thiên, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Chị có quà tặng em đây !
Mai lấy từ trong bọc giấy một cái gì đó. Để rồi xem… quà gì mà kêu bà chủ cửa hàng hoa gói lâu đến thế, chắc là công phu lắm đây. Từ từ, từ từ.
-Hả ?
Xem xong rồi tôi bật ngửa luôn. Không hiểu cô nàng nghĩ gì mà tặng quà này. Tôi hét lên :
-Cô có bị sao không ? Đi viếng mộ mà viếng bằng cái này hả ?
-Không được hả ? – Mai mở to mắt nhìn tôi.
-Đương nhiên, chuyện cô đi viếng hoa lụa là kỳ cục rồi, nay lại viếng bằng cái này nữa.
-Có sao đâu ?
Tôi không nhịn nổi nữa, vừa phải thôi chứ.
-Đi viếng mộ bằng vòng hồng đỏ hả ?
Chưa từng thấy. Đi viếng mộ thì tặng hoa huệ tây trắng, hoa hồng trắng hay chí ít cũng tặng hoa vạn thọ hay hoa cúc chứ. Đằng này lại tặng hoa hồng đỏ, còn bắt người ta kết thành vòng hoa nữa. Đi viếng mộ chứ có phải là dự lễ cưới.
-Cô thật là… lập dị !
Trời ạ ! Mới nói chút xíu mà mặt cô nàng ỉu xìu như bánh bao chiều. Cái khuôn mặt ấy ai mà chịu cho nổi. Tôi phẩy tay :
-Thôi, cô muốn làm gì thì làm.
Cười lại rồi ! Tôi phải quay mặt ra chỗ khác, nếu không thì tôi sẽ phát sốt mất (hôm nọ tôi suýt sốt 40 độ C cũng tại cái vụ này mà ra). Đợi Mai quay lưng lại để nói với Tiểu Huệ, tôi mới quay lại xem cô nàng định làm gì.
-Tặng em ! – Mai đặt vòng hoa lên tấm bia.
Mai im lặng một chút rồi lại nói :
-Chị đã nghe Thiên kể lại mọi chuyện hết rồi. Chị xin lỗi em ! – Đôi mắt cô ấy thoáng buồn – Tại chị mà em bị tai nạn, bố em cũng thế.
-Không phải tại cô. – Tôi nói.
-Nói qua cũng phải nói lại nhé. Cũng tại em mà thằng anh mắc dịch của em phục kích Thiên và chị, làm chị và Thiên lận đận. Em định nói thế nào đây ? Hả ? Hả ?
Kìa, Mai. Mới dễ thương giờ dễ ghét rồi.
-Nhưng chị tha thứ cho em. Cô bé dễ thương ạ. Vì thế… em có thể tha thứ cho Thiên không ?
Mai… Một trận gió nổi lên bất chợt, nó đưa những cánh hoa huệ trắng bay đến bên Mai. Mai mỉm cười, vuốt ve tấm bia :
-Cám ơn em ! Nói thật với em nhé, lúc đầu nghe Thiên kể về em, chị có tức trong dạ. Dù Thiên nói là chỉ xem em như em gái nhưng thật ra Thiên cũng có chút tình cảm với em, điều ấy làm chị rất mặc cảm vì chị quen Thiên sau em lại hơn tuổi nữa. – Mai có hơi buồn rồi lại mỉm cười – Nhưng sau khi chị nghĩ đến những điểm giống nhau của chúng ta chị lại yên lòng trở lại. Chúng ta đều muốn ở bên một người vì chúng ta đều… yêu người ấy. Chúng ta đều yêu Dương Nhất Thiên.
Ơ. Cái này… có phải là…
-Chị cũng như em, chị cũng yêu cậu ấy từ tận đấy lòng, xem cậu ấy như một người con trai thực sự, đối với chị, cậu ấy là người tuyệt vời nhất.
-Mai… – Tôi đến gần bên cô ấy.
Tôi nắm chặt lấy tay Mai
-Tiểu Huệ, đây là người anh muốn chọn làm cô dâu của mình từ lâu, mong muốn được bảo vệ cô ấy bằng tất cả tính mạng của mình. Em hiểu cho anh chứ ?
Có lẽ em rất buồn. Đoá hoa huệ run lên, cứ như muốn tự xé các cánh hoa của mình.
-Chị hiểu em, chị hiểu em mà… – Mai nói.
Cơn gió nữa lại nổi lên, cuốn theo đất bụi. Tôi phải nhắm mắt lại, tay vẫn nắm chặt tay Mai. Được một lúc, không còn nghe gió rít nữa, tôi mở mắt ra. Vòng hoa hồng không còn trên bia nữa. Ở đâu vậy.
-Tiểu Huệ ! – Mai thốt lên.
Ồ. Vòng hoa đang ở trên đầu Mai. Sao lạ thế nhỉ ? Chẳng lẽ… là món quà của Tiểu Huệ ?
-Cám ơn em. – Tôi mỉm cười.
-Cám ơn em. – Mai cũng mỉm cười.
Tôi nhìn qua. Trông Mai thật xinh đẹp. Cứ như một nàng công chúa trong cổ tích với bộ váy dài. Nhưng nếu có chiếc khăn vôn, Mai giống cô dâu hơn. Tôi khen :
-Cô giống cô dâu quá !
-Thật sao ? – Mai đỏ mặt.
-Ừ, một ngày nào đó, cô sẽ được mặc áo cưới thật đẹp, đương nhiên là suốt lễ cưới.
Mai ngập ngừng rồi nói :
-Cậu hứa rồi đó !
-Ừ ! Tiểu Huệ làm chứng cho anh nhé ! – Tôi nói với Tiểu Huệ – Còn cô, – Tôi đưa ngón tay út ra. – cô có đồng ý làm cô dâu của Dương Nhất Thiên này không ?
Tôi quỳ xuống trước mặt Mai, làm cái động tác tôi đã không làm hai năm nay. Mai dùng ngón út của cô ấy móc nghoéo với tôi :
-Ừ !
-Tôi đi học đây ! – Tôi vẫy tay với Thiên.
-Đi học vui vẻ. – Thiên mỉm cười.
Hai ngày lễ trôi qua trong yên bình, không căng thẳng, không hồi hộp, chỉ có sự vui sướng của hai chúng tôi. Hôm 30/4 là một kỷ niệm ngọt ngào, cuộc hẹn sau đó diễn ra rất tốt đẹp. Cũng may là không có ai phá đám cả. Bây giờ đang chạy tới trường nhưng tôi vẫn còn nhớ lại cái ngày ấy. Nhưng suy nghĩ của tôi lập tức bị cắt đứt ngay lập tức.
-Sweet Ice Queen ! – Một tập đoàn con trai chạy ào ra cổng.
Tôi hoảng hồn, vội vàng quẹo lại, thả xe đạp phi thân lên ngọn cây gần đó.
-Sweet Ice Queen !
Oái ! Đằng sau lại là một tập đoàn nữa, là các huynh trưởng học khối sáng. Quái, hôm nay thế nào mà toàn thể nam sinh của trường lại tập hợp ở trường thế này ? Có chuyện gì quan trọng hay sao ? Mà ai cũng kêu “Sweet Ice Queen” rồi im lặng hết. Thật đáng sợ ! Hay là… cuộc hẹn hồi bữa 30/4 bị rình nữa ?