Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211981
Bình chọn: 8.5.00/10/1198 lượt.
goài em được đâu, xin em hãy cho anh một cơ hội được tiếp tục yêu thương, quan tâm, chăm sóc em. – Nhật Duy nói nhẹ nhàng, ánh mắt khẩn cầu khiến ai nhìn cũng phải cảm động.
– Nhưng em quan tâm, em sẽ mặc cảm, sẽ thấy tự ti. Suốt đời này em cũng sẽ chẳng thể nào quên được, tự nhủ mình vẫn còn trong sạch, thuần khiết chỉ là tự dối lòng mà thôi. Níu kéo, tự dối lòng sẽ chẳng thể nào hạnh phúc đâu, em xin lỗi, ngàn lần xin lỗi – Hoạ Mi lắc đầu, nói rất kiên quyết.
– Trời ạ, Hoạ Mi mày đừng có suy nghĩ linh tinh mà, chuyện này còn đang trong quá trình điều tra mày hãy bình tĩnh đi được không? Chết thì được ích gì, sống mới khó thế nên mày nhất định không được dễ dàng bỏ cuộc, nghĩ quẩn chỉ thiệt cho mày mà thôi – Ngọc Huyền thấy tình hình không ổn vội nói chen vào nhằm kéo dài thời gian.
– Không mày không thể hiểu được đâu, nếu cứ tiếp tục sống tao sẽ phát điên mất. Sống mà đau khổ, dày vò, mệt mỏi, sợ hãi thì tao thà chết đi còn hơn.
Hoạ Mi vẫn lắc đầu đưa mắt liếc nhìn xuống dưới lòng đường những chiếc xe ô tô, xe máy đi lại tấp nập nhỏ bé. Cảm thấy mất mát, chua xót vô cùng…chuyện đã đến mức này rồi chết là biện pháp thượng sách nhất.
– Oi, năm nay cậu mới có 16 tuổi thôi, vừa mới qua sinh nhật được có mấy tháng cậu đừng có làm những việc ngốc nghếch để sau khi chết lại phải ân hận. Những người còn sống phải đau khổ, tiếc thương vì cậu… – Thành Trung hét to, nói đầy chân thành.
– Đúng đấy, mặc kệ bọn họ đi không có ai tin cậu trong sạch nhưng có bọn mình cùng ba mẹ của cậu tin cậu là đủ rồi. Hoạ Mi à, đừng tin lời bọn họ nói, nghe lời tớ mau xuống đi nào – Phương Ánh ra sức khuyên nhủ Hoạ Mi bình tĩnh nghĩ lại.
– Cái chết cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu, mày mà chết chỉ càng khiến cho bọn họ tin là mày là loại người hư hỏng, dễ dãi, không biết xấu hổ thôi. Mày không thể cứ thế mà chết đi được khi những kẻ xấu làm hại mày ra nông nỗi này chưa bị trừng trị thích đáng, như vậy mày chết có phải vô ích không? – Quỳnh Chi bước lại gần nhìn Hoạ Mi bằng ánh mắt quyết liệt không cho phép chối từ.
– Không…Tôi chẳng biết gì cả…tất cả đừng nói gì nữa xin hãy để cho tôi được yên .
Hoạ Mi như người mất trí, bệnh trầm cảm lại bắt đầu trở nên nghiêm trọng, nhỏ chỉ cảm thấy nhức đầu, hoa mắt. Trong đầu nhỏ luôn có tiếng ai đó thúc giục nhỏ hãy chết đi, sống làm gì chỉ thêm đau khổ mà thôi. Đừng tin lời bọn họ nói, ngươi không thấy tất cả bọn họ đều ghẻ lạnh, cầu mong ngươi chết sao? Ngươi còn chần chừ gì nữa mà không mau nhảy xuống, cái chết sẽ giúp ngươi được sống yên ổn, không phải chịu nhiều cay đắng đau khổ nữa.
Nào…nghe lời ta…nhảy xuống đi nào. Cái chết nhẹ nhàng lắm, chết thì cứ chết thôi, có gì phải lăn tăn nhỉ. Chết rồi ngươi sẽ được lên thiên đường sống một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, không có đau buồn, không lo bị ai làm phiền hay xỉ nhục nữa… Hoang tưởng nặng nề, tinh thần sợ hãi cực đoan, ám ảnh tâm lý không thể giải toả khiến bệnh của Hoạ Mi thật sự bùng phát. Nhỏ thật sự không thể chịu đựng được nữa rồi.
Hoạ Mi sợ hãi bịt chặt hai tai lại, nhắm mắt thậm chí có lúc hụt chân suýt thì rơi xuống thật.
– Hoạ Mi à, em mau xuống đây đi, có gì chúng ta hãy từ từ…- Tuấn Anh ánh mắt hoảng sợ, còn chưa nói xong thì đã bị Hoạ Mi ngắt lời.
– Em biết anh định nói gì, nhưng em sẽ không bao giờ nghe theo đâu. Bây giờ xin hãy cho em nói vài lời cuối cùng trước khi chết… – Hoạ Mi nghẹn ngào nói, sau giây phút lắc đầu, bịt tai cố khống chế tâm trạng Hoạ Mi liền khẩn khoản cầu xin.
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 115
Chương 115: Nếu tôi chết các người cũng hãy tự vấn lại lương tâm mình đi
Lúc này hầu như tất cả học sinh của trường Thục Khuê giây phút này đều có mặt để chứng kiến cái chết của nhỏ những tiếng xì xào nhỏ như gió thổi lướt qua Hoạ Mi đều có thể nghe thấy.
“Không biết nó có chết thật không nhi? Hay lại định diễn trò gì nữa đây?”- Một cô bạn học cùng lớp với Hoạ Mi tỏ vẻ nghi ngờ.
“Phải đấy, thích chết thì nhảy mẹ nó xuống luôn đi làm gì phải đứng đấy diễn trò mèo khóc chuột chứ?” – Một đàn chị lớp 12 vẻ mặt khinh bỉ, bĩu môi
“Đúng rồi đây, mục đích tao lên đây cũng chỉ là để xem nó có bản lĩnh nhảy xuống thật hay không thôi. Đến con kiến còn muốn sống nữa là một đứa con gái mặt dày không biết liêm xỉ giống như nó”. – Một cô gái nhìn mặt cũng rất xinh nhưng mở miệng ra là nói những lời khiến người ta muốn tát rơi răng.
“Dù có sống tiếp thì với cái loại con gái chỉ là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu như nó, cũng chỉ có thằng ngu mới có ý định “rước” nó về làm vợ thôi. Nhật Duy trông có vẻ tha thiết là thế thôi, chứ sau này chúng sống lâu ngày với một đứa “mất trinh” sớm muốn hắn cũng bỏ của chạy lấy người thôi”. – Lời của một đàn anh lớp 12 nói với mấy thằng bạn đứng bên cạnh, mặt mũi trông cũng sáng sủa sắp thi đại học đến nơi rồi mà nói những lời như kẻ vô học…
“Phải đấy, con trai bây giờ có ai lại muốn cưới một đứa con gái thân xác chỉ là đoá hoa tàn, phơi bày thân thể trước bao con mắt thiên hạ để sau này người ta cười chê, khinh bỉ đúng là cái thằng đổ vỏ
