Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210332
Bình chọn: 8.00/10/1033 lượt.
còn mọi việc kệ muốn ra sao thì ra, muốn tới đâu thì tới. Dù ngày mai nhà có hết gạo ăn, bố mẹ cãi nhau vì tiền đóng học phí thì cũng cứ phải chơi cho sướng đời với đám bạn bè cùng trang lứa giống mình trước đã, không thể để thua kém nó được, nó mà bảo đồ “nhà quê”, “người rừng”, lạc hậu thì nhục như con trùng trục luôn.
Nó có áo mới, điện thoại phiên bản mới ra,…mình cũng phải xoay sở có bằng được giống thế hoặc “hàng độc” hơn thế khiến bọn nó phải “lác mắt” cái đó mới đáng để quan tâm. Bản tính kiêu ngạo, hay tự ái luôn thù dai, không thích bị người khác phê bình, chỉ trích, bắt lỗi sai, không chịu tiếp thu và sửa đổi đã ăn sâu vào xương tuỷ.
Cả nhóm vừa mải cười vừa nói chuyện nên không chú ý xung quanh đang chuẩn bị tiến bước vào cửa quán thì chẳng may va phải một người, đang định lên tiếng xin lỗi thì đã bị người ta tạt cho một bát nước lạnh đến thấu xương.
– Đi đứng kiểu gì vậy, mắt bị đui hả? – Giọng con gái lanh lảnh, cao vút nhưng chua hơn cả dấm khiến Hoạ Mi cùng mấy đứa bạn thấy ghê nổi cả da gà.
– Này, bạn ăn nói cho nó tử tế, lịch sự một chút đi bạn tưởng bọn chúng tôi muốn đụng phải bạn lắm hả? Nói gì mà khiến người ta mắc ói dễ sợ luôn. Hứ.
Ngọc Huyền liếc nhìn khinh khỉnh cô bạn tiểu thư ăn chơi nhất nhì trường không kém mấy đàn chị lớp trên, được coi là hoa khôi của lớp 10A, hot girl nổi tiếng trong trường luôn bị bọn con trai rì rầm rỉ tai nhau nhìn ngắm mỗi khi trông thấy, cười nhạt “Con nhỏ đó chẳng còn gì để mà mất nữa đâu, chỉ cần tán tỉnh mời nó ăn một bữa tại nhà hàng sang trọng, tặng nhẫn hay khuyên tai đắt tiền, rủ đi vũ trường nhảy nhót chán chê rồi bao phòng khách sạn trọn đêm thì …vô tư đi thích gì nó cũng chiều hết á”.
– Tụi mày thích gi? Thích chết phải không mà dám ăn nói với tao như thế? – Kim Oanh mắt long lên những ánh nhìn chết chóc, khuôn mặt xinh đẹp được che dấu bởi một lớp phấn dày cả tấc đỏ bừng, hai tay nắm chặt lại thành nắm đấm, giận dữ hét lên khiến nhiều người đi đường cũng phải dừng xe để xem.
– Ui, sợ quá nhá, chị Kim Oanh “iu” quý, màng nhĩ của tụi em còn non dại, yếu đuối lắm đó. Chị tự nhiên phùng mang trợn mắt như con rắn hổ mang rồi bất ngờ hét thất thanh lên giống hệt con lợn bị chọc tiết sắp chết đến nơi như thế, nhỡ làm màng nhĩ tụi này bị thủng thì liệu chị có chịu được nổi trách nhiệm không hả?
Quỳnh Chi vừa nói xong câu nói đó thì tất cả mọi người xung quanh đều cười ồ lên. Còn Quỳnh Chi cười nhạt bẻ ngón tay, ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Kim Oanh nói giọng mỉa mai, châm biếm nhưng trong lòng thì vô cùng tức giận, hừ, tưởng bắt nạt tụi này dễ vậy sao? Đang thích xin tý máu đây, giỏi thì nhào vào đi.
– Chúng mày … – Kim Oanh điên máu đang định xông vào đánh nhau với Quỳnh Chi thì đã bị một người nào đó ngăn cản.
– Dừng lại đi em, đừng có lúc nào cũng nổi điên như thế nữa được không? – Một người con trai tóc húi cua, nong khuyên tai, xẻ lưỡi đã vậy còn đeo khuyên bạc sáng loáng nói chuyện khiến người ta nhìn thấy ghê tách đám đông xông vào lôi kéo cô nàng rắc rối này đi.
– Tại sao phải đi chứ? Anh sợ chúng nó nhưng em không có sợ đâu nha, thích thì nhích sao phải xoắn nhi? Xem ai sợ ai, hừ – Kim Oanh bực bội giẫy dụa tay đang bị người con trai đó nắm chặt đau đến mức muốn kêu lên.
– Em đúng ngu hết thuốc chữa mà, bọn chúng là người của ai chứ? Em quên mất rồi sao? – Người con trai không nói nhiều cứ thế lôi kéo Kim Oanh đi mặc kệ cô nàng có muốn hay không.
– Ờ, há, tý quên. Ha ha, cũng như nhau cả thôi. Hừ – Kim Oanh trước khi đi còn quay lại liếc nhìn nhóm người Hoạ Mi bằng ánh mắt giễu cợt soi mói khiến họ cảm thấy rất khó chịu.
– Cô ta nói vậy là ý gì nhi? – Hoạ Mi khó hiểu.
– Thôi kệ con nhỏ điên khùng đó đi, đúng là cái loại súc vật mà đòi làm dân chơi – Thuỷ Tiên bĩu môi khinh rẻ.
– Mình cứ vào uống trà sữa hạ hoả trước đã, không biết hôm nay là ngày xui xẻo gì mà sáng đã được nghe “dân ca và nhạc cổ truyền”. Đi chơi thì đụng trúng phải con nhỏ dở hơi biết bơi, chỉ là cục phân trôi sông thôi mà cứ ngỡ mình là bông hồng trên biển. – Phương Ánh nhún vai lắc đầu.
– Ha ha, nói hay đấy, nhưng theo tao nói câu này mới chuẩn với nó nhất. – Quỳnh Chi cười ngất ngồi xuống ghế.
– Câu gì? – Cả bọn đồng thanh hỏi.
– Ka ka, cũng chỉ là cái loại tóc dài đến nách, lông nách dài tới bẹn…lông bẹn dựng đến rốn thôi, ngươi à. Hô hô – Quỳnh Chi nói mà mặt tỉnh bơ cười rất tươi.
“Phụt”
Cả bốn người còn lại miệng đang uống trà sữa, nghe Quỳnh Chi nói xong sặc trà sữa nuốt không nuốt được, nhổ ra không nhổ được, Hoạ Mi đau khổ cúi xuống gầm bàn ho sặc sụa, mặt đỏ ửng. Ngọc Huyền, Thuỷ Tiên, Ánh liếc nhìn Quỳnh Chi bằng ánh mắt giết người hận không thể lột da cô nàng, can tội lợi dụng đúng lúc người ta đang uống trà sữa thì phát ngôn một câu phải nói là khiến người ta ngất trên cành quất luôn.
– Tao thật sự không hiểu cô ta thực ra cũng bình thường thôi, ngoài cái mặt trang điểm lớp phấn “dày” cả tấc, độ ăn chơi nhất quả đất ra thì còn gì nữa đâu nếu như không muốn nói chỉ là cái loại “quái thai lai qu