Insane
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210205

Bình chọn: 8.5.00/10/1020 lượt.

n thân có lỗi khi sống buông thả, vô trách nhiệm, không chịu khó học hành, không biết vun đắp lo lắng cho tương lai.

Sa vào con đường tối tăm, đắm chìm trong vực thẳm vạn kiếp bất phục. Yêu đương toàn những kẻ “Sở khanh” khi tuổi còn quá trẻ, không hiểu biết về vấn đề tâm sinh lý, biện pháp phòng tránh thai để đến mức suýt thì vô sinh, vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội được làm mẹ nữa.

Bây giờ sinh An An ra đã không thể cho nó có được một người cha đúng nghĩa thì thôi. Lại bắt nó phải chịu một cuộc sống nghèo khó, vất vả cùng với một người mẹ tuổi còn quá trẻ nếu không muốn nói là đôi lúc suy nghĩ rất trẻ con lo bản thân còn chưa xong nói chi đến chuyện nuôi dưỡng thêm một đứa trẻ?

Sinh nó ra nhưng lại bắt nó phải chịu kiếp sống cơ cực, bị người đời dè bỉu là “con hoang”…Tận đáy lòng Băng Hạ cảm thấy rất đau khổ, cay đắng, nhục nhã và có lỗi với An An vô cùng.

Sau này lớn lên, nó biết tuổi trẻ năm xưa của mẹ nó “Hoành tráng” như thế nào mới sinh ra đứa bé đáng thương như nó. Có lẽ nó không dám xúc phạm, trách móc gì nhưng chắc chắn trong tận sâu thẳm đáy lòng nó sẽ coi thường, đôi lúc sẽ oán hận mẹ nó lắm. Nếu cuộc đời nó bị người ta coi thường, xúc phạm, hắt hủi,…chỉ vì là đứa trẻ không có “Bố”, một gia đình đúng nghĩa, lí lịch trong sạch. Không được làm những công việc mình yêu thích như: Học viện an ninh, công an,…Thì người làm mẹ này sẽ đau đớn đến tan nát cõi lòng như thế nào?

Hơn nữa một đứa trẻ mà sống trong một gia đình không có người làm cha uốn nắn, giáo dục thì sẽ thiệt thòi nhiều thứ lắm, đôi lúc mất phương hướng mà đi vào con đường tội lỗi thì người làm mẹ sẽ vô cùng đau khổ. Chẳng vậy mà người ta thường nói “Con không cha như nhà không nóc”, phải làm mẹ đơn thân chỉ là bất đắc dĩ thôi. Chứ trên đời này làm gì có cô gái nào muốn một mình nuôi con khôn lớn đến tận lúc già mà không cần chút hơi ấm của người đàn ông chứ.

Còn những cô gái nào thích giơ cao khẩu hiệu muốn sống độc thân, chỉ cần có con không cần chồng theo phong trào thời hiện đại, chỉ vì từng bị phụ bạc hoặc phải chứng kiến quá nhiều những mẩu chuyện gia đình kém vui, bất hạnh của những người phụ nữ khác.

Nên luôn có thái độ căm hận đàn ông, chán ghét hay không có cảm xúc với bất kỳ người đàn ông nào thì hãy suy nghĩ thật cẩn thận, chu đáo mọi bề cũng như chuẩn bị tâm lý vừa làm mẹ còn phải vừa làm cha nữa, tự thân lo lắng kinh tế, nội trợ, áp lực dư luận,… Và sự thật là làm mẹ đơn thân không dễ dàng như tưởng tượng đâu.

Nếu thời gian quay trở lại cô sẽ cố gắng sống thật tốt, chịu khó học hành, phấn đấu hết mình vì tương lai tươi đẹp đến lúc đó mới tính đến chuyện yêu đương, lấy chồng, sinh con cũng chưa muộn. Chứ như bây giờ…mờ mịt lắm, thân con gái không biết giữ gìn, quý trọng bản thân mình và biết tự yêu lấy chính mình.

Mà cứ thích phụ thuộc vào người khác, yêu mãi một kẻ phụ bạc, một người không bao giờ thuộc về mình thậm chí dù biết người đó đang có vợ hoặc dùng mọi thủ đoạn để “gạo nấu thành cơm” hòng chiếm đoạt người đó. Không chịu cố gắng vươn lên trong cuộc sống, yêu thương người tử tế, đón nhận người thật lòng yêu thương mình thì đau khổ, bất hạnh cũng đừng trách móc ai cả.

– Băng Hạ à, bây giờ em đã làm mẹ rồi phải sống lạc quan lên thì mới có thể thấy cuộc sống tươi đẹp được. Hơn nữa, anh đã nhận là cha của An An thì nhất định sẽ có trách nhiệm với nó dù không phải ruột thịt, có quan hệ huyết thống đi chăng nữa.

Tuấn Anh cười dịu dàng nói lời an ủi Băng Hạ, đời đúng là lắm trái ngang một cô gái mới có 18 tuổi đáng lẽ bây giờ đang học đại học, theo đuổi lý tưởng, ước mơ, sống một cuộc sống vô tư, hồn nhiên rồi. Chỉ vì trót lầm lỡ để giờ đây thân con gái yếu đuối không người thân thiết lại còn phải cáng đáng thêm cả đứa bé mới sinh nữa nên lúc nào ánh mắt lúc nào cũng buồn ảm đạm, thật khiến người ta cảm thấy xót xa mà. Haiz

– Còn có tụi chúng em ở bên cạnh giúp đỡ, ủng hộ chị nữa mà. Vì vậy, chị nhất định phải cố gắng lên, dù cho ngày mai trời có sập đi chăng nữa dẫu chỉ còn một tia hi vọng chị cũng tuyệt đối không được dễ dàng bỏ cuộc. Những chuyện đau buồn trong quá khứ hãy tập lãng quên dần đi chị Băng Hạ ơi! Vì An An và cũng vì chính bản thân mình chị càng phải kiên trì cố gắng nỗ lực vượt qua mọi khó khăn để hướng tới một tương lai tốt đẹp đang chờ đón chị.

Hoạ Mi cố kiềm nén cảm xúc chua xót đang dâng lên trong lòng, khi chứng kiến hoàn cảnh khắc nghiệt gần như tuyệt vọng phải tìm đến cái chết của Băng Hạ trong suốt thời gian trước khi sinh An An. Để sống sót được đến giây phút này ngoài lòng quyết tâm muốn sinh ra An An mạnh khoẻ thì chị ấy phải rất can đảm, khao khát sống, muốn làm lại cuộc đời và khao khát một cuộc sống hạnh phúc.

Nhiều người gặp khó khăn, bế tắc thì tuyệt vọng đi tìm cái chết để giải thoát hết lần này đến lần khác. Nhất là những người vì quá yêu một người không xứng đáng, không thể được ở bên người ấy suốt cuộc đời khi biết tin người ấy sắp cưới người khác. Liền tìm mọi cách để níu kéo, phá hoại hoặc sẵn sàng tự tử tận hai, ba lần đến khi chết được thì thôi chỉ vì muốn người