Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211811
Bình chọn: 7.00/10/1181 lượt.
có mắt như mù không biết trân trọng em…
– Hừ, trong mắt tôi anh ấy là người rất tuyệt vời so với anh ấy, anh xách dép cho anh ấy cũng không nổi đâu…
– Em…
Người đàn ông tức giận trừng mắt nhìn cô gái đang say rượu ngất ngây trong lòng mình, thở dài một hơi…
– Để anh dìu em lên phòng nghỉ ngơi nhé…
– Dìu tôi lên phòng nghỉ ngơi hay là muốn ngủ với tôi…
– Ha ha, em đoán thử xem…
– Hừ tôi nói cho anh biết nhé, anh dám đụng vào một sợi lông tơ của tôi, tôi sẽ khiến anh…ha ha…sau này đừng mong có con nối dõi nhá…Đồ khốn nạn…đồ đểu cáng…
– Sợ quá nhì? Nhưng bây giờ em đã ở trong tay anh rồi, anh có nên hưởng thụ trước rồi cao chạy xa bay không cưng? Ha ha…
– Anh…anh…dám làm thế, tôi thề giết cả ba đời nhà anh, tôi sẽ khiến anh sống mà không bằng chết…đồ khốn nạn, mau buông tôi ra…
Hồng Nhung tuy say rượu thật nhưng thần trí vẫn còn chút tỉnh táo, giật mình hoảng sợ vùng vẫy, la hét. Khiến cho người đàn ông kia được một phen khốn đốn…
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 28
– Đồ khốn nạn…đồ đểu giả…mau buông tôi ra…
Ngọc Huyền vung tay đánh mạnh vào người đàn ông, ra sức cào cấu…
– Em bình tĩnh đi…
Người đàn ông kia ra sức vừa đỡ những cú đánh đau điếng của cô, vừa cố gắng dìu cô đứng vững không để cô ngã lăn luôn xuống sàn.
– Mặc kệ tôi, cầu xin anh đấy, tha cho tôi đi mà…xin anh…hức, hức
Vừa khóc lóc, vừa la hét, vừa quậy phá, …khiến người đàn ông kia không còn sức để mà đôi co với cô nữa. Đành buông cô ra, để cô tuỳ ý ngồi phịch xuống dưới sàn nhà đá hoa lạnh toát tựa vào tường. Hai chân co lại, gục mặt xuống dưới gối khóc nức nở rất thương tâm.
Người đàn ông ngồi xuống nhìn cô khóc nức nở như vậy, cảm thấy rất bối rối không biết là nên xử lý tình huống này như thế nào. Anh ta chẳng sợ gì hết, chỉ sợ trông thấy cảnh con gái đau khổ, khóc lóc thôi. Bàn tay đưa ra muốn chạm vào cô nhưng lại không thể, chỉ hụt hẫng giữa không trung, môi mấp máy muốn nói gì đó để an ủi cô nhưng lại sợ sẽ khiến cô thêm buồn hơn.
Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, khi không còn nghe thấy tiếng cô nàng khóc nữa. Anh ta nhẹ đưa tay lay lay người cô, thấy cô không hề có phản ứng gì, biết là do cô mệt quá, nên đã ngủ say rồi. Liền cẩn thận đứng dậy bế cô lên đưa về phòng…
Anh ta vốn là một thiếu gia con nhà giàu, nổi tiếng ăn chơi, phong lưu, đa tình, là khách ruột thường xuyên của khách sạn nổi tiếng này…
Nên nhân viên lễ tân chỉ nhìn thấy anh ta là nở nụ cười lả lơi, đưa tình rất hiểu ý nhanh chóng đưa chìa khoá phòng cho anh ta mà không cần giải thích, làm thủ tục hay để anh ta mất thời gian chờ đợi như những vị khách bình thường khác (Khách vip có khác).
Mở cửa phòng vất vả bế Ngọc Huyền trên tay đưa tới nằm trên chiếc giường nệm trắng tinh, êm ái mềm mại như nhung. Ngồi xổm xuống bên cạnh giường, ngắm nhìnkhuôn mặt đẹp hoàn hảo không tỳ vệt hệt như búp bê của cô nàng, khiến anh ta không kiềm nén được ý muốn hôn lên đôi môi hồng quyến rũ ấy. Thật sự nếu trong tình cảnh hiện tại, việc anh ta có thể dễ dàng thực hiện ý đồ đen tối nào đó là hoàn toàn dễ dàng. Anh ta đã lên giường với nhiều phụ nữ, nhưng tất cả đều do họ một lòng tự nguyện thôi.
Anh rất ghét việc ép buộc một người phụ nữ phải làm những điều mình không thích chỉ để thoả mãn ham muốn nhất thời của mình. Nhất là trong tình trạng người con gái ấy lại đang say rượu vì buồn, bất tỉnh chẳng biết trời trăng gì? Nếu anh ta cố ý giở trò đen tối bệnh hoạn ấy có phải rất hèn nhác, không xứng là một người đàn ông không?
Nghĩ vậy anh ta lại thở dài một hơi thật não nề, có vẻ dài cả hàng kilomet ấy chứ. Anh không hiểu mình có gì không bằng người kia, tại sao cô lại yêu hắn say mê đến điên đảo như vậy. Tại sao lại chọn hắn, mà không phải chọn anh ta chứ, nhìn cô thưc sự rất xinh đẹp. Một vẻ đẹp thuần khiết tựa pha lê, khiến đàn ông nhìn thấy ai cũng phải say đắm, muốn nâng niu, trân trọng. Anh ta đã cố ý muốn nhường bước, buông tay để cô có thể tự do ở bên người mình yêu. Nhưng không hiểu sao hắn ta lại lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, phũ phàng từ chối tình cảm của cô, khiến cô phải sống dở chết dở đau thương đến mức tuyệt vọng phải tìm đến rượu để giải sầu. Nhìn cô đau khổ, khóc lóc, thảm sầu như vậy, trái tim hắn xót xa như có ngàn mũi kim đâm…
Kẻ nào dám khiến cô phải đau khổ, thương tâm nhất định anh ta sẽ không để hắn sống được yên ổn đâu…
Nhẹ cúi đầu xuống, hôn lên trán cô như để nói lời tạm biệt. Sau đó anh ta bước ra ngoài bảo người phục vụ thay quần áo giúp cô…
– Đại ca, sao anh lại tới đây vào giờ này?
Tiếng một tên con trai tóc vàng hoe, xơ xác như đuôi bò, mặc mỗi cái quần xà lỏn. Cởi trần đằng trước ngực lẫn sau lưng đến bắp tay đều xăm trổ đầy những hình thù kỳ quái như bọ cạp, nhện…nhìn hết sức ghê rợn, khuyên tai đeo trước mũi lấp lánh sáng dưới ánh đèn vàng vọt. Giật mình hỏi khi nhìn thấy một người đàn ông không ai khác ngoài chính đại ca của mình, bất ngờ mở cửa bước vào. Bây giờ đã là 2h đêm rồi, bình thường giờ này đại ca của hắn thường ở Vũ trường uống rượu, hoặc dẫn gái tới khách sạn để hưởng niềm vui thú của thể xác…
– Uh, cũng không có
