ý do công ty để chăm sóc anh trong thời gian nằm viện.”
Thịnh Phương Đình gật đầu. Sớm nay thuốc mê hết tác dụng, anh đau đầu không ngủ được, mãi đến khi trời sáng hẳn mới thiếp đi một lát, lúc này chỉ thấy vô cùng mệt mỏi.
“Bác sĩ nói anh vẫn chưa ăn được, để tôi lau mặt giúp anh, sẽ dễ ngủ hơn một chút.”
Chiếc khăn mặt ấm áp chạm nhẹ lên mặt khiến anh cảm nhận được sự dịu dàng vô hạn. Đàm Tĩnh rất có kinh nghiệm chăm sóc người ốm, bàn tay cô vừa êm ái lại nhẹ nhàng. Cô cùng Tiểu Phùng giúp anh trở mình nằm nghiêng để ngủ cho thoải mái. Dường như dạ dày cũng không còn đau nữa, anh lại ngủ thiếp đi.
Khi đến thay thuốc, y tá rất thân thiện với Đàm Tĩnh, còn cười hỏi cô: “Cô là người nhà bệnh nhân à?”
“Không, tôi là đồng nghiệp.”
“À, vậy tôi hỏi chút, cô gái tối qua… cô gái rất xinh đẹp ấy, cũng là đồng nghiệp của các cô, có phải bạn gái của bác sĩ Nhiếp không?”
Đàm Tĩnh sững người, đầu óc trở nên trống rỗng, mấy giây sau mới nghe thấy giọng nói của mình như len qua kẽ răng: “Tôi không biết…”
Chương 11 – Phần 2
Cô y tá đành nén lại lòng hóng hớt, thay thuốc xong rồi đi luôn. Năm giờ chiều là bệnh viện giao ca, lúc này Thịnh Phương Đình đã tỉnh hẳn, bắt đầu có sức trò chuyện. Mấy vị giám đốc sau giờ làm đều đến thăm anh, phòng bệnh bỗng chốc vô cùng náo nhiệt. Thấy Thư Cầm cũng tới, Phó giám đốc Trần đùa: “Giám đốc Thịnh, anh phải cảm ơn Giám đốc Thư cho tử tế đi. Người ta phải dùng đến quan hệ của bạn trai để tìm chủ nhiệm đến phẫu thuật cho anh đấy.”
“Là đồng nghiệp cả, cần giúp thì đương nhiên phải giúp thôi.” Thư Cầm cười, “Nhưng tôi chỉ mong cả đời mọi người đừng nhờ tôi việc này.”
Thịnh Phương Đình nói: “Dù thế nào cũng phải cảm ơn cô. Ủa, bạn trai cô đâu? Sao không vào cùng? Tôi phải cảm ơn người ta nữa.”
“Hôm nay anh ấy trực đêm, chắc là đi làm rồi.”
Phó giám đốc Trần xen vào: “Thế thì Giám đốc Thư tiện thể đi thăm anh ấy đi.”
“Đi làm thì có gì phải thăm?”
“Một ngày không gặp tựa cách ba thu, đi làm cũng nên thăm chứ!”“Đúng thế, đúng thế!”
Mọi người đều cười hùa theo, Thịnh Phương Đình có chút uể oải nói: “Mọi người đến thăm hay đến chọc tức kẻ cô đơn này đấy hả?”
Phó Giám đốc Trần cười: “Giám đốc Thịnh chóng khỏe lại rồi nhanh nhanh tìm lấy một cô bạn gái, mau kết hôn để chúng tôi tặng phong bì, thế là báo thù được rồi.”
Trước khi về mọi người đều căn dặn Đàm Tĩnh hãy chăm sóc tốt cho Thịnh Phương Đình, như thể cô là người nhà của anh thật vậy. Đàm Tĩnh chỉ cúi đầu vâng dạ. Khi mọi người về hết, Thịnh Phương Đình mới nói: “Cô mau về đi, ở đây có Tiểu Phùng rồi.”
Đàm Tĩnh đáp theo quán tính: “Vâng.”
Thịnh Phương Đình thấy buồn cười, nhưng vừa cười lại thấy bụng nhói đau, còn chưa kịp cười hết cỡ đã chuyển thành nhăn nhó. Anh nói: “Đừng rụt rè như vậy, ở công ty chúng ta là cấp trên cấp dưới, nhưng ở bệnh viện tôi lại phiền cô chăm sóc cả ngày, tôi phải cảm ơn cô mới đúng. Còn nữa, cảm ơn cô đã đưa tôi vào viện, trên xe cấp cứu tôi có tỉnh lại một lúc, liền nhìn thấy cô.” Ngữ khí của anh vô cùng dịu dàng.
Đàm Tĩnh nói: “Không có gì, là điều tôi nên làm mà.” Dù là đồng nghiệp bình thường cô cũng sẽ đưa đi viện, huồng hồ giám đốc Thịnh từng giúp cô một việc lớn.
“Được rồi, cô về đi.”
Đàm Tĩnh cười: “Chào anh, mai gặp lại.”
“Mai gặp lại.” Thịnh Phương Đình cũng cười, nghĩ đến việc mai lại được gặp cô, anh cảm thấy thật vui vẻ.
Đàm Tĩnh đi đón con rồi về nhà nấu cơm. Tôn Bình hớn hở hỏi: “Mẹ, hôm nay mẹ không phải tăng ca à?”
“Ừ.” Đàm Tĩnh cũng rất vui, “Mười mấy ngày tới mẹ cũng không phải tăng ca.”
Ngày nào cũng đến bệnh viện chăm sóc Thịnh Phương Đình coi như đi làm, khi các bác sĩ giao ban xong, cô có thể về nhà, đây đúng là chuyến công tác tuyệt vời. Công việc đơn giản, lại không phải tăng ca, có thể đón Tôn Bình đúng giờ, hai mẹ con qua chợ mua đồ ăn rồi cùng về nhà ăn cơm.
Đàm Tĩnh đang bận rộn trong bếp, bỗng nghe thấy tiếng Tôn Bình ở bên ngoài: “Bố về rồi.”
Đàm Tĩnh đang luôn tay đảo thức ăn chợt khựng lại, vội vàng tắt bếp gas bước ra ngoài. Cô thấy Tôn Chí Quân râu ria đầy mặt, quần áo bốc mùi, không biết mấy ngày rồi chưa thay nhưng anh ta không uống rượu. Nhìn thấy cô, anh ta chỉ hỏi đúng một câu: “Tiền đâu?”
Đàm Tĩnh quay sang bảo Bình Bình: “Con ngoan, đi xem phim hoạt hình đi.”
Tôn Bình biết người lớn có chuyện muốn nói, ngoan ngoãn về phòng xem phim hoạt hình. Đàm Tĩnh lau tay, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng: “Chỉ có một nghìn tệ thôi, mật khẩu là sáu số 0. Anh cầm dùng trước đi.”
“Tiền đâu?” Anh ta gần như gầm lên, “Một nghìn tệ? Cô nghĩ đang đuổi bọn ăn mày đấy à?”
“Tôi đã chuẩn bị năm nghìn, nhưng trên đường bị trộm mất. Tôi đã báo án rồi, cảnh sát chỉ tìm lại được một nghìn. Không tin anh có thể gọi cho cảnh sát…”
“Thôi đi Đàm Tĩnh, biết lấy cảnh sát ra dọa tôi rồi đấy. Tôi nói cho cô biết, cô đừng có rượu mời không uống lại uống rượu phạt. Cô tưởng tôi cần chỗ tiền đó của cô lắm sao. Cô không đưa tôi lấy của người khác.”
Đàm Tĩnh bỗng cảm thấy mệt mỏi vô chừng: “Anh đòi người khác đi. Tìm Nhiếp Vũ Thịnh xem anh ta có đưa không.”
Tôn Chí Quân khựng