Polaroid
Nothing Gonna Change My Love For You

Nothing Gonna Change My Love For You

Tác giả: Cheery_kul

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211063

Bình chọn: 9.5.00/10/1106 lượt.

g vẫn ko khuất nổi mùi hương nam tính của chủ nhân chiếc áo này. Tự dưng lúc hắn quăng cho nó cái đầm của nhỏ nào đấy nó lại thấy tức, nó tức vì hắn coi nhẹ nó, đưa cho nó những thứ dơ bẩn đó hay nó tức vì một lý do khác ??? Kể cả khi thấy vết máu đó, nó cũng cảm thấy khó chịu, khó chịu vì hắn quá tùy tiện, vì hắn quá lăng nhăng hay khó chịu là vì … Nhưng dù gì nó cũng ko phủ nhận rằng thân hình hắn rất chuẩn, chuẩn đến từng milimet!!! Chuẩn đến mức khiến nó phải chú ý đến!

Đang ngẩn ngơ với những suy nghĩ thì tiếng gõ cửa vang lên, mở cửa ra, là bà quản gia, thấy nó mặc chiếc áo của Jun, bà tỏ vẻ hơi kinh ngạc nhưng rồi cũng nở nụ cười hiền hậu:

– Cậu chủ nhờ tôi đưa cô trứng gà để lăn lên mặt!

Nó lễ phép nhận lấy quả trứng lại từ tay bà. Câu nói bà vang lên làm nó phải ngước lên nhìn bà:

– Có vẻ cô là người đặc biệt?

– Sao ạ?- nó hơi nhíu mày.

Bà đứng lên rồi đi vòng vòng nói rõ cho nó nghe:

– Cậu chủ chưa bao giờ chủ động dẫn một đứa con gái nào về nhà hết, chỉ là họ tự động đến! Cô là người đầu tiên trong 18 năm qua! Cậu chủ cũng ko thích đứa con gái nào khoác lên người quần áo của mình, thà cậu bỏ cả đống tiền ra mua những cái bộ quần áo, những cái đầm hàng hiệu cho những đứa con gái đó mặc chứ ko bao giờ cho họ khoác lên người từng chiếc áo của mình! Cô vẫn là người đầu tiên!

Nghe thế thì nó cũng hơi ngạc nhiên, thì ra là vậy! Xem ra nó được ưu ái hơi nhiều nhỉ? Chắc là vì nó là

” đối thủ hạng nhất

” của hắn nên đặc biệt chút thôi!

– Mà… cô đừng bao giờ tùy tiện vào phòng cậu chủ khi chưa được phép nhé! Tính cậu chủ là ko bao giờ khóa cửa đâu, kể cả những lần

“vui đùa

” với bọn con gái đó! Tuy là thế nhưng cậu ko thích bị quấy nhiễu cuộc sống riêng tư của mình! Hậu quả nặng lắm đấy! Đã có rất nhiều người bị đuổi vì điều đó rồi! Còn những đứa con gái kia thì ko ít người bị

” đá

” thẳng ra khỏi nhà!

Nói thế …. , xăm xăm vào phòng hắn khi chưa được phép thì nó là

” người đầu tiên

” à? Cảm xúc thế nào nhỉ, hỗn độn !!!

– À, ta nói nhiều quá! Xin lỗi! Cô làm xong thì cứ để đó nhé! Ngày mai dọn phòng tôi sẽ dọn giúp cô! Tôi xin phép!

Nói rồi bà quản gia lui ra, khép cửa phòng lại cho nó.

Cầm quả trứng lăn vào chỗ sưng trên mặt, cũng đỡ đau hơn! Nó ko thích người ta quan tâm mình, nhưng sao lần này lại có cảm giác khác khác! Người quan tâm nó ko ít, trừ Pj và ông quản gia ra thì sự quan tâm của mọi người khác đối với nó nó đều thấy có chút phiền phiền và tất cả đều là vô nghĩa, trong cái xã hội này có người nào tốt với nhau thực sự đâu chứ !?!?!?! Kể từ lần đầu gặp Jun thì nó đã ghét cay ghét đắng hắn, bằng một cách vô tình hay cố ý nào đó mà hắn luôn làm lung lay

” cái hàng rào

” của nó! Sự phòng vệ, cái vỏ bọc mà nó tạo ra cũng may còn chút vững vàng ???

Tiếng ư ử vang lên trước cửa phòng làm nó thoát khỏi suy nghĩ, tiếng kêu này chỉ có thể là con Gun thôi, nghĩ thế, nó mở cửa phòng mình. Con chó nhìn nó, cứ kêu ư ử, hướng về phòng kế bên, đuôi cụp xuống. Nó hiểu ý nên cũng ra xem thử. Dù biết rằng phòng hắn lúc nào cũng khép hờ chứ ko khóa nhưng nó vẫn gõ cửa.

– Ngủ rồi!- tiếng hắn vọng ra.

Xạo kinh, giờ này còn sớm chán mà ngủ, ngày nào hắn chả ở bar đến lờ mờ sáng. Vờ như nói chuyện với con chó, nó cố tình nói to:

– Người ta ngủ rồi! Tao với mày đi thôi!

Vừa quay lưng đi, cửa phòng bật mở, con chó mừng vẫy đuôi liên tục. Biết ngay là vì hắn ko muốn tiếp xúc với ai nên viện cớ mà.

– Đã nói với mày rồi! Muốn vào thì vào! Mày đâu phải là người nên ko cần thế! Đâu cần nhờ người khác, phiền!- hắn nói với Gun, có lẽ con chó hiểu những gì hắn nói nên sủa

” gâu, gâu

” 2 cái.

Zu mở cửa phòng mình ra, nhưng con chó cứ cắn lấy gấu áo nó, chiếc áo ko dài lắm nên mọi cử động có vẻ bất tiện, thế nên nó đi theo

” sự lôi kéo

” của Gun, thấy nó đứng trước cửa phòng mình, hắn quay lưng bước vào:

– Vào đi!

Nghe thế, nó cũng bước theo sau, nó muốn biết cớ gì mà con Gun cứ nhìn vào phòng hắn mà hứ. Thấy dãy băng nằm sóng xoài trên ghế, có cả mấy chai thuốc sát trùng, nhìn miếng băng bị nhăn nhúm có vẻ chủ nhân của nó băng nhiều lần mà ko được. Hiểu được

” tín hiệu SOS

” của Gun ban nãy, nó cũng ko nói gì nhiều, tiến lại dãy ghế ngồi kế hắn, cho thuốc sát trùng vào miếng bông gòn ở đó. Giờ thì hắn đã hiểu ý định của nó, hiểu cả

” việc làm

” của con Gun ban nãy, thì ra là thế, hằng ngày con Gun cứ xăm xăm vào phòng hắn chứ có như ban nãy đâu, vậy mà hắn cứ tưởng con Gun sợ. Đưa mắt sang nhìn con chó bên cạnh, hắn buông một câu nghe phũ vô cùng:

– Mày nhiều chuyện thật, Gun ạ!

Chương 10 – 2

Chap 10.2:

Alright! Vậy thì tốt thôi! Thích thì chiều! Tính hắn cũng ko phải loại người thích mặc cả! Cái này là bản thân nó tự muốn làm, chả phải hắn bắt buộc! Thế nên, Jun ko nói gì cả, chỉ đưa cánh tay cho nó

” tùy ý xử lý

” :

– Thằng Nan sao rồi?- hắn gọi điện thoại cho thằng đàn em để hỏi thăm tình hình.

– ………………

– Thay nhau canh thằng nhóc!

– ………………

– Có Mon rồi thì ko làm? Bắt con bé gánh hết?- hắn.

– ………………

Nghe câu trả lời từ thằng đàn em xong, hắn gập điện thoại lại rồi quăng