Nương tử đừng nghịch nữa
Tác giả: Lam Yên Hểu Nguyệt
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329480
Bình chọn: 8.5.00/10/948 lượt.
người đi nhanh đi, đừng giả bệnh nữa, bằng không cũng sẽ không có kết quả tốt ! Biết không ? Phải sống tốt, ta……ta……”
Úc Phi Tuyết “suy yếu” nói không ra lời.
Mặc dù Úc Phi Tuyết che giấu rất khá, nhưng Lãnh Dịch Hạo vẫn lập tức nghe ra, nha đầu kia đang rủa hắn!
Đúng là nha đầu to gan lớn mật, xem ra không giáo huấn nàng một chút không được!
Lãnh Dịch Hạo đột nhiên một tay đẩy Úc Phi Tuyết đến trước mặt, tình thâm ý thiết nói:
“Nương tử, ta muốn chứng minh với nàng, không có gì có thể chia cắt chúng ta!”
Khóe môi Lãnh Dịch Hạo cong lên mê hoặc, lúc Úc Phi Tuyết còn chưa kịp phản ứng, hắn bỗng nhiên cúi đầu, chuẩn xác ôm trọn lấy môi nàng.
Chuyện gì đang xảy ra đây ? Úc Phi Tuyết mờ mịt trợn mắt lên nhìn.
Khuôn mặt tuấn lãng của Lãnh Dịch Hạo phóng đại ngay trước mắt, hàng lông mi dài khẽ khép lại, khuôn mặt trong nháy mắt dường như trở nên dịu dàng lưu luyến.
Vẫn trợn mắt lên nhìn, trên môi truyền đến một cảm giác hưng phấn kỳ lạ làm cho máu toàn thân Úc Phi Tuyết giống như sục sôi trong nháy mắt. Không khí càng lúc càng loãng, gương mặt trước mắt cũng càng lúc càng mơ hồ, càng lúc càng mơ hồ. Bàn tay nhỏ bé của Úc Phi Tuyết gắt gao nắm chặt lấy vải lụa trong tay, càng nắm càng chặt……
Lãnh Dịch Hạo không khỏi khẽ cười ra tiếng, tiểu nha đầu này rất ngây ngô đáng yêu, nếu hắn cứ hôn như vậy thì liệu có phải nàng sẽ thật sự chết vì không thở được không ?
Còn nữa, nàng lo lắng như vậy làm cái gì ? Sắp xé rách quần áo của hắn rồi! Vốn dĩ sắc mặt đã không được tốt lắm, bây giờ lại sợ tới mức mặt mày tái nhợt, aizzz, làm cho hắn thực sự có chút……không đành lòng hôn tiếp !
Buồn cười quá !
Lãnh Dịch Hạo xoay người ngã xuống bên cạnh Úc Phi Tuyết, cười đến toàn thân run run, nếu không phải sợ sẽ chọc giận nha đầu bên cạnh thì hắn thật sự muốn cười phá lên thật to!
Không khí, không khí! Không khí sống ở đâu rồi ? Cuối cùng, Úc Phi Tuyết cũng tìm được hô hấp của mình.
Thở – sâu
Nóng quá nóng quá, hai má giống như bị thiêu đốt.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?
Ý thức quay về, ít nhất nàng cũng hiểu rõ một việc — Lãnh Dịch Hạo đang cười nàng!
Mặc dù nàng không rõ vì sao hắn cười, nhưng ít nhất nàng biết, nụ cười của hắn chính là cười nhạo, giống như lúc nàng nói nàng không biết động phòng là gì.
Nếu không phải nghĩ đến Phong Vô Ngân nói đêm mai sẽ sắp xếp ổn thỏa tất cả, sau đó tới đón nàng, cùng nàng rời khỏi đây. Nếu không phải nghĩ đến, chỉ cần qua ngày mai, nàng sẽ được tự do. Bây giờ nàng rất muốn nhảy dựng lên, đánh cho cái tên nam nhân đáng ghét, đang cười đến run cả người kia một trận nên thân !
Chương 39: Nương Tử, Nàng Cứ Yên Tâm Mà Đi Đi!
“Không hay rồi ! Không hay rồi ! Vương gia, Vương phi người……” – Tiểu nha hoàn sợ tới mức nói không ra lời.
“Vương phi làm sao vậy ?”
“Vương phi người…… Ngài mau đi xem một chút đi!” – Tiểu nha hoàn sợ tới mức nước mắt rơi đầy mặt. Vương phi cứ như vậy mà đi rồi.
Lại chết rồi ? Sao lại cứ không cho hắn lo lắng như vậy chứ ! Lãnh Dịch Hạo cảm thán.
Trong căn phòng nhỏ, toàn bộ nha hoàn và thái y quỳ rạp xuống, tiếng nức nở vang lên trong phòng.
“Vương gia tha tội, Vương gia tha tội! Vương phi đêm qua vẫn còn rất khỏe, nhưng không ngờ sáng hôm nay lại……Vương gia tha tội !” – Tiểu nha hoàn quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu, đêm qua cũng không biết vì sao các nàng lại ngủ như chết như vậy.
“Đứng lên đi!” – Lãnh Dịch Hạo phất tay, lại một lần nữa cảm thán, xem xem nàng đã làm đám nha đầu này sợ đến mức này rồi !
“Nương tử, dậy đi, lát nữa phụ hoàng và mẫu hậu sẽ đến đấy.” – Lãnh Dịch Hạo vỗ lên khuôn mặt tái nhợt của Úc Phi Tuyết, những vết phát ban trên khuôn mặt dường như càng ngày càng nhiều. Hóa trang đúng là giống thật, đủ để đổi giả thành thật.
Đám tiểu nha hoàn bị dọa thì thôi cho qua, làm kinh sợ phụ hoàng mẫu hậu sẽ không hay lắm. Hắn cũng không ngờ phụ hoàng lại tìm cho hắn một nương tử kỳ kỳ quái quái như vậy.
Bọn nha hoàn sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, không xong rồi ! Vương gia nhất định là quá thương tâm nên hồ đồ rồi ! Làm sao bây giờ đây ?
Lãnh Dịch Hạo lại vỗ lên khuôn mặt Úc Phi Tuyết, Úc Phi Tuyết vẫn không động đậy. Chợt Lãnh Dịch Hạo nhếch mày lên, trong mắt xẹt qua một tia sáng.
Hắn than nhẹ một tiếng:
“Nương tử, nàng làm sao có thể đi như vậy được ? Nàng làm sao có thể bỏ ta lại một mình chứ ? Nương tử, bản vương thật sự rất luyến tiếc nàng !”
Không nhúc nhích.
“Nương tử, bản vương nhất định không thể cho nàng cứ thế mà đi được. Bản vương muốn lưu lại một thứ nàng thường mang theo bên người. Nhìn thấy nó cũng giống như đang nhìn thấy nàng. Lấy cái gì thì được đây ?” – ánh mắt Lãnh Dịch Hạo bắt đầu đánh giá từ đầu đến chân nàng, cuối cùng, ánh mắt ấy dừng lại trên mái tóc đen kia.
“Người đâu! Mau cắt tóc Vương phi, à, không đúng, cạo cả da đầu xuống, như vậy mới có thể dễ dàng bảo tồn, nương tử, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ trân trọng….tóc của nàng, mỗi ngày sẽ treo nó lên đầu giường, ngày ngày tưởng niệm, nương tử, nàng cứ yên tâm mà đi đi!”
Lãnh Dịch Hạo vung tay lên đã có người cầm dao đi đến.
“Vương gia, ngài t