i giỏ đồ ăn, một tay vưon ra ngón trỏ thon thon, chỉ vào mặt đối phương, trong lúc đó mơ hồ, Nhan Noãn vẫn có thể thấy được nước miếng của hai người bắn tung tóe trên không trung.
Nhan Noãn nhận ra hai người này, buổi sáng còn gặp qua, là hai nha đầu bên người của Nhan Lăng và Nhan Xảo.
Chủ tử thì đối đầu không đội trời chung, vì thế nha hoàn đối mặt nhau cũng là chán ghét, tranh cãi càng dữ dội hơn.
Nhan Noãn khinh thường giật giật khóe miệng, dáng tươi cười tuyệt mỹ mà tràn đầy châm chọc, đối với bọn nha hoàn trong lúc đó đấu tranh, nàng không có hứng thú, dù sao tiết mục như vậy cũng không phải phát sinh lần một lần hai, trong trí nhớ, nàng mặc dù không phải nhiều lần đều nhìn thấy, bất quá cũng thấy qua mấy lần.
Hai bên đều có chủ tử của mình là chỗ dựa, hơn nữa còn là ở một nơi không người như vậy, ngôn ngữ hành vi cũng phát ra càng không kiêng nể gì .
Nhan Noãn bưng cơm đi thẳng đến phía trước, trở về thanh viện.
Long Trác Việt giang rộng ra hai chân nửa ngồi chồm hổm, cả thân thể vô lực ghé vào trên mặt bàn, giống một quả cà tím ủ rũ, đôi mắt đen láy gắt gao nhìn chằm chằm trên bàn thức ăn trước mặt, cái loại này chỉ được nhìn không thể ăn cảm giác giống như là có con mèo giơ móng vuốt đang cào ở trong lòng hắn, cực kỳ khó chịu.
Lúc này bóng hình xinh đẹp của Nhan Noãn xuất hiện ở cửa thanh viện, Long Trác Việt bỗng dưng giật mình một cái, bật đứng lên.
“Noãn Noãn, ngươi đã về rồi.” Long Trác Việt toét miệng cười nói, tuy là đang cùng Nhan Noãn nói chuyện, nhưng mà con mắt một chút cũng không có nhìn nàng, trong mắt của hắn, giờ phút này chỉ có nhìn đến cơm trắng trong tay Nhan Noãn, tỏa sáng lấp lánh hai tròng mắt hắn hận không thể trực tiếp dán vào chén cơm kia.
“Ăn đi.” Nhan Noãn mới đưa ra một tay, Long Trác Việt sốt ruột liền tức tốc nhào tới cầm lấy.
Bởi vì trong phòng chỉ có một cái ghế dài duy nhất, một cái ba chân, một cái bị Long Trác Việt ngồi hư mất hai cái chân, vì vậy ăn cơm chỉ có thể đứng ăn, Long Trác Việt một bên bới cơm, miệng còn nhịn không được kinh ngạc không ngừng ríu rít.
“Oa, ăn thật ngon nha.”
“A, thơm quá nha.”
“Uhm, quá mỹ vị rồi.”
“Woaaa, rất lâu chưa được ăn nhiều đồ ăn ngon đến như vậy.” Thông thường có thể ăn ngon, chỉ khi ở trong cung tổ chức tiệc rượu mới có thể ăn được.
Mà cơ hội này, trong vòng một năm số lần cực ít chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, hơn nữa ngày nào, hắn cũng ở trong phủ vẫn ăn rau xanh củ cải trắng và đậu hủ.
Một chén cơm vào trong bụng, Long Trác Việt vẫn còn liếm liếm môi, tiếp đó một đôi mắt tựa như hổ đói nhìn chằm chằm vào chén cơm trắng trong tay Nhan Noãn, trong mắt thăm thẳm lộ ra quang mang.
Nhan Noãn dồn sức bóc mấy miếng cơm, cố gắng không nhìn, nhưng mà Long Trác Việt chớp mắt cũng không chớp ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng thật sự khiến cả người ớn lạnh.
“Ngươi không cần trừng mắt nhìn ta như vậy, cùng lắm thì chia cho ngươi một nửa là được.” Nhan Noãn ngẩng đầu, nhìn Long Trác Việt, nói.
Long Trác Việt nghe vậy, lập tức vui mừng cười không thành tiếng, đôi lông mày rậm đen cũng đi theo giơ lên, một bên gật đầu, một bên đưa cái chén không trong tay đi ra ngoài: “Ân ân ân ân.”
Nhan Noãn đem một lớp cơm trên mặt đã ăn qua nhẹ nhàng vẹt ra, đem cơm bên trong chia một nửa đến trong bát Long Trác Việt.
Nhìn lại trong chén bỗng dưng có được nửa chén cơm, Long Trác Việt cảm thấy hài lòng vô cùng.
Nhan Noãn nhìn vẻ mặt hắn mừng rỡ như điên, nhẹ nhàng cười cười, trong nháy mắt như pháo hoa tỏa ra đầy trời, rực rỡ tươi đẹp đến chói mắt.
Đơn thuần như Long Trác Việt, cũng không có tham lam điều gì, có thể dễ dàng khiến hắn hài lòng, đáy mắt tươi cười giống như đứa trẻ vô cùng ngây thơ.
“Noãn Noãn, cái chén này làm bằng bạc đó, nhà các ngươi thật xa xỉ nha.”
“Đối đãi như vậy, cũng chỉ có vợ cả Nguyễn thị cùng dì hai nương Lâm thị mới có.” Nhan Noãn miễn cưỡng trả lời, xa xỉ như vậy, nhưng lại không có phần của nàng.
“Những cái chén đĩa bạc này có thể đổi thiệt nhiều tiền đây, ngày mai chúng ta mang tất cả về nhà, sau đó đi đổi lấy bạc, vậy là mỗi ngày đều có thể ăn thịt.” Long Trác Việt trong miệng nhét đầy đồ ăn, vẫn không quên đưa ra chủ ý về những cái chén đĩa này, càng nghĩ, càng cảm thấy mình thật sự cực kỳ thông minh.
Nhan Noãn tay gấp đĩa rau bỗng dưng ngừng lại, mày liễu dài nhỏ nhẹ nhàng nhảy lên, bất ngờ nhìn Long Trác Việt: “Cái này có thể nha.” Không nghĩ tới trong đầu tên ngốc này cũng có suy nghĩ rất tốt nha.
Tuy rằng là tự ý mang về, nhưng cũng không cho là bất chính lấy đồ làm của riêng, nàng họ Nhan, phủ Vũ Dương Hầu là nhà của nàng, nàng lấy đồ gì đó trong nhà mình, cũng không tính quá mức.
Huống chi, người khác kính nàng một thước, nàng trả người đó một trượng, từ nhỏ Nhan gia luôn bắt nạt nàng, cho dù nàng có cướp đoạt thật sự đi nữa, chiếm đồ đạc của bọn họ, thì một chút thế này cũng không đủ.
“Ta có nghe người ta nói, những người thích dùng chén đĩa bạc này, đều là người nhát gan, bởi vì bọn họ sợ bị người khác hạ độc, Vạn công công bên người lão yêu bà lúc dùng đồ ăn mỗi lần đều thay lão y
