t độ ở Hàn Quốc thật đúng là khác xa Thượng Hải, ấy vậy mà trong căn phòng này, một cái máy điều hòa cũng không có! Ban đêm cô ngủ vừa lạnh, lại còn vừa bị muỗi đốt!Điều làm cô căm hận nhất chính là, sau giờ học, sinh viên có thể thoải mái ra khỏi trường làm gì tùy ý, nhưng đúng tám giờ, mọi hoạt động đều ngưng lại, quản lý kí túc xá sẽ đi kiểm tra và điểm danh các phòng, đồng thời, đèn cũng tắt, wifi cũng tắt!Thế là mặc cho cô nhắn biết bao nhiêu tin than vãn với ông, ông vẫn tuyệt nhiên chẳng hề trả lời!– Này! Sáng mai trường mình có mời một vị tổng tài của tập đoàn nào đó, đến đây dự hội thảo, tư vấn cho sinh viên khoa Kinh tế của bọn mình ấy. Nghe nói người đó đến với tư cách giáo sư, sẽ trực tiếp giảng dạy mình trong một tuần, để chúng mình học hỏi kinh nghiệm…Đang nằm trên giường chat chit, Khả Vy bỗng nghe Như Ý bàn tán. Chưa đợi cô lên tiếng, Tiểu Tuyền cũng đã nhảy vào.– Chắc là một ông già nào đấy chứ gì? Nếu là tổng tài nổi tiếng, họ cũng chẳng đến cái trường cũ kĩ mình làm gì? CHƯƠNG 2: NGÔI TRƯỜNG CŨ KĨ. (3)Khả Vy nghe xong liền gật gù tán thành ý kiến của Tiểu Tuyền, cô nàng này nói rất đúng với suy nghĩ của cô a.– À mà chuyện đó cũng chẳng hot bằng cậu đâu, trên trang web của trường giờ chỉ toàn cậu thôi, Khả Vy. – Như Ý nhanh chóng đổi đề tài, hướng mắt nhín cô đầy ẩn ý.Khả Vy chẳng quan tâm mấy vụ đó lắm.– Cứ đà này, Nghi Nghi sẽ phát điên cho coi. Cô ta vốn là công chúa ở đây mà! Ấy vậy mà giờ bị soán ngôi không thương tiếc.Như Ý và Tiểu Tuyền vốn định nói gì nữa thì Nghi Nghi liền từ trong nhà tắm bước ra, gương mặt hằm hằm, cau có.Sáng hôm sau, tất cả các sinh viên đều tụ tập đông đủ dưới sân trường hướng mắt lên phía sân khấu, lắng nghe buổi hội thảo hiếm có. Ấy vậy mà Khả Vy vẫn cứ ngủ vùi trong chăn, với cái lí do không thích đứng gữa sân trường “tắm nắng”!!!Đến tận trưa, cô mới lò dò, ngáp ngắn ngáp dài xuống nhà ăn kiếm cái gì bỏ vào bụng!Không khí nhà ăn hôm nay có khác đôi chút, hầu như không còn sự ồn ào, chen lấn xếp hàng, nữ sinh đa số đều đứng một chỗ ánh mắt hướng về một tên đàn ông đang thong dong lấy thức ăn!Mừng quá, đỡ xếp hàng! Thế là Khả Vy vui vẻ, cầm lấy khay thức ăn và đi chọn vài món cho mình. Nhìn miếng bít tết ngon lành, hiếm khi nhìn thấy ở nhà ăn của trường, Khả Vy không khỏi chảy nước miếng, nhanh chóng gắp vào khay của mình! Thế nhưng, một miếng thịt mỏng thế thôi, lại có hai kẻ đều muốn gắp vào khay!Nhìn miếng bít tết ngon lành đó, Khả Vy không thèm ngước nhìn xem ai đang tranh giành với mình, nhẹ nhàng buông một câu.– Này! Là tôi thấy nó trước!– Không sao, cô bé cứ lấy đi! – Giọng một tên đàn ông vô cùng lịch sự vang lên, khiến Khả Vy rất vui vẻ gắp miếng bít tết vào khay. Ai da, hôm nay vừa không phải xếp hàng, lại còn lấy được thức ăn ngon, quả là một ngày may mắn. Nghĩ thế, Khả Vy liền vui vẻ, ngẩng đầu, mỉm cười.– Cảm…ơn…Nói xong hai chữ ấy, Khả Vy có cảm giác như lưỡi mình sắp bị cắn mất! Đôi mắt đẹp mở to nhìn chằm chằm tên đàn ông trước mặt mình, như thể không tin được. Bị nhìn chằm chằm, Ngôn vũ Kha vẫn rất bình thản, suy một hồi như nhớ ra điều gì, vốn là người không để bụng nên vui vẻ nói.– Là cô bé hôm trước đây mà…Tính tình của Khả Vy vốn trẻ con, ương bướng, nhìn thấy Ngôn Vũ Kha là y như nhìn thấy khắc tinh vậy! Nghe hắn gọi mình là cô bé, cô càng bực dọc lên tiếng.– Ai cho anh gọi tôi là cô bé. Đã bảo là đừng xuất hiện trước mặt tôi rồi mà…– Là tôi đến nhà ăn trước cô bé đấy!Nhìn cái khay chỉ có mỗi miếng bít tết của Khả Vy, Ngôn Vũ Kha không hề bực dọc , bình thản đáp lại. Nghĩ ngợi gì đó, liền vội bổ sung thêm, rồi bỏ đi thẳng.– Tôi không thích sinh viên đến muộn đâu nhé.Không hiểu hàm ý trong câu nói của Ngôn Vũ Kha, Khả Vy hung hăng trừng mắt, hét lớn, khiến mọi người trong nhà ăn đều hướng mắt nhìn cô.– Đồ điên… Nói nhảm gì đấy…
CHƯƠNG 2: NGÔI TRƯỜNG CŨ KĨ. (4)
Dùng bữa trưa trong bực dọc, ăn xong, Khả Vy lại quyết định về phòng nghỉ ngơi một chút, buổi chiều còn có hai tiết đôi… Ấy vậy mà cô lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay, cũng chẳng có ai trong phòng nên cô cũng không được kêu dậy như mọi lần. Trễ mười phút, Khả Vy nhanh chóng vơ đại một cuốn tập và cây viết, cắm đầu cắm cổ chạy đến phòng học.
Như mọi lần, Khả Vy cúi gằm mặt, thẳng tiến vào chỗ ngồi, thường thì giáo viên dù có trông thấy cũng sẽ mặc kệ cho vào, nhưng hôm nay thì khác.
– Cô bé. Trễ mười phút, ra hành lang đứng hết tiết chung với hai bạn kia. Tiết sau vào học.
Vốn định quay lên xem giáo viên nào mà lại phiền phức, lắm chuyện thế kia, Khả Vy liền một phen kinh ngạc khi nhìn thấy tên đàn ông mà mình vừa gặp lúc trưa.
Thiên à, người thực sự để hắn ám con sao?
– Đừng làm mất thời gian của mọi người. – Ngôn Vũ Kha một thân quần bò dài đi kèm với áo len màu xanh sẫm vô cùng đơn giản lại thanh lịch, hơi nhíu mày lên tiếng.
Dù bực dọc, nhưng Khả Vy cũng không dám làm càn. Hắn là đang đứng trên bục giảng, đương nhiên vai vế của hắn cao hơn cô. Không biết xưng hô thế nào, Kh