ỳ lạ. Ánh mắt nhìn cô dường như có chút tiếc nuối, cái cần trả lời thì không trả lời, chỉ nói chuyện này tạm thời không cần báo cáo cho sếp, bảo cô tự bảo trọng.Nguy Đồng liếc nhìn anh ta. Nói chuyện ẩn ý như vậy là muốn cô nghe hiểu hay nghe không hiểu?***Lăng Lạc An tự quyết định Nguy Đồng là bạn gái của anh đã được hai tháng.Nhân viên Lăng Thị từ quan sát xì xầm bàn tán thành thói quen than ngắn thở dài đã được hai tháng, Nguy Đồng đã phá vỡ kỷ lục của mọi cô gái từng quen Lăng công tử, trở thành ngôi đầu trước giờ chưa ai làm được.Chỉ là, mọi người không hiểu chân tướng thật sự.Chân tướng là, công tử phong lưu nổi tiếng thành phố trong thời gian hai tháng vẫn chưa làm bạn gái mới lên giường được. Cứ kéo dài mãi cuối cùng biến thành bí mật không ai nói ra.Cuối tuần, hiếm có dịp Lăng Lạc An không bám lấy, Nguy Đồng có chút thời gian rảnh, dùng (LÊ) tiền lương mới lĩnh mời Hình Phong Phong và Tô Sung ăn kem Haagen-Dazs. Không ngờ thứ bọn họ hứng thú không phải là kem.“Cậu thật sự đang qua lại với Lăng Lạc An?” Hình Phong Phong biết được tin từ người quen làm trong Lăng Thị, nghe xong liền gọi cho Tô Sung, hai người cùng thẩm vấn Nguy Đồng.“Gần như vậy.” Bây giờ Nguy Đồng đã không phiền lòng như trước. Thật ra, Lăng Lạc An đối với cô không tệ. Đại khái là anh có kinh nghiệm phong phú về phụ nữ, ở cùng Lăng Lạc An, hoàn toàn không giống với những người anh em trai cô quen ở đại học.Cảm giác trước kia luôn khiến cô mệt, cô chưa bao giờ là một cô gái chu đáo, kinh tế cũng không dư dả, không thể bỏ ra điều gì, cũng không biết làm nũng dịu dàng, gặp chuyện chỉ biết dùng bạo lực giải quyết. Sau lần cô xử một anh trong trường, những nam sinh vốn theo đuổi cô cũng biến mất trong gió.Lăng Lạc An không giống vậy, anh không có bất cứ yêu cầu gì với cô, ngược lại anh luôn cho rằng phụ nữ nên được cưng chiều. Anh sẽ không để cho phụ nữ tiêu tiền, đồng thời vì đã ngắm quá nhiều phụ nữ, sẽ không dễ dàng bị người phụ nữ khác mê hoặc.Ngoại trừ quá khứ rực rỡ và căn bệnh xấu xa thường xuyên phát tác, các mặt khác anh đều rất tốt.Nguy Đồng nói xong, đã thấy Tô Sung không nhịn được thở dài, “Vậy còn đối tượng đêm đầu tiên của cậu? Cậu không tìm sao? Mình cảm thấy đây là cả một câu chuyện dài.” Không thực tế như dân văn phòng Hình Phong Phong, Tô Sung làm việc ở trường mẫu giáo là một fan của tiểu thuyết ngôn tình, chỉ yêu lãng mạn.“Cái chuyện không thực tế đó bỏ đi!” Hình Phong Phong nói, “Chi bằng hỏi bọn họ đã tiến triển đến đâu thực tế hơn?”Chuyện bọn họ nhắc đến Nguy Đồng đều muốn lấp liếm, vội gọi thêm hai phần bánh ngọt, mong bịt miệng được hai người bọn họ.Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, lên kế hoạch bữa tối, Lăng Lạc An rốt cuộc không buông tha cô, gần tối gọi điện cho cô.“Không phải hôm nay anh đi đánh golf sao?” Nguy Đồng không vui, “Tôi còn phải ở với bạn, anh chơi tiếp đi!”“Trời sắp tối rồi, còn chơi golf gì chứ?”“Nói bé thôi, tôi đau đầu.” Cứ nghe điện thoại của anh, đầu cô lại đau, “Vậy anh tự kiếm gì chơi đi, tôi không rảnh.”“Em đang ở đâu?” Anh quyết định trực tiếp.“Tôi ở ngoài…” cô còn chưa nói xong, Hình Phong Phong liền đoạt lấy điện thoại, “Ở Haagen-Dazs phố đi bộ trung tâm thành phố!”“Cảm ơn!” Anh cười, “Cố kéo dài thời gian đừng để cô ấy đi.” Nói xong anh vứt điện thoại xuống, đạp chân ga phóng đi.Đầu bên kia, Nguy Đồng giơ nắm đấm lên dọa Hình Phong Phong.“Mình chỉ tính toán cho cậu thôi! Hai người cũng đã hai tháng rồi, đây là thời điểm để bọn mình xem mặt đánh giá giúp cậu!” Hình Phong Phong mở túi trang điểm ra, bắt đầu trang điểm.“Lại nữa rồi…” Tô Sung trợn mắt nhìn cô, coi như không nhìn thấy.***Tối đó, biểu hiện của Lăng Lạc An như một quý ông, lịch sự coi như không thấy cái “nháy mắt đùa” vô tình hữu ý của Hình Phong Phong, vô cùng kiên nhẫn với vô số câu hỏi của Tô Sung. Đến cuối cùng (QUÝ), ngay cả Nguy Đồng cũng kinh ngạc.Sau khi tạm biệt bọn họ, Nguy Đồng không nhịn được sờ trán anh, “Bệnh rồi?”“Em mới bị bệnh!” Lăng công tử trừng mắt.“Không bệnh.” Cô kết luận.“Sao, để lại ấn tượng tốt với bạn em không được ư?” Anh nắm lấy tay cô, kéo cô lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán, “Một ngày không gặp, em không nhớ tôi sao?”“Anh muốn nghe nói thật hay là nói dối?”Anh cắn vành tai cô.“Anh không thấy phiền à?” Xấu xa quả nhiên là xấu xa…“Đừng làm ồn, dẫn em đến một nơi.” Anh ôm eo cô, đi về bãi đỗ xe.“Phòng trong câu lạc bộ hay là bên hồ không người?” Nguy Đồng ngáp, đôi mắt đẹp của anh liếc cô một cái, đẩy cô lên xe.Kết quả cho thấy, cầm thú thỉnh thoảng cũng sẽ có chút nhân tính.Nơi anh dẫn cô đi là nhà thiên văn.Vẫn chưa đến thời gian đóng cửa, nhưng bên trong lại không có ai, anh lấy chìa khóa từ tay nhân viên, dẫn cô lên tầng thượng nhà thiên văn – đài ngưỡng vọng.“Nghe nói đêm nay có mưa sao băng, mắt thường không nhìn thấy, nhưng dùng kính viễn vọng có thể thấy rất rõ đấy.”“Vườn sao băng?” Phim thần tượng cô không xem, nhưng vẫn biết mấy bộ kinh điển.“Đừng so sánh tôi với Tsukasa[1'>.” Anh bĩu môi, “Tôi đẹp trai hơn hắn nhiều!”[1'> Tsukasa: tên đầy đủ là Tsukasa Doumyouji, nhân vật nam chính trong phi
