chính là Doãn Quang Huy, không còn thời gian để kéo dài do dự nữa rồi, hôm nay cô nhất định phải hỏi, không thể kéo dài được nữa.
Lăng Lỵ nhìn chằm chằm ánh mắt sáng quắt của Doãn Quang Huy, tay trái cầm cái muỗng khuấy đều ly trà trái cây một cách vô ý thức, mỗi lúc một nhanh, cố gắng tạo ra vẻ trấn tĩnh thản nhiên, nhưng kỳ thật trong lòng bối rối khó khăn, thậm chí làm nước trong ly trà bắn ra ngoài.
Không được! Bây giờ không phải là lúc để hoảng hốt, cô cần phải dũng cảm lên, còn phải quả quyết một chút, kiên cường một chút.
Lăng Lỵ cầm khăn giấy lên, tiện tay lau lau cái bàn, che giấu suy nghĩ hổn loạn, đấu tranh với tâm tư kêu gọi bỏ cuộc của mình. Sau khi Doãn Quang Huy kết thúc ở bàn phục vụ, anh đi tới bên cạnh chiếc xe làm việc của mình.
“Xin hỏi, có thể làm trễ nãi một chút thời gian của anh không?” Lời nói vừa thoát ra khỏi miệng, Lăng Lỵ liền hối hận. Làm ơn! Cô đang nói cái gì vậy? Đây quả thực giống như là lời chào hàng của nhân viên tiếp thị mà!
Lăng Lỵ cảm thấy hết sức bối rối, trong lòng đang căng thẳng lại càng căng thẳng hơn, tất cả đều biểu hiện ở trên gương mặt xinh đẹp nhưng cứng ngắt.
“Hả?” Đang cúi người bỏ túi công cụ vào trong xe, Doãn Quang Huy quay đầu lại, chạm mắt với Lăng Lỵ. Khuôn mặt rõ ràng ngạc nhiên vì không ngờ có người kêu mình.
“Xin chào, Tôi tên là Lăng Lỵ, Lăng trong Lăng Ba, Lỵ trên đầu có chữ Thảo.” Dù thế nào đi nữa, tự giới thiệu mình luôn là chuyện nên làm.
“… Lăng Lỵ?” Doãn Quang Huy có chút mơ hồ ngước mắt nhìn Lăng Lỵ, lục tìm trong trí nhớ, không hề có ấn tượng với cái tên này nhưng mặt của Lăng Lỵ thì anh nhận ra được.
Anh nhận ra cô là người vẫn hay đến nhà hàng vườn hoa để ăn cơm, ngồi suốt cả một buổi chiều, lặng lẽ xuất hiện, rồi lặng lẽ biến mất. Cho dù trời mưa cũng chọn nơi có mái che ở khu dùng cơm bên ngoài, nhìn chằm chằm không trung như có vẻ có chuyện phải suy nghĩ, nhưng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Có lúc Doãn Quang Huy đi ngang qua bàn của cô, tươi cười hỏi thăm cô có muốn bóng bay hay không. Lúc nào cô cũng mím môi lắc đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm những tác phẩm bong bóng trong tay của anh.
Phụ nữ xinh đẹp luôn luôn để lại ấn tượng sâu sắc cho người đối diện, huống chi vẻ mặt còn có mấy phần ưu buồn.
Doãn Quang Huy có cảm giác mình đã từng gặp qua Lăng Lỵ ở một nơi nào đó ngoại trừ nhà hàng vườn hoa, nhưng lại không nhớ rốt cuộc mình đã gặp qua ở đâu.
“Chào cô Lăng, cô khỏe không?” Suy nghĩ một lát, Doãn Quang Huy xoay người đóng cửa xe lại, quyết định đi tới chào hỏi Lăng Lỵ, tạm thời bỏ sang một bên chuyện cô nhìn có chút quen mặt.
“Xin hỏi, anh có thể kết hôn với tôi được không?” Lăng Lỵ nhìn chăm chú Doãn Quang Huy một lát, hít vào một hơi thật sâu, dứt khoát như giống anh hùng xuống tay mà nói.
“Hả? Cái gì?” Doãn Quang Huy dụi dụi con mắt, gãi gãi lỗ tai, sau đó lại nhéo nhéo bắp đùi mình một cái, xác nhận là cảm giác đau rất bình thường, không tin hỏi lại: “Cô nói cái gì?”
“Tôi nói… xin hỏi, anh có thể kết hôn với tôi được không?” Lăng Lỵ nhấn mạnh từng chữ, nói xong rõ ràng nhưng mặt lại không chút thay đổi.
Cô nói rất rõ ràng, rõ đến nổi Doãn Quang Huy còn tưởng là mình nghe lầm.
Nhưng mà, câu hỏi này thật là kỳ quái, không phù hợp với nguyên tắc nào cả. Ánh mắt của Doãn Quang Huy chăm chú dừng lại ở trên mặt của Lăng Lỵ, cố gắng nhìn thấu ý tứ của cô.
Bình tĩnh nhìn lại, cô đúng là một cô gái rất xinh đẹp, mặt mũi đoan trang, vả lại còn ăn mặc rất hợp thời trang.
Tóc cô nhuộm màu nâu đậm, hơi xoăn để xõa dài. Trên người mặc một cái áo màu đỏ rực, cổ chữ U, quần jean ống bó màu xanh, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác len cổ lông màu trắng gạo.
Rõ ràng là phong cách rất đơn giản, nhưng phối hợp trên người của cô lại có cảm giác rất tân thời. Khuôn mặt xinh xắn cùng cơ thể cân đối, cộng thêm cách ăn mặc phù hợp khiến cô càng xuất sắc hơn, dễ dàng nổi bật trong đám đông.
Nhưng mà, diện mạo xinh đẹp và biết cách ăn mặc đều không có nghĩa là thần kinh của cô không có vần đề… Tại sao cô lại vô duyên vô cớ chạy tới hỏi một người xa lạ như anh có muốn cùng nhau kết hôn hay không?
Cách nói chuyện cứng ngắc của cô giống như là nói chuyện với tội phạm. Cho dù đổi lời đối thoại thành___ “Thưa ông, chúng tôi nghi ngờ ông đã giết người, xin theo chúng tôi về đồn cảnh sát một chuyến.” ___ cũng không thấy có gì lạ.
Giọng điệu nói chuyện này quá bình tĩnh, bình tĩnh giống như là để che giấu sự bối rối. Nếu không phải là bị thua khi chơi ‘Sự Thật hay Có Dám’, thì chính là tiết mục lừa gạt của đài truyền hình tìm anh làm tối tượng phải không?
“Tại sao tôi phải kết hôn với cô? Không đúng… Tôi nên hỏi, tại sao cô muốn kết hôn với tôi? Đây là tiết mục lừa gạt? Hay là cô đánh cuộc bị thua?” Nhìn thẳng vào mắt của Lăng Lỵ, Doãn Quang Huy thẳn thắn hỏi.
“Không phải.” Lăng Lỵ lắc đầu, trịnh trọng nói rõ.”Tôi thề, tuyệt đối đây không phải là trò chơi chỉnh người gì đó đâu, lại càng không có liên quan tới bất kỳ tiền đánh cá nào. Tôi thật sự là cần một người đàn ông để kết hôn. Tôi chỉ là muốn đến sở hôn thú đăng ký
