XtGem Forum catalog
Phản diện

Phản diện

Tác giả: Faithfair

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325911

Bình chọn: 10.00/10/591 lượt.

hỉ là… anh đâu có biết, lau lau kiểu này khi xong xuôi tóc cô sẽ còn rối thảm thương hơn lúc đầu nữa… (=”=) Song vẫn còn chìm trong sự xấu hổ vì những hành vi quá khích chả đâu vào đâu ban nãy, cô chỉ lặng thinh không nói gì, để mặc anh muốn làm gì thì làm.

“Ở bệnh viện có chuyện à?” một vài giây sau, anh dịu dàng hỏi. “Sao lại đến đây trong tình trạng xúc động như thế?”

Ý, đã cố lãng còn có người cố ý lôi ra. Cô thiệt khổ tâm ghê… Trả lời anh sao bây giờ? Không lẽ bảo mình bị bệnh hoang tưởng? Người ta khỏe khoắn bình thường mà mình thì đi dệt mộng liêu trai…?

“…Không gì. Chẳng là… em tự biên tự diễn thôi…”

“Huh?”

“…Thấy trời mưa sấm sét, lo anh sợ nên vội vã chạy đến…” Ặc, cô biết lý do này thiệt tình khiến người buồn cười. Một người đàn ông 21 tuổi đầu thì làm gì có chuyện còn sợ sấm sét? Nói thế này chẳng khác nào bảo rằng cô xem anh là trẻ con, hoặc người trẻ con chính là bản thân cô cũng nên. Tuy cảm giác được cái nhìn kỳ lạ của anh, cô cũng chẳng muốn giải thích sâu xa. Thà rằng anh nghĩ cô ấu trĩ, còn hơn để cô khiến anh nhớ lại những chuyện không vui ngày xưa.

“Tôi không sợ sấm sét,” một hồi sau, anh chậm rãi đáp.

Haizz… Cô biết chứ. Khuôn mặt giờ đây có phần ngượng ngịu, cô cúi xuống, tay cố tình bận bịu với gúc thắt trên eo.

“Nhưng ban đêm ở nhà một mình thì rất sợ.”

Bàn tay cô đông lại. (O_o) Ý gì đây…? Mà nói đùa đi nữa thì sao lại dùng chất giọng tỉnh bơ đó…?

“Vậy nên, nếu tôi sợ,” gạt tay cô ra, anh tháo cái gúc thắt bị cô làm rối mù rồi tự mình thắt lại cho cô, giọng điệu vẫn ung dung bình hòa, “thì em nhất định phải đến đây.”

Anh ngước lên nhìn, vừa lúc khuôn mặt cô cũng kề sát, tim cô dường như ngừng đập.

Sấm sét thì chỉ thỉnh thoảng thôi…

Đêm thì ngày nào cũng có…

=o=

“Anh… đừng đưa mặt sát gần thế,” cô đột nhiên nói khẽ, tay chân quờ quạng để dịch người ra sau. Khổ thay, đằng sau là thành ghế sofa cơ mà… (>.<”)

Chân mày anh nhướn lên.

Cô quay mặt đi, đỏ lừ. “…Vì… vì… anh đẹp quá mà… gần thế này muốn người ta đứng tim sao?

Chính Luận có vẻ ngỡ ngàng trước lời bộc bạch của tiểu hồ ly. Việc như thế… cũng nói ra miệng được ư? Đúng là cố ý văn vẻ không ảnh hưởng gì, một lời ngây ngô lại dễ khiến người xiêu lòng như vậy.

“Vậy thì tập nhìn cho quen đi,” anh giữ cằm và xoay mặt cô lại đối diện mình.

“Làm… làm sao mà quen cho được?” mặt cô ửng hồng, giọng hấp tấp. “Không biết sao… lúc đầu thì không sao, gần đây ngày càng ép tim muốn chết… rõ ràng là ngược đời mà.”

“Vậy sao?” Một chút khôi hài phất lên từ đáy mắt nâu nhạt. Một chút thỏa nguyện. Một chút ấm nồng.

“Thật!”

Cô dường như hét lớn, sau đó đẩy anh ra, vớ lấy remote TV rồi bấm nhấn liên hồi. Một phút, hai phút sau, người nào đó lại quay về ngồi cạnh cô, mắt hướng về màn hình ra vẻ chăm chú. Cô thở phào, dần dần rồi cũng chú ý vào bộ phim vớ vẩn nào đó trên đài, càng lúc càng nép sát vào anh.

Xem được chừng nửa tiếng, vào cảnh nam nhân vật chính xuất hiện — cũng là một anh chàng đẹp trai, giàu có, con cái của danh môn; cô chợt quay sang nhìn anh chằm chằm. Một giây sau, ý nghĩ không nén được đã vội phun trào.

“Sao con cái đế vương và danh gia vọng tộc thì thường đẹp mã nhỉ?”

Anh nhíu mày, quay lại nhìn cô, không hiểu là thắc mắc câu hỏi cô nêu ra hay bất cứ ý nghĩ kỳ quái nào đã khiến cô nêu ra câu hỏi đó.

Nhưng đã là Nguyễn Ái thì… thường đã có câu trả lời cho hầu hết mọi việc rồi…

“Em nghĩ thế này,” cô ngồi thẳng dậy, khoanh chân lại trên ghế, khuôn mặt hồ hởi như đứa trẻ vừa khám phá một vương quốc mới lạ. “Danh môn thì thích mỹ nữ. Cho ví dụ ông tổ Võ Gia nhà anh là một người vô cùng xấu xí đi nữa. Nhưng đã có tiền thì dĩ nhiên muốn vợ đẹp không khó. Sinh ông cố anh ra thì chỉ hơi xấu thôi. Rồi ông ấy lại tiếp tục lấy vợ đẹp, sinh ông anh ra thì đã bão hòa rồi. Thế là tiếp diễn, đến đời của anh thì gien xấu đã bị triệt để toàn tập!”

Đến lúc cô kết thúc lập luận của mình, khuôn mặt Chính Luận đã — kỳ diệu thay — cũng đờ ra toàn tập.

Rồi, anh bật cười ra tiếng.

Cô nghệch mặt nhìn anh, thừa biết điều mình nói là vô cùng ngốc nghếch, nhưng nếu đổi lại là phần thưởng này… thì cô nguyện sẽ ngốc nghếch muôn đời.

Ngồi đối diện nhau như thế này, trong y phục ở nhà đơn giản, cùng làm những việc đơn giản, ngay cả cách ngồi cũng không cần câu nệ… Cảm giác thì lại như đang bơi trong biển ấm, chút chộn rộn, chút xốn xang. Song lại rất nhiều khát khao muốn được tan chảy vào đối phương…

Đây… chính là tình yêu mà ba cô đã nhắc đến, loại cảm giác hoàn toàn khác với thứ ông sở hữu.

Đây, cũng chính là điều cô tìm kiếm, khao khát bấy lâu. Đây chính là hạnh phúc.

Bỗng nhiên xúc động đến chao đảo.

Nguyễn Ái nhào đến ôm chặt lấy eo anh, đầu tựa vào lồng ngực rắn chắc. Lần đầu tiên trong đời, cô chợt thấy bản thân vô cùng rộng lượng.

“Sẽ có một ngày, em yêu anh còn hơn cả bản thân.”

Là lời hứa thật chân thành của một cô bé ích kỷ.

Chương 20: Tiếng Việt Phong Phú

Mắt khóa chặt vào nhân vật quyền quý đối diện, anh bình thản lên tiếng. Lời nói thoát ra nhẹ như gió thoảng: “Tôi và Nguyễn Ái đã ngủ cùng nhau.”

“‘Sẽ có một ng