Phản diện

Phản diện

Tác giả: Faithfair

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325932

Bình chọn: 9.00/10/593 lượt.

u người hưởng ứng, dù phần lớn cũng có phần lo sợ sự nổi giận của Võ Chính Luận nếu châm chích Nguyễn Ái quá đáng. Nhưng sự kiện bị bỏ rơi của Dương Hoàng Yến Nhi đã giúp họ ngộ ra một điều: một khi Prince chưa chính miệng tuyên bố chuyện gì, thì xem như chuyện đó vẫn chưa “đầu xuôi đuôi xếp”. Mặc cho bề ngoài hắn chăm lo Nguyễn Ái đến đâu, chưa chắc gì cô ta lại là bạn gái của hắn. Tuy nhiên, bọn này lại không còn gan công khai hành hung như trước, giờ đây đã chuyển sang thứ gọi là: “đánh đòn tâm lý”. Họ cho rằng như thế sẽ vẹn cả đôi đàng.

Chỉ là… haizz… đòn tâm lý mất nhiều tiền của công sức, nhưng đem đi đối phó với cái tâm lý “đá tảng” như Nguyễn Ái thì thật là phí của giời… =.=

Nhìn thật chăm chú vào vài tấm decal được phe phẩy một cách khiêu khích trước mặt mình – trên đấy in hình một tiểu hồ ly chín đuôi lông trắng muốt, mắt nhỏ, mi dài gian xảo, cạnh bên là vài chữ Tiếng Việt nhí nhố chen chúc nhau – “nhân vật mục tiêu” của Luận-Nhi fanclub chớp mắt vài cái, đoạn ngước lên nhìn Trang Hà Thanh Hiên với vẻ mặt hết sức bình thản và…

…thân thiện nhoẻn cười.

“Cũng đẹp đấy.”

!!! (O.o) Nói rồi vỗ vai một Thanh Hiên đã đóng băng toàn thân, ung dung nhón lấy vài tấm decal và quay đi.

Việc không biết đã biến Trang Hà Thanh Hiên hay những tấm decal màu mè trở thành trò cười thiên hạ đệ nhất nhỉ…?

À, có lẽ là cả hai.

* * *

Trưa hôm ấy, căng–tin đông đúc nay lại càng náo nhiệt. Còn phải hỏi? Ai nấy đều đổ về chứng kiến cảnh tượng hy hữu: Phó tướng Devil và Hồ Ly Phản Diện quyết liệt tranh nhau những tấm decal qua bữa ăn, thái độ hệt hai đứa trẻ mẫu giáo giành giật món đồ chơi ưa thích. Song, rốt cục lại bị người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-rồi-đấy — chẳng biết là chịu hết nổi ồn ào, hay đơn giản không muốn bị bỏ ngoài cuộc — đã ngang tay “tịch thu” tang vật. Kẻ này lãnh đạm liếc sơ hình ảnh cửu vĩ hồ ly đang uốn éo trên giấy, rồi lại đảo mắt sang con cáo con nhà mình, lạnh lùng ban ra một tuyên bố rợn người:

“Không đến nỗi ‘bẳng phẳng’ như hình này. Không giống.”

(=o=)

Dân tình chứng kiến… không biết nói gì. Riêng đương sự được nhắc đến thì sau vài giây gò má liền chuyển sắc đỏ, không khỏi khiến nhiều kẻ bắt đầu suy diễn lan man, vượt xa cả… rào thế giới. Xem ra quần chúng Việt Duệ cũng biết “khôn” đúng đề tài lắm. (~w~) Đang lúc trí tưởng tượng “trong sáng” của hơn mấy chục cái đầu thi nhau “bay bổng”, sự xuất hiện hoành tráng của một nhóm người cùng tiếng la lối oang oang của kẻ dẫn đầu đã — tạ ơn Chúa — lôi họ trở về thực tại.

Để mà tiếp tục bị sốc.

“VÕ CHÍNH LUẬN! Tên khốn kiếp! Anh giải thích vụ này thế nào đây?!!”

Đập xấp giấy đề can xuống bàn một cách thô bạo, cô gái cao nghều trong đồng phục cấp III Việt Duệ một tay chống hông, thân cúi xuống ra vẻ đe dọa, theo sau là tốp nữ sinh thoạt nom biết ngay thuộc dạng con vua cháu chúa đang đến hồi “phá kén” chui ra. Nép giữa họ là một Trang Hà Thanh Hiên mặt mày xanh xao, cử chỉ rụt rè.

“Hôm nay nếu không làm rõ chuyện này, thì chúng ta và bọn fan nhí nhố của anh,” càng cúi thấp hơn, cô bé hạ giọng đầy dọa dẫm. “Tất cả cùng nhau chơi ván bài lật ngửa!”

Toàn thể thinh lặng, thở cũng không dám, sợ sẽ làm hỏng màn kịch bất hủ đang mở ra trước mặt.

“Cô là ai?” Nguyễn Ái là kẻ đầu tiên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Chân mày cô hơi chau lại, có phần khó chịu vì mối quan hệ mờ ám giữa Chính Luận và cô nữ sinh cấp III xinh xắn này.

Ánh mắt đầy sát khí vài giây trước đây, khi đảo sang cô đột nhiên xoay chuyển 180 độ.

Sang ái mộ.

Đặng An Thi, “tài nữ” của học sinh khối 11, lạnh lùng ít nói, độ nổi tiếng trong khối chỉ đứng sau Queenka Trần Ánh Minh, giờ đây chẳng khác nào rau câu lỏng lẻo trước mặt Hồ Ly đình đám. Chưa qua nửa giây thì Nguyễn Ái đột nhiên cảm thấy đôi tay mình bị siết chặt đến đau thốn, bên tai lùng bùng giọng hồ hởi phấn khích.

“Em chính là fan no.1 của chị, AIclubmaster!”

Cơn shock này vẫn chưa qua, làn shock sau lại ùn ùn kéo tới.

“Và cái tên dám-làm-không-dám-chịu này,” Đặng An Thi quắt mắt sang người bên cạnh, “chính là kẻ đứng sau điều khiển cả AIfanclub!”

(=w= A… cái bí mật mà-ai-cũng-biết-cả-rồi-đấy)

Mọi con mắt đều đổ dồn về hướng tay của Đặng An Thi. Thiếu gia Võ gia vẫn bình thản như nước, mắt chăm chú vào một điểm vô hình nào đó ngoài cửa sổ.

Võ Chính Luận đúng thật thích Nguyễn Ái, việc này thì hơn ba phần bốn trường có đui mù cũng đã nhận ra. Nhưng đường đường là hoàng tử ác ma Việt Duệ, tính tình khinh ngạo không ai bằng, mà lại… hạ mình đi lập fanclub ột cô bé thì… (=o=)

Sao nghe còn hoang đường hơn cổ tích ấy nhỉ?

“Thế nào, Võ thiếu gia?” An Thi giở giọng khiêu khích, khóe miệng nhếch lên. “Không phải muốn chối để giữ vững hình tượng đấy chứ?”

“Không thể nào!” Thanh Hiên đang bị kiềm kẹp bởi đàn em của An Thi bỗng hét lên, can đảm bất ngờ không biết thu từ đâu ra. “Lúc đó Prince vẫn còn ở chung với Yến Nhi!”

“Vậy thì đi hỏi hoàng tử của cô ấy!”

“Cô ta nói dối, phải không anh Chính Luận?”

“Cô bị ảo tưởng thì có! Hắn rõ ràng là đã thích chị Ái ngay từ đầu nên mới làm thế!”

“Cái


Snack's 1967