XtGem Forum catalog
Phụ nữ thực tế, đàn ông phát cuồng

Phụ nữ thực tế, đàn ông phát cuồng

Tác giả: Trang Trang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325511

Bình chọn: 8.5.00/10/551 lượt.

thon thả.

Trong ký ức Phụ Minh Ý, Phùng Hy nhẹ nhàng, thanh thoát như một chú chim non, gương mặt nhỏ nhắn, thân hình nhỏ nhắn, đôi tay nhỏ nhắn, ôm trong lòng chỉ cần ấn mạnh một cái đã sợ làm cô đau, khiến người khác chỉ muốn được chiều chuộng cô, che chở cô.

Trước đây Phùng Hy rất coi trọng việc ăn mặc, trang điểm, hoàn cảnh nào mặc quần áo nào, cô không bao giờ coi nhẹ. Hiện giờ không những cô mập hơn, cô mặc chiếc quần bò để lộ ra đôi chân, chiếc bụng và cặp mông tròn, bên trên là một chiếc áo T-shirt bó sát người. Lúc cô ngồi xuống, Phụ Minh Ý như muốn nín thở, đám thịt thừa giữa eo của cô hằn lên hai vòng đẫy đà.

Tại sao cô lại ra nông nỗi này? Phụ Minh Ý hít một hơi thật sâu, không thể nuốt nổi những món ăn ngon đang bày trên bàn.

Thế nhưng chồng cô ấy lại rất xuất sắc! Phụ Minh Ý nhìn thấy Điền Đại Vĩ vừa nói cười vừa chúc rượu, tính tình sôi nổi, anh cũng không quên gắp thức ăn cho Phùng Hy, ánh mắt nhìn cô dịu dàng, nâng niu. Anh nghĩ, Phùng Hy, chắc là cô ấy rất hạnh phúc.

Bữa ăn đã kết thúc trong bầu không khí vui vẻ. Điền Đại Vĩ dắt tay Phùng Hy chào tạm biệt mọi người trong công ty, cười nói: “Chúng tôi đi dạo một lát. Tạm biệt các anh nhé”.

Phụ Minh Ý đứng ở cổng nhà hàng đợi lái xe đưa xe đến, hình ảnh Phùng Hy và Điền Đại Vĩ tay trong tay, mỉm cười rời nhà hàng vẫn hiện lên trước mắt anh. Anh thầm nghĩ, cho dù cô đã mập lên và không còn xinh đẹp nữa, nhưng chắc chắn cô rất hạnh phúc.

Bàn tay của Điền Đại Vĩ vẫn chưa buông ra. Băng qua góc đường, anh ta mới lạnh mặt buông tay Phùng Hy ra, bắt xe taxi về nhà.

Trong xe hai người không nói gì, Phùng Hy nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa xe, đèn đường kết thành một dải ánh sáng rộng, mỗi khi có dải sáng lướt qua, cô đều có thể nhìn thấy ánh mắt đầy ngạc nhiên của Phụ Minh Ý, đâm nhói trái tim cô.

Xuống xe taxi, Điền Đại Vĩ lại túm chặt tay Phùng Hy. Cô hơi sững người, định hất ra, Điền Đại Vĩ cúi đầu cười nói: “Lần cuối cùng nhé, được không?”. Gương mặt Điền Đại Vĩ ánh lên dưới ánh đèn, không ngờ đôi mắt đẹp đó lại toát lên một vẻ buồn bã, khóe miệng mỉm cười mỉa mai.

Câu nói đã nhắc nhở Phùng Hy, hôm nay họ đã ly hôn rồi.

Cô cúi đầu dưới ánh mắt chăm chú của Điền Đại Vĩ, trong lòng không biết có cảm giác gì. Đã bao nhiêu lần, cô mong được Điền Đại Vĩ chiều chuộng cô, dắt tay cô, hai người thân mật gần gũi, và điều này chỉ xảy ra sau khi đã ly hôn, Phùng Hy than thầm trong lòng. Từ nay trở đi, cô chỉ còn có một mình.

Nhưng ít nhất, hôm nay vẫn có một người đàn ông dắt tay cô trở về nhà.

Lặng lẽ lên lầu, Phùng Hy cúi đầu thay dép nói: “Đại Vĩ, ngày mai em sẽ đi tìm nhà, đồ đạc tạm thời để trong nhà, ngày mai nếu như không tìm được căn nào phù hợp, em sẽ ra khách sạn ở. Em sẽ cố gắng chuyển đi sớm… nhé!”.

Điền Đại Vĩ bất ngờ bế cô vào phòng ngủ. Phùng Hy luống cuống ôm cổ anh ta. Ngước mắt nhìn lên, dưới ánh đèn, nụ cười trên khóe miệng và cái mím môi của Điền Đại Vĩ khiến cô cảm thấy không quen, đang định nói gì thì cô đã bị anh ta ném xuống giường.

Không đợi cô ngồi dậy, Điền Đại Vĩ đã nằm đè lên, tay chống xuống giường nhìn cô, nụ cười trên môi trở nên lạnh giá. Trong đôi mắt đẹp đó toát lên vẻ phẫn nộ đến cực độ: “Tất cả mọi người – bạn của cô, bạn của tôi, người trong gia đình cô, người trong gia đình tôi, cô có thể để cho tất cả mọi người biết tôi không đối xử tốt với cô, nhưng cô lại không muốn để cho anh ta biết cô sống không hạnh phúc, đúng không?”

Phùng Hy nhìn Điền Đại Vĩ, thấy lạ lẫm vô cùng, yêu nhau hai năm, cưới nhau năm năm, Điền Đại Vĩ khiến cô cảm thấy xa lạ. Cô đưa tay đẩy Điền Đại Vĩ, vẻ mặt chùng xuống nói: “Anh nói linh tinh gì vậy?”

Điền Đại Vĩ không nhúc nhích, để mặc cho tay Phùng Hy đẩy lên ngực anh ta. Anh cảm thấy ngực như muốn vỡ tung, cảm giác chỉ muốn hét lên một tiếng, hét cho thỏa nỗi tức giận.

Cô giỏi giang hơn anh. Lúc mới quen nhau, anh thấy tự hào vì có người bạn gái như thế, bạn bè khen một câu “người yêu cậu xinh thật” là anh thấy đắc ý.

Đợi đến khi kết hôn, cô vẫn giỏi giang hơn anh. Đầu óc cô bình tĩnh, giải quyết mọi việc đều quyết đoán, cô kiếm nhiều tiền hơn anh. Nhưng dần dần, anh cảm thấy khó chịu, nhưng sự khó chịu này lại không thể nói ra lời. Anh cảm thấy thực ra cô không hề cần anh. Anh cho được cô cái gì? Thậm chí ngay cả việc vào bếp nấu ăn, dọn dẹp vệ sinh cô đều làm giỏi hơn anh. Cô chỉ cần gương mặt, thân hình của anh hay sao? Mang ra ngoài để người khác biết cô tìm được một người chồng đẹp trai hay sao?

Điền Đại Vĩ nhìn Phùng Hy, nghiêng sang một bên cười gằn. Xem xem, anh đã đoán đúng rồi, trong trái tim cô luôn ẩn giấu một người đàn ông. Cô chưa bao giờ nhắc đến người đàn ông đó, hóa ra trước đây cô lại có một người bạn trai giỏi giang đến như vậy! Bề ngoài không xấu hơn anh, lại giàu có hơn anh! Điền Đại Vĩ cảm thấy đầu óc nhẹ nhàng hơn, giống như việc đã tìm ra lý do thích hợp nhất cho việc ly hôn.

Điền Đại Vĩ khẽ cười: “Lẽ nào không phải hay sao? Nếu hôm nay không phải là anh ta, e rằng cô sẽ để cho mọi người trong công ty cô đều biết cô đã ly hôn rồi, cô cũng sẽ không c