tấm ván gỗ, mà cố gắng nhổ nó từ trên khung cửa sổ xuống.
Cái đinh quả thật lỏng ra, rút vài cái liền rơi ra, chỉ còn lại một tấm cuối cùng.
Không ngờ tấm này lại làm khó nàng. Đánh không được nhổ cũng không xong.
Cầu Mộ Quân nhìn cái đinh, hình như rất chắc, nói cách khác bây giờ cũng chỉ có thể thử làm gãy nó.
Nếu sức lực của nàng lớn hơn chút nữa, nếu có cái búa ở đây, tấm ván gỗ này đã sớm bị chặt đứt.
Bởi vì không có “nếu”, cho nên tấm gỗ vẫn y nguyên.
Cầu Mộ Quân nhìn ngọn nến, lại cháy mất một đoạn không dùng được bao lâu nữa. Trong lòng càng sốt ruột, lại cạy cạy tấm ván gỗ, trong đầu đột nhiên nghĩ ra một sáng kiến.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (30)
Nàng đặt ngọn nến ở dưới tấm ván gỗ.
Tấm ván gỗ đã mục, đốt không bùng lên, nhưng vẫn bị cháy đen, có chút khói bay ra. May mắn là buổi tối, người khác không nhìn thấy khói từ nơi này bay ra.
Nàng vẫn dùng lửa đốt tại một chỗ cố định trên tấm ván gỗ, đốt một lúc sau đó thử lại xem có thể đánh gãy hay không, cuối cùng, nàng dùng sức đập,“rắc” một tiếng tấm gỗ gãy.
Cầu Mộ Quân vui sướng chuyển tấm ván gỗ cùng đinh sang một bên cửa sổ, sau đó nghĩ xem làm cách nào chui ra được.
Nàng vươn đầu ra ngoài cửa sổ nhìn nhìn, có thể thấy có cây bên cạnh cửa sổ. Bám vào cửa sổ, cố gắng một chút hẳn là có thể với đến nhánh cây, sau đó leo lên trên cây.
Thử thử, chỗ nàng đứng vẫn hơi thấp, chân không đạp đến cửa sổ, Cầu Mộ Quân nhìn phía dưới, xuống khỏi bàn cuốn chăn trên giường lên xếp thành một đống đặt lên trên bàn sau đó lại trèo lên.
Lần này, độ cao vừa đủ, nàng kéo cao váy, sau đó thật cẩn thận leo ra cửa sổ, đu đến nhánh cây, leo lên cây. Lúc này, ánh sáng mỏng manh của ngọn nến chiếu ra ngoài cửa sổ vừa lúc tắt.
Trong lòng mừng thầm, giống như tội phạm vượt ngục thành công.
Ôm nhánh cây chậm rãi leo xuống, cây không có cành, đứng lên có chút khó khăn.
Không nhìn thấy, nàng sờ soạng đạp đến một nhánh cây nhỏ, thử một chút, tạm thời còn không gãy được, cẩn thận đặt trọng lực lên cành cây kia, leo xuống.
Đột nhiên,“ rắc” Một tiếng, nhánh cây dưới chân gãy, nàng lập tức ngã xuống.
Chính văn Chương 20: Cầu cứu
Editor: mèo mỡ
Đột nhiên, “rắc” Một tiếng, nhánh cây dưới chân gãy, nàng lập tức ngã xuống.
Nàng không dám kêu ra tiếng, ngồi dưới đất cắn răng nhíu mày nhịn đau một lúc lâu.
Cũng may chân không bị thương, cái mông đau đớn qua một lúc cũng giảm bớt, Cầu Mộ Quân có thể đứng lên chầm chậm đi về phía trước.
Trong Đoàn phủ có rất nhiều người tuần tra ban đêm, nàng chỉ có thể tránh ánh mắt những người tuần tra, lén lút đi không thấy rõ đường.
Không ngờ ngay cả cửa sau cũng có đến bốn người gác. Cửa sau không được, cửa trước đương nhiên cũng không được. Nàng lại chạy đến bên tường viện nhìn một chút, cao cao, nhẵn bóng, nàng không thể trèo qua. Người tuần tra ban đêm đi tới bên này, nàng lại tìm nơi trốn, chui vào một bụi hoa núp.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (31)
Sau lưng đột nhiên sáng ngời, nàng sợ tới mức vội vàng ngồi sụp xuống, sau đó một chậu nước dội lên người nàng.
Cửa sổ lại đóng lại, nàng cảm thấy nước vẫn còn ấm.
Trong nháy mắt, Cầu Mộ Quân quả thực muốn khóc.
Thật vất vả mới trốn ra được, lại bị tường cao ngăn cản, nếu như bị người ta bắt được, bị Đoàn Chính Trung biết nàng còn muốn trốn, nàng thật sự toi đời.
Người tuần tra ban đêm tiếp tục đi về phía trước, nàng ngồi tại chỗ cảm thụ gió thổi lạnh lẽo, nghĩ bây giờ nên làm cái gì.
Đột nhiên nàng nhìn thấy viện của Đoàn Tử Thông.
Có thể nói Đoàn Tử Thông là người duy nhất nàng quen ở Đoàn phủ. Hơn nữa hắn có vẻ là người tốt. Mà bây giờ, mặc kệ hắn có phải là người tốt hay không, nàng cũng chỉ có thể đặt cược trên người hắn.
Bây giờ cả người nàng đều bị ướt sũng, trời tối rất lạnh, nếu còn ở ngoài một đêm chắc chắn nàng sẽ bị đông chết mất, dù không bị đông chết cũng không bị người phát hiện thì chỉ cần đến hừng đông ngày mai thôi nàng cũng chỉ còn một con đường chết.
Rơi vào đường cùng, Cầu Mộ Quân nhìn quanh bốn phía, xác định không có người thấy liền nhanh nhẹn chạy vào viện của Đoàn Tử Thông.
Nơi ở của Đoàn Tử Thông ít người tuần tra hơn bên ngoài, nàng dễ dàng chạy được tới trong viện, nhưng nàng không biết đâu là phòng của Đoàn Tử Thông.
Tìm gian phòng lớn nhất, sau đó nàng vui mừng phát hiện đèn trong phòng vẫn còn sáng.
Từ từ đến gần gian phòng, chậm rãi ngồi xuống, nhìn qua cửa sổ, quả nhiên thấy Đoàn Tử Thông đang đọc sách.
Cầu Mộ Quân cao hứng vô cùng, muốn gọi hắn, lại không biết nên gọi thế nào.
Con? Đoàn công tử? Đoàn Tử Thông? Tử Thông? Thông Nhi?
Cân nhắc một lúc lâu nàng mới nhẹ giọng gọi Đoàn Tử Thông.
Trong phòng rất im ắng, Đoàn Tử Thông lập tức nghe thấy tiếng gọi, nhìn về phía cửa sổ thì thấy nửa khuôn mặt của Cầu Mộ Quân. Giật mình gọi:“Mẫu thân người……”
Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng nói nhỏ:“Mở cửa nhanh, ta vào rồi sẽ nói cho người.”
Đoàn Tử Thông mặc dù thấy kì lạ, vẫn đi mở cửa, sau đó Cầu Mộ Quân chui vào.
Bộ dạng của nàng lúc này làm Đoàn Tử Thông hoảng sợ, đỏ mặt nói:“Mẫu thân người sao lại……”
T
