n đến lão gia hay không?” Nàng dối lòng giả vờ hỏi.
Đoàn Chính Trung thản nhiên nói:“Không có việc gì.” Liền ra khỏi phòng.
Trong chốc lát, Đoàn Chính Trung theo người của Đại Lý tự đi ra ngoài.
Cầu Mộ Quân ở trong viện nhìn hắn xuất môn, cô đơn đang chuẩn bị trở về phòng, lại nghe thấy hai nha hoàn nói chuyện.
“Ngươi nói xem có phải lão gia Thích gia mang nàng đi hay không, ta từng nghe người ta nói người chết sẽ mang người mình quan tâm nhất đi!”
“Ta cũng nghe rồi, ngày trước ở nhà ta có lão nhân chết, sau đó đứa con duy nhất của hắn mỗi đêm đều nghe thấy cha hắn gọi hắn, sau liền mơ mơ màng màng lấy dây thừng tự sát. Nhưng người khác đều là tự sát, nàng là mất tích, ngay cả thi thể cũng không có.”
“Ngươi nói, có thể nàng chết đuối hay không, chết ở trong viện nhà bọn họ, Thích gia lại không biết?”
“Thôi, đừng nói nữa, dọa chết người, người chết đuối vớt lên, ngươi biết có bao nhiêu khủng bố không hả!”
“Sao, ngươi nhìn thấy rồi?”
“Ta chưa thấy qua, nhưng nghe nói qua, nghe nói thịt bục ra, nhìn thì rất tốt, nhưng chạm vào giống như thịt bò chết, sẽ bong từng mảng ra, chỉ còn xương cốt.”
Cầu Mộ Quân hỏi:“Các ngươi nói ai đã chết?”
Nha hoàn kinh ngạc, quay đầu lại cúi đầu nói:“Phu nhân.”
Linh Lan nói:“Hai vị tỷ tỷ, phu nhân hỏi vừa rồi các ngươi nói ai!”
Nha hoàn nói:“Hồi phu nhân, buổi sáng nô tỳ đi ra ngoài mua mấy thứ nhìn thấy trên đường dán thông cáo treo giải thưởng, nô tỳ tiến lên hỏi, mới biết là đêm qua sau khi Tam tiểu thư Thích gia thủ linh cữu Thích đại nhân trở về phòng liền mất tích, người Thích gia gấp rút đi tìm. Cho nên, bọn nô tỳ mới đoán mò”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (113)
“Mất tích?” Cầu Mộ Quân kinh hãi nói.
“Vâng, phu nhân??”
Thích Vi lại mất tích, vì sao? Nghĩ đến Thích Vi, cả người Cầu Mộ Quân đột nhiên run lên, có cảm giác sợ hãi.
Thích Tĩnh đột nhiên chết, Hoàng Thượng lại bệnh nặng, bây giờ Thích Vi lại mất tích. Vì sao mọi chuyện lại đến liên tiếp như vậy, có phải…… có phải chuyện nàng lo sợ đã xảy ra hay không?
Cũng may không qua bao lâu, Đoàn Chính Trung đã trở lại. Thấy hắn vào thư phòng, Cầu Mộ Quân lập tức đi theo.
“Có sao không?” Mới tới cửa, nàng liền hỏi.
“Có thể có chuyện gì? Chính là do Thích gia làm loạn, Đại Lý tự mới làm bộ, để ta đi một chuyến.” Đoàn Chính Trung nói.
Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại hỏi tiếp: “Nghe nói Thích Vi mất tích, có phải không ?”
Đoàn Chính Trung gật đầu.
“Muội ấy sao có thể mất tích? Muội ấy không giống Thích Tĩnh, liên quan đến nhiều chuyện như vậy?”
Đoàn Chính Trung nói: “Nàng ta có một phụ thân như Thích Tĩnh, ca ca như Thích Sóc Ly, đã là dính dáng đến tất cả tranh đấu cùng âm mưu. Nàng cũng vậy, nàng ở cùng ta, cũng liên lụy. Cho nên……”
Hắn đứng lên, nắm bả vai của nàng nói:“Chỉ sợ có kẻ sắp hành động, mấy ngày tới đừng ra ngoài, lúc ta không ở đây, mọi chuyện phải cẩn thận”
Chính văn Chương 177: Điều tra đồ giả
Editor: mèomỡ
Hắn đứng lên, nắm bả vai của nàng nói:“Chỉ sợ có kẻ sắp hành động, mấy ngày tới đừng ra ngoài, lúc ta không ở đây, mọi chuyện phải cẩn thận”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu, hỏi: “Ai sắp hành động, vậy còn chàng? Chàng sẽ gặp nguy hiểm sao?”
Đoàn Chính Trung cười nói: “Ta nói rồi, ta không sao, vĩnh viễn sẽ không.”
“Thật sao?”
“Thật.”
Cầu Mộ Quân thư thái cười cười, đẩy hắn ngồi xuống nói:“Tốt lắm, chàng ngồi xuống làm việc của chàng đi. Ta ở trong này cùng chàng.”
Đoàn Chính Trung ngồi xuống, Cầu Mộ Quân nhìn sách trên giá sách bên cạnh, nói:“Nơi này có một số quyển sách lộn xộn, để ta xếp lại.”
Nàng nhìn sách trên giá một lượt, phân loại sách ra, lúc nhìn gáy sách, không khỏi cười nói:“Sách đều mới tinh, còn chưa lật ra, chỉ dùng làm bộ, làm cho mình giống như đại học sĩ vậy.”
Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn nàng chăm chú làm việc, cúi đầu nhẹ nhàng cười.
Cầu Mộ Quân chỉnh gáy một quyển sách mới, tùy ý mở một quyển, thấy bên trong trắng tinh, không có một chữ.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (114)
“Kỳ lạ, đây là cái gì, Vô Tự thiên thư sao?” Nàng tự nói rồi đặt sang một bên, lại mở một quyển khác, nhưng cũng chỉ có cái vỏ, bên trong là trắng, chất lượng giấy cũng vô cùng kém.
“Chính Trung, cái đống Vô Tự thiên thư của chàng làm gì bây giờ? Còn rất nhiều, có cần phân loại luôn không?”
“Vô Tự thiên thư là cái gì?”
“Chính là không có chữ.” Cầu Mộ Quân đem mấy quyển sách mới đến trước mặt hắn, đột nhiên ánh mắt tỏa ánh sáng nói:“Phải chăng phải đây là loại sách phải đổ nước, ngâm rượu chữ mới nổi lên, không phải chàng đang cất giấu bí kíp võ công đấy chứ?”
Đoàn Chính Trung khó hiểu nhìn nàng một cái, tùy tay mở một quyển, nhưng lại thật sự trắng tinh .
Nhíu nhíu mày, hắn hỏi:“Có bao nhiêu quyển như thế này?”
Cầu Mộ Quân quay lại giá sách nhìn nhìn, nói:“Có hơn mười quyển, đều là sách mới chưa từng đụng đến, xếp ngay ngắn rất sát nhau, muốn rút ra cũng không rút được. Chàng đó, tám phần là từ khi mua đến giờ không xem qua.”
“Người đâu.” Đoàn Chính Trung hô.
Bên ngoài có người tiến vào, Đoàn Chính Trung nói:“Gọi quản gia đ